Insane
Năm tháng vội vã

Năm tháng vội vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210471

Bình chọn: 7.5.00/10/1047 lượt.

người”. Kiều Nhiên nói tiếp rất chân thành: “Hơn nữa… tớ cảm thấy tớ không thể đối mặt với cậu ấy, khi cậu ấy biết chuyện này, bất luận cậu ấy biểu lộ gì trên khuôn mặt, tớ đều không dám nhìn…”.“Đồ nhát gan!”. Lâm Gia Mạt vừa khóc vừa nói.“Hơ hơ, tớ vốn là kẻ nhát gan từ xưa đến nay mà”. Kiều Nhiên cười và cúi đầu xuống.“Thế bao giờ cậu đi?”. Lâm Gia Mạt khịt mũi hỏi. “Ngày 20”.“20? Bọn mình đã hẹn sẽ đi chơi Thanh Long Hiệp vào ngày 18 mà? Cậu không đi hả?”. Lâm Gia Mạt sửng sốt hỏi.“Ừ, lần này không thể hoạt động cùng tổ chức được”.“Kiều Nhiên, cậu nói thì nghe hay lắm! Nhưng như thế tàn nhẫn biết bao! Cậu có thể tưởng tượng sau khi biết cậu ra đi mà không nói một lời từ biệt thì tâm trạng của mọi người sẽ thế nào? Cậu thích Phương Hồi như vậy mà để cho cậu ấy sau khi vui vẻ trở về Bắc Kinh, lập tức biết cậu sang Anh rồi ư?” Lâm Gia Mạt đẩy Kiều Nhiên ra và hét.“Trước mặt cậu ấy tớ chỉ thắng được một lần này thôi, cậu tưởng tớ có cách gì khác để cậu ấy nhớ về tớ à?”. Kiều Nhiên nhìn về phía xa rồi nói nhỏ: “Tớ luôn nói rằng chỉ cần cậu ấy vui là được, trong lúc cậu ấy vui tớ ra đi thì không bị coi là nuốt lời sao? Gia Mạt, cậu hãy giữ kín hộ tớ điều bí mật này nhé”.“Thôi được, chỉ một lúc mà đã có hai điều bí mật rồi. Cậu không được xuất ngoại mà quên quê hương bản quán đâu đấy! Nếu cậu dám quên bọn tớ thi tớ sẽ thông báo hết chuyện của cậu cho thiên hạ biết!”. Lâm Gia Mạt lườm Kiều Nhiên một cái nói. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (47)“Ok! Cậu báo cáo cho thiên hạ biết hết cũng được!”. Kiều Nhiên đưa tay về phía cô, Lâm Gia Mạt liền nắm chặt tay cậu và kéo ngay cậu dậy.Sau khi từ chối Kiều Nhiên, Phương Hồi chạy một mình xuống cầu thang, cô ngồi ở giữa cầu thang xoắn, chống chân lên khóc thút thít. Những kỉ niệm với Kiều Nhiên trong ba năm qua hiện ra trong đầu cô như một bộ phim, cùng trực nhật, cùng làm bài tập, cùng tan học về nhà, đoạn đối thoại trước bụi hoa đinh hương đều là những kí ức ấm áp không thể xóa mờ. Nhưng dù ấm áp đến đâu cũng vẫn không thể đổi được lấy một cái ôm, cô có nguyên tắc riêng của mình. Đối với tình yêu, cô chỉ cần tuyệt đối hoặc là không.Tầng trên vọng lại bài hát Niềm tin của Trương Tín Triết, Phương Hồi cảm thấy tiếng hát đó mỗi lúc một gần mình hơn, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, Trần Tầm đã xuất hiện trước mặt cô. Cậu đang nằm sấp trên thanh vịn cầu thang nhìn cô chăm chú, hát từng câu “anh yêu em, chung thủy với mình, chung thủy với niềm tin của tình yêu, anh yêu em, là Phương Hồi nói đây là lần để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong cô, Trần Tầm nói rất nghiêm túc với cô rằng anh yêu em, trước đây bọn họ đều ngại nhắc đến từ này, nhưng hôm đó cậu đã nói ra. Mặc dù lẫn trong hơi men, nhưng Phương Hồi vẫn vô cùng cảm động, cô gục đầu vào lòng Trần Tầm, liên tục nhắc lại câu đó.“Em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”.“Ngốc ạ, anh biết rồi”. Trần Tầm khẽ vuốt tóc cô nói.“Mình sẽ ở bên nhau mãi đúng không?”. Phương Hồi nhắm mắt lại hỏi.“Ừ”. Trần Tầm trả lời.“Mình sẽ lấy nhau chứ”.“Ừ”.“Sẽ sinh con đúng không?”.“Đúng”.“Sẽ có nhà riêng của mình, cùng đi chợ, nấu cơm, rửa bát, trải giường, giặt quần áo đúng không”.“Đúng”.“Đến khi già rồi, mình sẽ vẫn cầm tay nhau như thế này đúng không?”.“Ừ”.“Có thật không?”. Phương Hồi khóc.“Thật mà”. Trần Tầm lau nước mắt cho cô rồi ôm chặt cô nói: “Phương Hồi, chỉ có em là mãi mãi anh không bao giờ để mất”. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (48)Giờ phút chia tay đã đến gần, hai người nắm chặt tay nhau để kiên định lòng tin, lúc đó họ tưởng rằng dùng sức mạnh của mình để nắm chặt tay nhau là có thể nắm chặt được tương lai, không biết rằng thực ra tương lai là cái không ai thể nắm bắt được.Bữa tiệc nào rồi cũng sẽ đến hồi tàn, dù khóc nhiều đến đâu, nói nhiều đến đâu, lưu luyến đến đâu cũng không thể ngăn nổi sự trôi qua của thời gian. Đám học sinh đã tỉnh rượu chia tay với cô giáo, từng tốp đi rải rác giữa thành phố Bắc Kinh đã lên đèn. Không cần phải nói nữa, ngày mai ắt sẽ lại là một ngày mới.Theo kế hoạch, đám Phương Hồi đã đến nhà Kiều Nhiên, Phương Hồi gọi điện thoại cho ba mẹ từ bốt điện thoại bên đường, nói dối bảo tối nay ở nhà Lâm Gia Mạt, để cho trót lọt, Lâm Gia Mạt còn nói chuyện với ba mẹ cô mấy câu, tóm lại là đã làm cho họ yên tâm.Bọn họ uống nhiều, đầu vẫn còn u u minh minh, cả đám cùng dắt xe đi trên đường Bình An. Triệu Diệp đi đầu tiên, cậu chỉ vào đèn đường lờ mờ nói: “Lần đầu tiên tớ để ý đến Bắc Kinh vào buổi tối, bình thường đi tập bóng về cũng đi rất vội, tớ phát hiện ra rằng, cảm giác giữa ban tối và ban ngày rất khác nhau, càng tối càng đẹp”.“Oa, ông cũng nghệ sĩ nhỉ, sắp thành Kiều Nhiên thứ hai rồi!”. Trần Tầm tỏ vẻ sửng sốt nói.“Cậu đừng tiện thể nói kháy tôi nữa! Người ta phát biểu cảm tưởng đôi câu thì có sao? Người nào chẳng có cảm xúc!”. Kiều Nhiên cười nói.“Đồ đểu!”. Triệu Diệp đạp xe tông thẳng vào Kiều Nhiên.“Các cậu đừng đùa nữa, bọn mình bàn nhau tối sẽ làm gì đi?”. Lâm Gia Mạt can bọn họ ra nói.“Đánh bài thôi! Tớ và Kiều Nhiên trái cánh, cậu và Phương Hồi trái cánh, Trần Tầm coi như là người nhà của Phương Hồi,