Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Tác giả: Sherry Thomas

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325200

Bình chọn: 7.00/10/520 lượt.

truyền. Ngay cả đến bây giờ, không người hầu nào biết anh đã bị thương. Những dải băng đã bị đốt hoặc lén mang ra khỏi nhà.

“Nhân tiện, tay anh thế nào rồi?”

Lần cuối cùng anh cho phép cô thay băng cho anh là đêm trước ngày chú cô bị bắt.

“Tay anh lành rồi, cám ơn em”.

Anh đi qua phòng, mở cửa sổ và đốt một điếu thuốc.

“Chú em không bao giờ hút thuốc”, cô lẩm bẩm. “Trong nhà có một phòng hút thuốc nhưng ông ta không bao giờ hút”.

Anh rít một hơi dài. “Có lẽ ông ta nên vậy”.

“Anh chưa bao giờ nói gì về gia đình mình”.

Và cô đã cảm thấy không thoải mái để hỏi bà Dilwyn. Cô không muốn bà quản gia thắc mắc tại sao cô biết quá ít về chính người chồng của mình, nhưng cô lại không biết gì ngoài việc anh không phải là một kẻ ngốc.

“Freddie là gia đình của anh. Em đã gặp nó rồi”.

Không khí lạnh từ cửa sổ tràn vào hăng hắc mùi khói thuốc. “Còn cha mẹ của anh thì sao?”

Anh thổi ra một luồng khói mỏng. “Họ đều đã chết lâu rồi”.

“Anh nói anh thừa kế tước hiệu lúc mười sáu tuổi, thế nên em cho rằng đó là khi cha anh qua đời. Thế còn mẹ anh?”

“Bà ấy chết khi anh tám tuổi”. Anh rít một hơi thuốc dài khác. “Có câu hỏi nào anh cần trả lời nữa không? Muộn rồi. Anh cần đi London sáng sớm mai”.

Bàn tay cô khép quanh nắm cửa. Cô có một câu hỏi nữa, cô nghĩ thế.

“Anh có thể đưa em lên giường không?”

Anh cứng người lại. “Không, xin lỗi. Anh quá mệt”.

“Lần cuối cùng anh có cả một sông rượu rum trong người và một vết thương bị súng bắn”.

“Đàn ông làm những việc ngu ngốc khi họ say đến mức như thế”.

Anh quăng phần còn lại của điếu thuốc ra ngoài, bước đến cánh cửa nối hai phòng, và đóng nó lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát trước mặt cô.

Angelica phải đọc lời nhắc của Freddie đến ba lần.

Anh đang mời cô đến để xem bức tranh hoàn chỉnh. Bức tranh hoàn chỉnh. Freddie là một người vẽ chậm và tỉ mỉ. Cô đã đoán rằng anh cần ít nhất bốn đến sáu tuần nữa.

Khi cô đến nhà anh, anh siết chặt tay cô thật nhanh và chào đón cô với nụ cười ấm áp hằng ngày. Nhưng cô có thể thấy rằng anh đang hồi hộp. Hay là dây thần kinh hồi hộp của cô khiến cô có cảm giác là anh hồi hộp?

“Em khỏe không, Angelica?” anh hỏi khi họ lên phòng vẽ.

Họ đã không gặp nhau kể từ khi anh chụp những bức ảnh khỏa thân để giúp anh vẽ: Anh đã không liên lạc và cô quyết tâm không liên lạc với anh cho đến khi cô nghe thấy điều gì đó.

Cô đã lao mình vào anh khá nhiều – quá nhiều lần – kể từ khi cô quay lại.

“Em khỏe. Nhân tiện, Cipriani đã trả lời em. Ông ta nói chào đón chúng ta đến thăm vào chiều thứ Tư hoặc thứ Sáu”.

“Thế thì chúng ta có thể đến thăm ông ấy vào ngày mai – ngài mai là thứ Tư, đúng không?”

“Không, Freddie, hôm nay là thứ Tư”.

“A, xin lỗi. Anh đã làm việc cả ngày cả đêm”, anh nói. “Anh nghĩ hôm nay là thứ Ba”.

Freddie thường không vẽ cả ngày cả đêm. “Em không biết là anh có thể làm việc nhanh như thế”.

Anh dừng lại ở hai bậc trên cô và quay lại. “Chỉ là anh chưa bao giờ có cảm hứng như thế”.

Anh nói rất khẽ, nhưng rất đúng mực, như thể họ đang thảo luận điều gì đó không liên quan đến tình trạng khỏa thân của cô.

Cô chà ngón cái trên lan can. “Ồ, bây giờ em thực sự nóng lòng nhìn thấy nó”.

Chiếc giường vẫn ở trong phòng vẽ, lộn xộn một cách khéo léo, khung bức vẽ khỏa thân của cô được phủ một tấm vải trắng lớn.

Freddie hít một hơi thở sâu, sau đó nắm tấm vải và giật ra.

Cô thở dốc. Một nữ thần nằm trước mặt cô. Cô ta có mái tóc sẫm màu thấp thoáng ánh vàng sẫm lẫn vàng nhạt, làn da có sắc màu ấm áp không tỳ vết, và cơ thể của một kỹ nữ rất, rất thành công.

Nhưng cho dù cơ thể cô đẹp như thế nào, điều gây chú ý với Angelica là khuôn mặt không cười của cô: Cô nhìn thẳng vào người xem, đôi mắt đen bùng cháy một khao khát không thể kìm chế, đôi môi hé mở đầy ắp một ham muốn kích động.

Cô có vẻ như thế này với Freddie sao?

Cô liếc trộm anh. Anh đang chăm chú nghiên cứu sàn nhà. Cô cố gắng nhìn vào bức tranh lần nữa và không thể nhìn vào mắt mình trong tranh.

“Ừm, em nghĩ gì?” cuối cùng Freddie hỏi.

“À… những đường viền xù xì”. Những đường viền là tất cả những gì cô có thể dám nhìn vào. Những nét vẽ không sắc nét như cô vẫn thường quen nhìn thấy trong các bức tranh của Freddie. Nhưng bức tranh có một xúc cảm mãnh liệt, một sức khiêu gợi, mà nếu anh hỏi thêm, cô sẽ phải thừa nhận rằng phong cách ít bóng mượt đó phù hợp với ham muốn dữ dội và nguyên sơ mà người đàn bà trong bức tranh tỏa ra.

Anh che bức tranh lại. “Em không thích à?”

Cô vuốt tóc, hy vọng rằng cô là bức tranh của sự đoan trang và đúng mực. “Em có thực sự trông như thế không?”

“Em trông như thế đối với anh”.

“Có lẽ anh có thể vẽ lại và quay mặt em đi”.

“Tại sao?”

“Bởi vì em trông như là… như là…”

“Như là em muốn anh làm tình với em?”

Một làn sóng mong đợi sợ hãi gần như bóp nghẹn cô. Họ nhìn chằm chằm vào nhau, cổ họng anh giật giật. Trong nhịp tim tiếp theo anh ôm cô trong vòng tay, nụ hôn của anh ngọt ngào nhưng mạnh mẽ.

Đây là tất cả những gì cô từng tưởng tượng – và hơn nữa. Họ ngã xuống chiếc giường. Anh kéo mũ cô. Cô giật lỏng cà-vạt của anh.

“Chờ một chút”


XtGem Forum catalog