Old school Swatch Watches
Mối tình đầu của thiên kim

Mối tình đầu của thiên kim

Tác giả: Đường Quả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324182

Bình chọn: 9.5.00/10/418 lượt.

hẳn Ngô Hiếu Thiên sẽ càng thêm tức giận hơn lúc ở bệnh viện, trong lòng của cô càng mạnh mẽ mới có thể ngăn cản cơn giận của anh. . . . . . Không ngờ sẽ xảy ra chuyện vừa rồi.

Cô vừa muốn cười, lại cảm thấy tuyệt đối không thể cười. Ngô Hiếu Thiên đã chán ghét cô, cô không thể để anh có nhiều lý do ghét cô được.

“Chăm sóc cái gì? Cô tính giúp tôi mặc quần sao?” Mặt Ngô Hiếu Thiên đỏ lên mở cửa phòng, thở hồng hộc nhìn cô chằm chằm. (lúc này anh đang tức giận nên thở hồng hộc)

“Nếu như anh cần. . . . . .” Lê Chương Vi nghiêng đầu, có chút kinh ngạc nhìn anh.

Thái độ lúc Ngô Hiếu Thiên ở nhà với cô, so với lúc ở trong bệnh viện rõ ràng là khác nhau, rõ ràng mấy ngày trước anh vừa thấy cô thì sẽ đuổi cô đi.

“Không cần!” Ngô Hiếu Thiên vội vàng nghiêm khắc cự tuyệt cô.

Người này không phải da mặt dày đến nỗi bắn đạn cũng không thủng chứ?

Lại dám nói muốn giúp anh mặc quần?!

Hiện tại mặc dù anh có một cánh tay bị gãy phải bó thạch cao, nếu muốn làm chuyện gì xấu với cô cũng làm được, chẳng lẽ cô không sợ đơn độc xông vào phòng anh ngộ nhỡ bị anh 00XX sao? (00XX là gì mọi người tự hiểu.)

Nhưng lúc trong mộng xuân anh lại muốn ra tay với bộ ngực xinh đẹp của cô!

Vừa nghĩ tới đây quả là một giấc mộng đẹp, tầm mắt Ngô Hiếu Thiên không nhịn được nhìn trước ngực của Lê Chương Vi, anh đã tận lực làm lơ rồi, nhưng làm tặc nhân rồi thì tư tưởng bao giờ cũng không trong sáng cả, đúng lúc Lê Chương Vi bị anh đột nhiên mở cửa, cùng với một câu cự tuyệt giận dữ, một tay để ngang ngực nắm lên khủy tay còn lại, cả người lùi lại hai bước, anh cho rằng cô bắt gặp anh nhìn ngực của cô.

“Lá gan cô rất lớn! Lại dám tới đây, cô không sợ cô nam quả nữ nhốt trong một phòng, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao. . . . . .”

Lời nói ác độc của Ngô Hiếu Thiên chỉ nói đến một nửa đã không nói nổi nữa, bởi vì đôi mắt to của Lê Chương Vi tỏa sáng chuyên chú nhìn chằm chằm vào anh, khiến suy nghĩ của anh bị đôi mắt đen kia hút hết, đột nhiên hoảng hốt mất hồn.

Lê Chương Vi cảm thấy hôm nay Ngô Hiếu Thiên có chút là lạ, bọn họ nói nhiều câu như vậy, anh lại không mở miệng đuổi cô đi, là bởi vì bây giờ chỉ có hai người bọn họ sao?

Lúc trước ở trong phòng bệnh viện, mỗi lần cô đến anh cũng sẽ bị bạn cùng phòng trêu chọc, cho nên anh mới giận dỗi đuổi cô đi sao?

Ở trong lòng liên tục xác nhận, Lê Chương Vi không nhịn được cười vui vẻ.

“Cô ở đây cười cái gì?” Ngô Hiếu Thiên có cảm giác da đầu tê dại, anh đang đe dọa cô nếu tùy tiện xông vào phòng của con trai sẽ xảy ra nguy hiểm, không ngờ cô cười vui vẻ như vậy.

Chỉ là cùng lúc có ý nghĩ khác chui ra: người này thích anh, cô cho rằng dù bị anh coi thường thế nào cũng không có chuyện gì sao? Đối với cô mà nói ngược lại là gãi đúng chỗ ngứa. . . . . .

A a a —— thật là khủng khiếp, chuyện gì đang xảy ra với con gái thời nay vậy?

Cô không phải được nuôi dạy như một thiên kim đại tiểu thư sao?

Lê Chương Vi vẫn luôn cho anh cảm giác như vậy, cao cao tại thượng, đoan trang nhã nhặn, thần thánh cũng không thể xâm phạm. Anh nhớ lúc học tiểu học là lần đầu tiên nhìn thấy cô, cảm thấy cô như tiểu công chúa ngọt ngào bước ra từ trong truyện cổ tích, giống như nhìn nhiều sẽ vấy bẩn cô vậy.

Không chỉ là tiểu học, lúc cấp 2 cũng không sai biệt lắm. Có một khoảng thời gian Lê Chương Vi cùng Lưu Nhã Tuấn đi cùng nhau, tất cả mọi người đều tán tụng hai người bọn họ là một đôi trời sinh, thật là một đôi tuyệt phối, vô luận là gia thế hay vẻ bên ngoài của hai người, đều là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ tiếc, Lưu Nhã Tuấn thích thanh mai trúc bên cạnh nhà Nguyên Tú Yên, người ta ở gần nhà lại có tình cảm từ lúc đi nhà trẻ đến bấy giờ (khi đó đang học cấp 2). Ngẫm lại Lê Chương Vi cũng thật đáng thương, cùng người ta mập mờ lâu như vậy, cuối cùng lại bị một cước đá văng. . . . . . Nghĩ tới đây Ngô Hiếu Thiên bỗng nhiên dừng lại, cô sẽ không phải là thất tình, cho nên đầu có chút không bình thường chứ?

Không đúng, không đúng, Lưu Nhã Tuấn với Nguyên Tú Yên vừa mới xảy ra chuyện gần đây, mà Lê Chương Vi đến gần anh hình như rất lâu rồi, chỉ là thẳng tới nay cô đều không có biểu hiện rõ ràng như gần đây, chỉ là mấy năm này cô luôn cố ý chặn anh, như muốn nói chuyện với anh. . . . . . Cẩn thận hồi tưởng lại thật đúng là đáng sợ, cô thật sự thích anh sao?

Anh rốt cuộc có gì hấp dẫn ánh mắt vị đại tiểu thư này rồi hả?! Lê Chương Vi bị anh hung dữ như vậy, không thể làm gì khác hơn là thu hồi khuôn mặt tươi cười. Anh quả nhiên không hổ là Ngô Hiếu Thiên hung ác.

Thật là không công bằng, lúc Tiểu Bàn cùng bạn học đi thăm anh, bọn họ vừa nói vừa cười, cô suýt chút nữa thì ghen tỵ chết rồi. . . . . .

Ngô Hiếu Thiên thở phì phò đóng sầm cửa phòng, lướt qua cô đi tới phòng khách, sau khi ngồi xuống ghế sofa một chỗ ngồi, ra lệnh cho Lê Chương Vi: “Cô, tới đây ngồi xuống.”

Lê Chương Vi vừa nghe thấy thế nghĩ không phải đuổi cô ra ngoài, khóe miệng không nhịn được lại mỉm cười. Cô ba chân bốn cẳng chạy tới nơi mà Ngô Hiếu Thiên chỉ ngồi xuống ghế sofa dài, nghe lời giống như con gì đó.

Ngô Hiếu Thiên thấy cô như v