Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Tác giả: Sherry Thomas

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324713

Bình chọn: 8.5.00/10/471 lượt.

Cuối cùng, khi đêm đã rất khuya, anh không thể chịu đựng thêm nữa. Cha anh có lẽ đang ở ngưỡng cửa của Thần chết nhưng ông ta cần phải được ai đó nói cho biết rằng ông ta là một kẻ đáng khinh và là một người cha tồi tệ.

Anh tiến đến phòng ngủ của hầu tước. Người y tá đang ngủ gật ở phòng bên cạnh nhưng cánh cửa phòng ngủ đang hé mở, ánh sáng và giọng nói rò rỉ đến lối đi. Anh ngó vào và nhận ra vị mục sư qua bộ lễ phục.

“Nhưng… nhưng… nhưng, thưa ngài, làm như thế là giết người”, vị mục sự lắp bắp.

“Chết tiệt, ta biết đẩy mụ ta xuống cầu thang là giết người”, hầu tước nói. “Nếu nó là một vụ tai nạn, ta đã không cần ông ở đây”.

Vere nhìn thấy màu đen. Anh siết lấy chân của một chiếc đèn tường để níu giữ. Tám năm trước, mẹ anh đã chết bởi một cú ngã cầu thang trong ngôi nhà London của hầu tước mà mọi người đều tin là do không may mắn. Bà thức khuya, uống hơi nhiều, gót giày nhảy của bà bị mắc kẹt, và bà trượt xuống.

Cái chết của bà đã tàn phá Vere và Freddie.

Máu của bà không có sự thuần khiết của người Noóc-măng mà cha anh quá tự hào có trong người mình; cha bà, cho dù giàu có tột đỉnh, trong mắt hầu tước cũng chỉ xếp hạng cao hơn người bán rong một chút. Nhưng bà không phải là một bông hoa héo. Là con của một người đàn ông cực kỳ giàu có, bà biết rất rõ rằng của hồi môn của bà sẽ trả nợ cho hầu tước và duy trì sự thịnh vượng của dinh thự. Và bà đã bảo vệ con mình, đặc biệt là Freddie, trước tính khí độc địa thường không đoán trước được của hầu tước.

Sự ghê tởm lẫn nhau giữa hầu tước và nữ hầu tước là điều ai cũng biết. Thói tiêu pha hoang phí của hầu tước đã lại làm khánh kiệt của hồi môn mà vợ mình mang theo sau khi kết hôn và ông ta lần nữa rơi vào nợ nần. Ông Woodbridge, ông ngoại của Vere không phải là người ngốc. Ông chu cấp cho nhu cầu của con gái mình: váy áo, trang sức, những chuyến du lịch nước ngoài để bà và con có thể tránh xa chồng.

Nhưng bất chấp tất cả những căng thẳng trong gia đình, không ai từng nghi ngờ cái chết của bà có gì khuất tất. Hay ít nhất, không ai từng dám buộc tội hầu tước về chuyện ấy. Sáu tháng sau hầu tước tái hôn, lần này là một nữ thừa kế không giàu có bằng, và không có người cha vợ phiền toái.

Và hồ sơ điều tra về cái chết của nữ hầu tước, mẹ anh đều khẳng định rằng đó là một tai nạn hết sức minh bạch và đơn giản.

Vì thế Vere đã tin, cho đến giây phút kinh khủng đó. Anh muốn trốn. Anh muốn chạy. Anh muốn đạp cửa xông vào và ngăn chặn nghi lễ đó. Nhưng anh đông cứng tại chỗ, không thể cử động một cơ bắp.

“Tôi cho rằng ngài chắc hẳn đã ăn năn, thưa ngài?” vị mục sư hỏi, giọng ông ta rin rít.

“Không, ta sẽ làm thế lần nữa nếu phải làm, ta không thể chịu đựng mụ ta thêm một phút nào nữa”, hầu tước nói. Ông ta cười, tiếng cười khò khè xấu xa. “Nhưng ta cho rằng chúng ta phải trải qua những nghi lễ, đúng không? Ta nói với ông rằng ta hối lỗi và ông nói với ta rằng mọi chuyện đều ổn thỏa trên trái đất màu xanh của Chúa”.

“Tôi không thể!” vị mục sư hét lên. “Tôi không thể bỏ qua hành động hay thái độ không ăn năn của ngài”.

“Ông sẽ”, hầu tước nói, giọng ông ta không hề mủi lòng. “Hoặc cả thế giới này cuối cùng sẽ được biết rằng tại sao ông lại là một gã độc thân kiên quyết như thế. Thật xấu hổ, mục sư Somerville tằng tịu với một người đàn ông đã kết hôn, linh hồn của thằng cha đó sẽ bị nguyền rủa xuống địa ngục vĩnh viễn ngay cả khi ông tự nguyền rủa linh hồn của chính mình”.

Vere quay người và bước đi. Anh không thể chịu được việc chứng kiến hầu tước đạt được ý muốn của mình lần cuối cùng, không thể sau khi ông ta đã được bỏ qua tội giết người.

Đám tang hầu tước diễn ra thật kinh khủng, người tham dự đông nghịt, tính cách cao ngạo và việc làm tốt của ông ta được tán dương đến tận nóc bởi những kẻ không biết hoặc không quan tâm ông ta thực sự là người như thế nào: một con quỷ hút máu.

Đêm sau đám tang, Vere gặp ác mộng lần đầu tiên. Cho dù anh không hề nhìn thấy cảnh mẹ mình chết; bây giờ anh luôn tìm thấy bà lạnh giá và gãy nát ở chân cầu thang hết lần này đến lần khác.

Ba tháng sau đó, Vere ngã quỵ và tâm sự với bà cô của anh là quý bà Jane.

Quý bà Jane lắng nghe với sự thông cảm và đầy cảm xúc. Và sau đó bà nói, “Bà rất tiếc. Chuyện này làm bà đau đớn khi nghe Freddie nói. Và nó cũng làm bà đau đớn không kém khi nghe cháu kể lần nữa”.

Tiết lộ của bà làm Vere sửng sốt gần bằng sự thật đằng sau cái chết của mẹ anh.

“Freddie biết? Nó biết và nó không nói với cháu?”

Quý bà Jane nhận ra sai lầm của mình nhưng đã quá muộn. Vere không cho phép bà rút lại lời nói. Cuối cùng bà cũng chịu thua.

“Freddie lo lắng về phản ứng của cháu. Nó sợ rằng cháu có thể giết cha cháu nếu cháu biết, những gì bà biết về cháu cho thấy sự lo ngại đó không phải là không có lý”, quý bà Jane nói. “Bên cạnh đó, nó tin rằng cha cháu đã bị trừng phạt thích đáng”.

Thế là câu chuyện tiếp tục, khi Freddie mười ba tuổi, một đêm anh đã đi đến phòng cha mình, hy vọng lấy trộm lại bức vẽ yêu thích đã bị hầu tước tịch thu. Tin rằng những âm thanh Freddie tạo ra báo hiệu sự xuất hiện của bóng ma


pacman, rainbows, and roller s