oàn toàn khác nhau, khiến cô cảm thấy thế giới đã đến ngày tận thế.Đêm hôm đó Phương Hồi gần như không chợp mắt, ngày hôm sau đúng là ông Phương Kiến Châu chở cô đến trường thật, rồi lại dặn dò, đe dọa một hồi ở cổng trường, khiến Phương Hồi một lần nữa cảm nhận được rằng, tất cả những chuyện đã xảy ra không phải trong giấc mơ, mà là hiện thực đau thương không thể nào thay đổi.Phương Hồi đã gặp Trần Tầm trước cửa lớp, mặt cậu nhìn cũng rất tiều tụy, rõ ràng là hôm qua bà Trương Hiểu Hoa cũng đã nói những điều tương tự với cậu. Hai đứa bình thường rất thân thiện với nhau, lúc này sau khi nhìn thấy nhau đều hơi sững lại, Phương Hồi mắt đỏ hoe, cúi đầu đi vào lớp, lúc đầu Trần Tầm định nói gì đó, nhưng ngẩng đầu lên nhìn thấy tấm biển ghi dòng chữ “văn phòng khối 12”, cuối cùng miệng đã há ra nhưng không thốt ra được lời nào. Hai đứa vội tránh nhau ra, một đứa đi trước, một đứa đi sau, giống như hai bạn cùng lớp không thân nhau lắm, lần lượt đi vào lớp.Đến giờ nghỉ trưa, Phương Hồi và Trần Tầm cùng bị gọi lên văn phòng. Văn phòng của khối 12 có phòng trong và phòng ngoài, cô Lí gặp riêng từng đứa để nói chuyện, nói chuyện với Trần Tầm trước, Phương Hồi đứng ở ngoài đợi.Bàn làm việc của cô Hầu đặt ở phòng ngoài, cô vẫy tay gọi Phương Hồi đang đứng ở cửa: “Có chuyện gì vậy? Sao tự nhiên lại gọi hai đứa hả?”.“Dạ hỏi chuyện ạ…”. Phương Hồi thực sự không biết phải trả lời thế nào, mặt đỏ bừng lên.“Hỏi chuyện gì vậy?”. Cô Hầu hỏi.“Chuyện yêu đương thôi! Hai học sinh của lớp cô yêu nhau, cô quên mấy hôm trước cô Lí nói chuyện về mẩu giấy đó à?”. Cô Thôi bên cạnh tiếp lời.“Gì cơ?”. Cô Hầu trợn tròn mắt và nói với vẻ sửng sốt: “Không phải là nói lớp xã hội đó sao? Em cũng không nghe kĩ, sao lại biến thành hai em này hả?”.“Mấy em học sinh khác truyền giấy cho nhau nói về chuyện của hai em này, người ta là đôi tình nhân học trò, hình như còn thông báo cả cho phụ huynh của hai em nữa, cô làm chủ nhiệm lớp hai năm mà không phát hiện ra hả?”. Cô Thôi hỏi. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (17)“Làm sao em phát hiện ra được!”. Cô Hầu cau mày hỏi: “Phương Hồi, em nói đi, rốt cuộc là thế nào vậy? Cô thấy bình thường nhóm năm bạn của em chơi với nhau thân lắm mà, đúng ra là em thân Kiều Nhiên hơn, sao tự nhiên lại có chuyện với Trần Tầm?”.“Là… như vậy ạ…”. Phương Hồi nói nhỏ.“Không ngờ bình thường em ít nói như vậy mà lại to gan quá! Cô nói thật là các em làm những chuyện đó không hề có ích gì, chưa nói đến việc làm ảnh hưởng đến học tập, em tưởng sau này các em sẽ ở mãi bên nhau à? Cuộc đời con người còn dài lắm, còn thay đổi nhiều lắm! Nếu các em đỗ hai trường khác nhau thì phải xa nhau là cái chắc. Hơn nữa em thấy Trần Tầm là người nghiêm túc hả? Cậu ấy thông minh, cậu ấy chơi được, em có được không? Em vốn là cô bé thích tỉ mỉ, chi tiết, cô khuyên em đừng để mất quá nhiều công sức vào việc này, thật không đáng đâu!”.Dù gì thì cô Hầu cũng còn trẻ, hiện giờ cũng không dạy bọn họ nữa, thế nên những điều cô nói cũng không quá ghê gớm, lại còn mang ý khuyên nhủ như một người bạn. Nhưng những điều cô nói cũng vẫn khiến Phương Hồi buồn vô cùng, cô cảm thấy con đường phía trước ngày càng mù mịt, không biết đi theo hướng nào.Hai cô trò nói chuyện một lát thì Trần Tầm đi ra, cậu nhận ra vẻ buồn bã trên mặt Phương Hồi, nhưng đứng trong văn phòng khối cũng ngại không dám nói gì, đành phải truyền đạt ý chỉ thị của cô Lí trước, bảo cô vào trong. Phương Hồi không ngẩng đầu lên mà đi lướt qua cậu.Những điều cô Lí nói cũng đỡ sống sượng hơn buổi hôm trước, đầu tiên là giảng giải một loạt điều hay lẽ phải, nêu rõ cái được và cái mất. Sau đó lại nhấn mạnh buộc phải làm chủ mình, tuyệt đối không được để ảnh hưởng đến việc ôn thi đại học. Cuối cùng yêu cầu Phương Hồi viết một bản kiểm điểm, cam đoan cắt đứt mọi liên hệ với Trần Tầm, ở trong lớp không được nói chuyện, về nhà không được gọi điện thoại… Cô sẽ giám sát hai đứa, nếu phát hiện ra có hành động gì mờ ám thì không những sẽ thông báo cho phụ huynh, hai đứa còn sẽ bị khai trừ khỏi lớp A tự nhiên. Cuối cùng cô Lí tổng kết, tóm lại, chắc chắn cô sẽ không để một tập thể xuất sắc như lớp A xuất hiện những con ngựa làm hại bầy đàn, phải bóp nát mọi mầm mống có ý đồ xấu.Phương Hồi gật đầu như một cái máy, cảm giác nhục nhã đến tột độ và giọng nói lạnh như băng đã khiến trái tim cô tê dại từ lâu, đến nỗi khi cô Lí bảo cô về lớp, cô còn đứng sững lại một hai phút tại chỗ.Ra khỏi cửa văn phòng, Phương Hồi liền bị Lâm Gia Mạt kéo sang một bên sốt sắng hỏi: “Sao rồi? Không sao chứ?”. Sau khi biết tin, Lâm Gia Mạt đã đến chực sẵn ở cửa văn phòng khỏi. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (18)“Ừ, viết bản kiểm điểm, cam đoan sau này không được nói chuyện với nhau nữa”. Phương Hồi cười chua chát nói.“Dở hơi! Gì mà quá đáng vậy? Hai cậu cũng có làm gì đâu? Việc gì phải làm như thế?”. Lâm Gia Mạt cau mày nói: “Thôi thôi, bọn mình xuống dưới rồi tính sau, các cậu ấy đang đợi bọn mình ở dưới!”.“Hả? Không đi được đâu, bị cô Lí phát hiện ra là rắc rối lắm!”. Phương Hồi đã thấy sợ, vội vàng rút khỏi tay Lâm Gia Mạt.“Haizz! Sợ gì chứ