ền của mình vì Phương Hồi, sẵn sàng gặm bánh mì không hai tháng liền, nhưng lại không dám hứa vì hai chữ mãi mãi này. Trương Nam, anh tưởng anh vĩ đại lắm à? Nhảm nhí”.Aiba đóng cửa rầm một tiếng rồi đi ra, tôi ngồi thẫn thờ trong phòng. Thú thực là tôi không dám hứa về cái gọi là mãi mãi, đừng nói mãi mãi, ngay cả bảo tôi phải hứa ngày mai sẽ thế nào, tôi cũng không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn. Một người đã từng bị phản bội, đã đến độ tuổi buộc phải nghĩ cho mình như tôi, không thể tiếp tục vỗ ngực cam đoan gì đó. Kẻ cả tôi theo đuổi Phương Hồi hết sức mình thì cô có đồng ý không? Kể cả cô đồng ý thì chưa đầy một năm nữa tôi sẽ về nước, trong khi Phương Hồi phải ở lại Australia ít nhất hai năm nữa mới tốt nghiệp, hai năm đó liệu chúng tôi có kiên trì được không? Kể cả là chúng tôi kiên trì được, quay về Bắc Kinh rồi, chúng tôi có còn yêu nhau nữa hay không? Gia đình cô có chấp nhận tôi không? Công việc của tôi có nuôi được cô ấy không? Hàng loạt giả thiết này đã khiến tôi mất hết ý chí chiến đấu. Hồi trẻ chúng ta luôn luôn coi nhẹ phần mở đầu, đến khi kết thúc lại đau đớn tê tái. Còn khi đã trưởng thành, chín chắn, chúng ta có thể né tránh sự tổn thương ấu trĩ, nhưng cũng đã để mất đi dũng khí thuở ban đầu. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (61)Bất luận nói thế nào, thực tế trước mắt là, tôi thực sự không biết phải làm thế nào với Phương Hồi.Ngày tháng trôi dần, những ngày còn lại của tôi ở Australia đã bước vào giai đoạn đếm ngược. Vì Phương Hồi vẫn còn ở lại nên trước khi về nước, tôi không hề vui mà lại cảm thấy lưu luyến, bịn rịn khó tả trước giờ phút chia tay. Tôi tưởng tượng ra rằng có lẽ Phương Hồi cũng có suy nghĩ đó, vì thời gian đó cô thường xuyên sang phòng tôi, nói dăm ba câu chuyện, mượn mấy thứ đồ linh tinh, sau đó ở lại giúp tôi thu dọn va li hết lần này đến lần khác.Tôi nhìn đám hành lí của mình bị thay đổi vị trí qua bàn tay của Phương Hồi và bất chợt mỉm cười. Người nào không hiểu lại tưởng cô là người yêu của tôi. Còn cô làm hộ tôi những việc này bằng tâm trạng như thế nào?“Anh bảo này… cái va li đen bị em hành hạ mấy lần rồi? Cũng đâu có thấy đặt thêm được đồ gì đâu!”. Tôi cười nói.“Ai bảo thế, vừa nãy có chiếc cốc này không? Có lọ dầu này không? Đồ đạc mang về chỉ có hạn, anh để trống nhiều thế này, chẳng lẽ anh còn định quay lại chuyến nữa để lấy à?”. Phương Hồi chỉ cho tôi nói.“Nếu em bảo anh quay lại, anh sẽ quay lại!”. Đột nhiên tôi buột miệng.Phương Hồi liền sững lại, ngại ngùng vuốt tóc nói: “Anh chỉ nói linh tinh! Thôi em mặc kệ anh đấy!”.Nói rồi cô liền đứng dậy, tôi nhìn theo dáng đi mềm mại của cô, không kìm được bèn gọi: “Phương Hồi!”.“Thôi nhé, ngày mai lên máy bay rồi, anh thu dọn lần nữa đi!”.Phương Hồi không ngoái đầu lại, tôi vội hỏi tiếp: “Ngày mai em có tiễn anh không?”.“Em có”. Cô đứng thẳng lưng rồi nói: “Em tiễn anh ra sân bay!”.Ngày hôm sau Aiba và Phương Hồi đưa tôi ra sân bay, trên đường đi, tôi ra sức khua môi múa mép, bọn họ cũng nhiệt tình phối hợp với tôi, giả vờ cười nói rất vui vẻ, nhưng không ai thể xóa đi nỗi buồn trước lúc chia tay. Sau khi xuống taxi, tôi liền ra cốp xe lấy hành lí, Phương Hồi cũng đi theo và không hề ngần ngừ, nhấc ngay chiếc va li da màu đen mà cô đã sắp xếp nhiều lần đó, tôi vội ngăn cô lại nói: “Đưa cho anh, cái đó hỏng bánh xe rồi, nặng lắm!”. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (62)“Không cần đâu, để em xách hộ anh!”. Phương Hồi nói với giọng rất quả quyết.“Thôi, đưa cho anh, bắt con gái xách va li cho mình thì mất điểm quá!”. Tôi đưa tay ra nói.“Không”. Phương Hồi lắc đầu và nói với giọng rất kiên quyết, cô xách chiếc va li lên một cách chật vật rồi bước đi.Aiba liền thở dài, tôi đi theo sau mà không biết phải làm thế nào.Hôm đó Phương Hồi xách va li đến tận cửa kiểm ta an ninh, chiếc bóng mảnh khảnh của cô rất không cân xứng với chiếc va li cồng kềnh. Tôi biết cô ra tiễn tôi theo cách ngang ngạnh của minh, tôi nghĩ chắc là ngoài tôi ra, không ai cảm thận được tình cảm đặc biệt bao hàm trong đó, chúng tôi là tri kỉ của nhau, nhưng lại không biết rốt cuộc là hạnh phúc hay bất hạnh.Trước khi vào cửa, cuối cùng Phương Hồi đã buông tay ra, tôi không ngần ngại mà ôm chặt lấy cô, tôi không muốn làm một gã trai như Kiều Nhiên, lúc nào cũng giữ những điều nuối tiếc, tôi muốn giữ lại sự vĩnh hằng trong giây phút mình có thể nắm bắt. Tôi cảm nhận được Phương Hồi đang run rẩy trong vòng tay tôi, cũng cảm nhận được rằng nước mắt ướt nhòe trên vai tôi, nghĩ lại hai năm sống trên đất Australia vừa qua, nước mắt và nụ cười của cô đều đã từng thuộc về tôi, như thế tôi cũng thỏa mãn lắm rồi.Tôi không khóc, nếu sức mạnh của vòng tay không thể giữ cô ở bên tôi thì ít nhất sẽ phải gặp lại trong giây phút cuối cùng. Tôi vẫy tay chào bọn họ rồi bước nhanh về phía phòng đợi, Australia và Phương Hồi đã trở thành phong cảnh ở lại sau lưng tôi.Cuối cùng mọi nước mắt tôi đã trào ra trên độ cao vài chục nghìn foot, cảm giác đau đớn trong trái tim khiến tôi hiểu được rằng, Phương Hồi đã tồn tại và không thể xóa mờ trong cuộc đời tôi. TẬP 2 – PHẦN 7: GẶP GỠPhương Hồi nói: “S