n em”.
Cô đã luôn yêu tên mình, cái tên kết hợp từ Eleanor và Cassandra, tên của mẹ Charlotte và Andrew Edgerton. Cô yêu quý sự quan tâm và suy tư đã dồn vào sự sáng tạo nó; những âm tiết là lạ đầy nhịp điệu; những nguyện vọng mà Charlotte và Andrew Edgerton ắt hẳn mong muốn cho con gái mình khi ban tặng một cái tên tuyệt đẹp như thế cho cô ấy, một cái tên không phải mọi cô gái đều có thể có được.
Phần lớn cuộc đời cô đã sôi sục trong sự bất lực. Nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này – bị tước đoạt mọi thứ đã từng quan trọng với cô.
Sau lưng, chồng cô đặt tay lên cánh tay cô. Sau đó, rất nhẹ nhàng, anh vòng tay quanh eo cô và giữ cô sát vào anh.
Và cô khóc cho tất cả những giấc mơ tan vỡ của mình.
Khi cô không còn nước mắt nữa, anh cởi váy và mặc váy ngủ cho cô. Rồi anh bế cô lên, đưa vào giường và đắp chăn cho cô.
Anh tắt hết đèn và rời khỏi phòng cô. Cô nằm mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng tối, ước gì mình đã không quá kiêu hãnh để xin anh ở lại lâu hơn một chút. Nhưng trước sự nhẹ nhõm của cô – và một khoảng khắc hạnh phúc ngọt ngào và cay đắng – anh trở lại ngay sau đó.
“Em khát không?” anh hỏi.
Cô khát. Anh ấn một cốc nước vào bàn tay cô, đó là thứ mà anh vừa đi để lấy. Cô uống gần hết và cảm ơn anh. Anh kéo một chiếc ghế vào cạnh giường cô và ngồi xuống.
Có lẽ anh đúng. Có lẽ cô luôn biết ơn những lòng tốt nho nhỏ người khác thể hiện với cô. Nhưng ở lại với cô trong đêm đen tối nhất của cuộc đời không phải chỉ đơn giản là một lòng tốt nho nhỏ.
Anh nắm tay cô. “Elissande”.
Cô kiệt sức đến nỗi không thể nhắc anh rằng Elissande không phải tên cô.
Như thể anh nghe thấy cô, anh nói, “Nó là một cái tên đẹp, cùng với cái tên đó, mẹ em đã làm lễ rửa tội lại cho em”.
Trái tim cô lỡ nhịp. Cô đã không nghĩ như thế.
“Nó đẹp vì tất cả những hy vọng bà đã gom góp cho nó, hành động dũng cảm nhất trong cuộc đời nhút nhát. Hành động che giấu con gái mình là minh chứng cho tình yêu bà dành cho em”.
Cô tin rằng cô không còn nước mắt nữa. Nhưng mắt cô lại nhức nhối khi cô nhớ đến lòng dũng cảm tuyệt vọng của mẹ mình.
“Đừng quên nó, Elissande”.
Nước mắt trào ra từ khóe mắt cô, qua thái dương và chảy vào tóc cô. “Em sẽ không quên”, cô lẩm bẩm.
Anh đưa cho cô một chiếc khăn tay. Cô giữ chặt nó và bàn tay kia cô giữ chặt bàn tay anh.
Ngón tay cái của anh xoa trên mu bàn tay cô. “Khi anh đọc cách tổng hợp kim cương nhân tạo, mọi bài báo đều nói đến một thực tế rằng kim cương chỉ được hình thành từ carbon, cùng loại với grafit và than. Douglas là cha em, anh không tranh cãi điều đó. Nhưng trong khi ông ta chỉ là một tảng than, thì em lại là một viên kim cương qua nước đầu tiên”.
Cô khó có thể là thế. Cô là một kẻ dối trá và mưu mẹo.
“Mẹ em sẽ không sống đến ngày hôm nay nếu không phải vì em, anh không hề nghi ngờ điều đó. Khi bà ấy bất lực, em đã bảo vệ bà ấy”.
“Làm sao em có thể không làm thế? Bà ấy cần em”.
“Không phải mọi người đều che chở cho những người yếu đuối. Em sẽ được lợi nhiều hơn nếu nịnh bợ Douglas, hoặc em có thể bỏ đi một mình. Để làm điều đúng đắn cần phải có đạo đức”.
Cô cắn môi. “Cứ nói tiếp đi và em sẽ nhanh chóng tin rằng mình là hình mẫu của đức hạnh”.
Anh cười tắc nghẹn. “Em không phải thế, và có thể không bao giờ là thế. Nhưng em có sức mạnh và lòng trắc ẩn, những điều mà Douglas không hiểu và không có chút nào”.
Anh lau đi vệt ướt ở thái dương cô, cái vuốt ve của anh nhẹ và thận trọng như nét vẽ của họa sĩ đang vẽ tranh tiểu họa.
“Anh đã quan sát em trong những ngày qua. Một đời sống dưới sự đàn áp của Douglas có thể dễ dàng khiến em cay đắng, sợ hãi và oán giận. Nhưng em vẫn sáng rực rỡ. Đừng để ông ta lấy nó khỏi em. Thay vì thế hãy cười vào mặt ông ta. Kết bạn, đọc sách, đưa mẹ em đi dự tiệc. Hãy cho ông ta nhìn thấy cuộc sống của em tràn ngập niềm vui. Hãy để ông ta thấy rằng ngay cả khi ông ta dành cả đời để hủy hoại cuộc đời em, ông ta vẫn thất bại”.
Thêm nước mắt đổ vào tóc cô. Bà Douglas đã đúng: Elissande là người may mắn. Người đàn ông cô đã đối xử tệ hại nhất lại hóa ra là một người bạn thực sự.
Cô nghĩ về mẹ cô, bình an vô sự nằm trong phòng, không bao giờ bị ngược đãi nữa. Cô nghĩ về bản thân: vẫn làm chủ chính mình, điều đó sẽ không thay đổi. Cô nghĩ về bình minh đang đến, ngay cả đêm tăm tối nhất cũng không tồn tại mãi mãi, và ngạc nhiên khi cảm thấy khao khát muốn ngắm mặt trời mọc.
“Anh nói đúng”, cô nói. “Em sẽ không để ông ta hủy hoại em từ dưới mồ, cũng như em chưa bao giờ cho phép ông ta lấy đi một mảnh linh hồn nào của em khi ông ta còn sống”.
Khi Vere mười sáu tuổi, anh và Freddie được gọi về từ trường Eton để gặp cha mình khi ông đang trong những giờ phút cuối của cuộc đời mình.
Là một người đàn ông đang hấp hối nhưng hầu tước vẫn không bớt cay độc hơn ngày thường. Mặc dù có mặt Freddie ở trong phòng, ông ta ra lệnh cho Vere phải kết hôn sớm và sinh con nhanh, để không có khả năng tước hiệu và tài sản phải chuyển sang cho Freddie.
Vere đã ngậm miệng bởi sự hiện diện của bác sĩ và y tá. Nhưng cho đến buổi tối anh càng thấy giận dữ hơn.
