80s toys - Atari. I still have
Mùa hạ chung tình

Mùa hạ chung tình

Tác giả: Diệp Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325981

Bình chọn: 7.00/10/598 lượt.

ừa mới về đã đi hả?”.“Con sẽ thường xuyên về thăm ba.” Chung Lăng đã tỏ thái độ mềm hơn, ít nhất không còn ngang ngạnh như trước, ông Chung thấy mừng lắm rồi, hơn nữa Chung Lăng là người nếu bị ép quá, cô sẽ càng xa lánh.“Để Duy Minh đưa con về nhé.” Ông Chung nói. “Nó đưa về ba yên tâm hơn.”Chung Lăng nghĩ một lát rồi đáp: “Vâng”.Trên đường đi cả hai người đều yên lặng, Lưu Duy Minh không nói chuyện thì Chung Lăng sẽ không chủ động mở lời.Trước khi xuống xe, Lưu Duy Minh đã lên tiếng: “Cô ạ, chủ tịch nói cô chuẩn bị làm đám cưới à?”“Đúng vậy.” Giọng Chung Lăng thờ ơ như đang nói về chuyện của người khác.Ánh mắt Lưu Duy Minh rất lặng lẽ, anh không nói thêm gì nữa.“Anh không chúc mừng tôi ư?”“Chúc mừng cô.”“Cảm ơn anh.” Nhận được lời chúc này, dường như Chung Lăng cảm thấy thỏa mãn và xuống xe.Ánh mắt Lưu Duy Minh sâu thẳm, anh đã từ chối Chung Lăng, anh đã buông tay trước, Chung Lăng chỉ làm theo lời anh đi tìm hạnh phúc thuộc về cô, nhưng tại sao cảm giác chua xót và ghen tuông đó vẫn lặng lẽ trào dâng trong lòng dù anh đã cố gắng che giấu.Cuối tuần, Chung Lăng ở nhà tổng vệ sinh nhà cửa.Cô chật vật quét dọn phòng ngủ, nhà tắm, bếp và ban công một lượt, sau khi mọi thứ đã sạch sẽ, cô lại thần người suy nghĩ.Trên tràng kỷ là bộ dụng cụ pha trà, tháng trước Hạ Dương mua về, nâng như nâng trứng, tối nào cũng nghiên cứu hồi lâu cách làm nóng ấm, ngâm trà, pha trà. Sau đó bưng cho cô chén trà đầu tiên như cống báu vật, chờ đợi được cô khen một hai câu.Phòng khách có một chậu xương rồng chuyển từ ban công vào, Hạ Dương nói nó có thể hấp thu các bức xạ, có lợi cho sức khỏe, lại sống dễ nhất, không cần phải chăm sóc gì nhiều, để cạnh máy tính rất thích hợp.Cầu là và chiếc bàn là đơn giản trong phòng làm việc được Hạ Dương mua ở siêu thị Carefour, tối nào Chung Lăng cũng là cho anh chiếc áo sơ mi để anh mặc vào ngày hôm sau.Và cả tập đĩa trong tủ ti vi nữa, từ phim của Hollywood đến phim hài của Châu Tinh Trì, thậm chí phim tình cảm mùi mẫn chiếu lúc tám giờ tối hằng ngày đều có, đại diện cho sở thích tạp nham của anh.Trên sofa là cuốn kinh Kim cương đang đọc dở, Chung Lăng đã từng trêu rằng anh có ý định cắt tóc đi làm hòa thượng à.Cô bực bội gãi đầu, chiếc nhẫn xinh xắn trên tay bị dính mấy sợi tóc, cô cáu kỉnh dứt ra, dứt mấy nhát thì bị đứt. Đó là chiếc nhẫn cầu hôn của Hạ Dương, cô cũng không hiểu tại sao ma xui quỷ khiến thế nào mà không trả lại anh. CHƯƠNG 13 (3)Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi mà cuộc sống của cô đã được in đậm dấu vết của anh. Chung Lăng như người bị trúng tà, thẫn thờ ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lại bật cười thành tiếng. Hóa ra, từ lâu anh đã hóa thành liều thuốc độc, muốn cai mà không được.Câu nói bệnh sĩ chết trước bệnh tim là để nói về những người như Chung Lăng.Rất nhiều lần cô muốn nói thật lòng mình với Hạ Dương, muốn hẹn để nói chuyện nghiêm túc với anh một lần, nhưng cô không tài nào mở được miệng. Và lần này dường như Hạ Dương đã hạ quyết tâm, kiên quyết không chịu hạ mình.Có thể hai người đều đang tìm kiếm một cơ hội tốt hơn.Một ngày trong tháng Chín, Chung Lăng ăn trưa ở ngoài xong, đột nhiên chớp giật liên hồi, trời mưa như trút nước.Hàng năm cứ vào thời điểm này, Thượng Hải bị mấy trận bão hoành hành, năm nay cũng không ngoại lệ. Chỉ có điều bão đến quá bất ngờ, Chung Lăng không hề có sự chuẩn bị nên phải đứng tránh mưa dưới chân cầu vượt.Nước mưa men theo thành cầu tuôn xối xả, không hiểu tại sao, đột nhiên Chung Lăng lại nhớ đến lần đầu tiên Hạ Dương tỏ tình với cô, mặc dù rất kín đáo nhưng cô hiểu được dụng ý của anh.Chung Lăng nở một nụ cười dịu dàng trên môi, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Bất giác đưa mắt nhìn ra xa, dường như trước mắt thấp thoáng hình ảnh chàng trai trẻ khôi ngô tuấn tú ôm ba mươi bông hồng nhìn cô bằng ánh mắt chân thành chờ đợi cô đón nhận.Chợt cô giật bắt mình, không hiểu hoa mắt hay đầu óc lẫn lộn mà giữa đám đông lại nhận ngay ra anh, phong độ ngời ngời chậm rãi bước về phía cô.Trong tích tắc Hạ Dương bước đến trước mặt cô, Chung Lăng vội quay đi và nhắm mắt lại.Đợi hồi lâu không có ai lên tiếng.Đến khi cô mở mắt ra, không thấy Hạ Dương đâu nữa, bên cạnh cột trụ dựng một chiếc ô cán dài.Sống mũi chợt thấy cay cay, mắt cũng bắt đầu nhạt nhòa hơi nước, mặc dù bề ngoài cô vẫn tỏ ra bình thản, nhưng không thể che giấu sự hụt hẫng trong lòng.Lại là một ngày mưa âm u.Đằng nào về nhà cũng chỉ là đổi địa điểm khác để làm việc, lại còn phải gặm nhấm nỗi cô đơn tức cảnh sinh tình, Chung Lăng liền quyết định ở lại làm thêm giờ tại công ty.Dạ dày hơi khó chịu, cô liền đến phòng trà lấy ít nước để ăn tạm với mấy chiếc bánh quy.Có tiếng bước chân vang lên sau lưng, Chung Lăng quay lại thì thấy Hạ Dương đang đứng ở cửa, mắt liếc phong bánh quy dưới tay cô: “Chưa ăn tối à?”.Tay anh đang cầm một bát mì ăn liền, Chung Lăng cũng không nể nang mà đáp lại luôn: “Anh cũng chưa ăn đó thôi”.Hạ Dương mỉm cười, không nói thêm gì nữa.Chung Lăng quay mặt đi với vẻ không tự nhiên cho lắm.Hạ Dương úp bát mì rồi đưa cho Chung Lăng: “Em ăn đi”.“Không cần đâu.” Nửa khuôn mặt Chung Lăn