Insane
Một cục cưng và bốn baba

Một cục cưng và bốn baba

Tác giả: Dạ Khinh Trần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213243

Bình chọn: 7.00/10/1324 lượt.

hào xuống đất.

“Anh là cái thứ có ý đồ đen tối.” Tiểu Hoa từ trên giường ngồi dậy, kéo chăn qua, đem thân thể của chính mình bao lấy, cảnh giác nhìn Sở Vân Hiên.

Sở Vân Hiên xoa bụng mình, nữ nhân này ra chân cũng thật ngoan độc.

“Chớ khẩn trương, anh chỉ muốn ngủ cùng em mà thôi, sẽ không động một sợi tóc của em, thề!” Sợ cô không tin, thậm chí giơ lên hai tay.

Yêu nghiệt Sở Vân Hiên không sợ trời không sợ đất cư nhiên cũng sẽ làm động tác này? Bạch Tiểu Hoa nhất thời cảm thấy được có chút buồn cười.

Thừa dịp cô cười không phòng bị, Sở Vân Hiên đưa tay, đem cô ôm vào trong ngực, trong tiếng kinh hô của cô, cùng nhau ngã lên trên giường. Thuận tay kéo chăn, bao trùm lên người hai người.

Đem thân thể nhỏ bé của cô ôm thật chặt vào trong lòng, thấp giọng nỉ non, “Ngủ đi, tối nay anh ngủ bên cạnh em. Đừng giãy dụa, đừng cự tuyệt, em có thể coi anh thành gối ôm, anh cam đoan sẽ không làm chuyện gì làm cho em mất hứng .”

Bạch Tiểu Hoa bị hắn bộ ôm vào trong ngực, hơi thở ấm áp quen thuộc vây quanh cô.

Lời nói của hắn, làm cô không có biện pháp, lập tức bình tĩnh trở lại. Trái tim kịch liệt nhảy lên, bàn tay cũng hơi hơi có chút ẩm ướt.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mí mắt của cô cũng càng ngày càng nặng, có lẽ là biết có người đang bên cạnh mình, cho nên mặc kệ là thân thể hay là tâm lý, đều dần dần trầm tĩnh lại.

Ngay tại lúc cô cảm thấy mình sắp ngủ, đột nhiên cảm thấy được ngực chợt lạnh, một bàn tay to lớn lặng lẽ đánh úp về phía bộ ngực của cô.

Q.1 – Chương 36: Tình Yêu Không Phải Vị Trí Đầu Tiên

Cô chỉ biết, lời nói của nam nhân tuyệt đối không thể tin tưởng.

Giữ chăt bàn tay đang muốn làm loạn, trong lòng mắng ——

Mẹ nó, tay cư nhiên so với tay mình còn nhẵn hơn, rốt cuộc có phải là nam nhân không! Toàn bộ đều yêu nghiệt, yêu nghiệt biến thái .

“Nếu cứ xán mặt lại đây, lão nương sẽ hạ độc thủ .”

Bóng đêm mông lung, cô nam quả nữ, dây dưa cùng một chỗ trong bóng tối đến cực điểm, quả thực chính là hương diễm, cả phòng xuân tình.

“Phu nhân, tốt xấu gì anh cũng hầu hạ em thay quần áo tắm rửa, phải thưởng chứ! Bằng không em không cho anh sờ cũng tốt, đêm thật dài, em không phải muốn nghẹn chết anh chứ!”

Bạch Tiểu Hoa xa cách, lạnh nhạt, tránh né, cự tuyệt, thật sự là làm cho Sở yêu tinh buồn bực phát điên.

Mắng cô, luyến tiếc.

Đánh cô, thà lấy mạng hắn.

Dùng sức mạnh, hắn không dám.

Nhẹ nhàng dụ dỗ, người ta căn bản không thèm.

Vì thế, Sở yêu tinh giao trái tim nhất hoành, liều mạng thôi. Nữ nhân dữ dằn này, da mặt phải dày lên, ở trước mặt vợ mình mà thể diện làm quái gì!

Hé ra khuôn mặt tinh xảo tuyệt sắc, mị hoặc xinh đẹp cười, dáng người thon dài trắng nõn ở dưới ánh đèn ngủ ấm áp, giống như mỹ nhân ngư vừa trồi lên mặt nước

Phượng mâu bán mị, môi đỏ mọng khẽ cắn ——

Toàn bộ đều là quyến rũ cực điểm, ai nhìn cũng phải chảy máu mũi.

Bạch Tiểu Hoa chỉ liếc mắt một cái, mắt hạnh vừa chuyển, không khí tựa hồ lạnh hơn vài phần.

“Trước kia tôi biết anh có tư chất làm dụ thụ như vậy? Đáng tiếc, tôi không có hứng thú, tiểu Xuân ngay cách vách kìa, anh có thể tìm hắn đi, cái vụ này hắn lành nghề lắm.”

Ngọc Đường Xuân cách vách, không biết vì sao hắt hơi một cái.

Lời nói tuyệt không có tình cảm, trúng đạn.

Sở Vân Hiên vừa nghe lời này, sắc mặt cứng đờ, hai mắt đăm đăm ——

Hoàn toàn hết chỗ nói rồi.

“Ngoan ngoãn ngủ đi, đừng nghĩ vớ vẩn, nếu không về sau phải cách tôi ba thước.” Nhìn biếu tình thất vọng, xác định sẽ không phát sinh chuyện tốt gì nữa, tìm vị trí thoải mái, thả lỏng xuống, mắt đẹp nhắm nghiền.

Hôm nay thuận tiện nghi anh, không phải có anh ở bên tôi ngủ rất thoải mái, đã một cước đá anh đi từ lâu rồi .

Cô thoải mái, không nghĩ tới bi kịch kia nữa.

Nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, chỉ có thể nhìn không có thể ăn, mẹ nó quả thực là tra tấn tàn nhẫn nhất trên thế giới, đáng thương cho hắn thủ thân như ngọc suốt 5 năm.

Gặp cô ngủ sâu lúc này , Sở yêu tinh lại không chợp mắt được. Càng muốn chết hơn chính là, cả người cô tỏa ra mùi thơm khó cưỡng, thiếu chút nữa làm cho hắn kiềm chế không được, đem cô tử hình ngay tại chỗ.

Hắn không dám.

Tuy rằng uất ức, nhưng hắn thật sự không dám.

Cho nên Sở yêu tinh chỉ có thể chịu đựng, đôi mắt nhìn ngoài trời trông mong, lần đầu tiên cảm thấy đêm sao mà dài thế.

Hôm sau.

Mặt trời chậm rãi mọc lên, một luồng ánh mặt trời xuyên thấu qua thủy tinh, chiếu vào phòng, nhu hòa chiếu vào trên đệm.

Bạch Tiểu Hoa chậm rãi mở mắt ra, dung nhan thanh lệ lộ ra thỏa mãn cười.

Đêm qua ngủ thật là tốt, một lần cũng không giật mình tỉnh giấc, cũng không có ác mộng, cả người vô cùng thoải mái.

“Tỉnh rồi hả?” Sở Vân Hiên cúi đầu, nhìn chằm chằm hai mắt đen sáng ngời hữu thần mới vừa tỉnh ngủ, dung nhan sáng ngời phấn chấn.

Bạch Tiểu Hoa thân thể cứng đờ, đầu óc bắt đầu đảo quanh, qua một lúc mới xử lý thông tin mình vừa tiếp nhận, nhớ tới đêm qua yêu tinh kia nghiêm chỉnh bồi mình ngủ.

“Ừ, ngủ ngon lắm, cám ơn!”

Bất quá, sao lần này Sở yêu tinh có vẻ như mệt mỏi?

Sở Vân Hiên ngáp một cái, lần đầu tiên cảm thấy được ngủ là chuyệ