pacman, rainbows, and roller s
Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Mặt nạ hoàn hảo – Sherry Thomas

Tác giả: Sherry Thomas

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325100

Bình chọn: 8.00/10/510 lượt.

g lên tiếng đêm qua. Cái phần cô đơn, thiếu thốn, ngu ngốc trong anh đã lên tiếng, cái phần vẫn bị ảnh hưởng bởi những nụ cười của cô, cái phần đã quá hăm hở để một chai whisky tầm thường làm lý do. Khi cô nhìn vào cái phần đó của anh với sự kinh ngạc và đắm đuối, khi cô lẩm bẩm rằng anh làm cô hạnh phúc, khi cô vuốt ve anh như thể anh làm từ chính cơ thể của Chúa, không còn gì quan trọng nữa.

Ảo tưởng, tất cả là ảo tưởng. Anh đã vui mừng ngã gục trước sức quyến rũ của chúng, trước cảm giác thân mật và liên kết giả dối đó. Và nếu không phải tiếng khóc đau đớn làm tan vỡ ảo tưởng của cô…

Anh quay lại nhìn cô. Cô động đậy, rên rỉ khi làm thế.

“Em muốn nhiều hơn”.

“Cái gì nhiều hơn?”

“Anh nhiều hơn”.

Và anh đã tin cô. Lại càng ngốc hơn.

Căn phòng anh vào đêm trước và chọn làm phòng ngủ có cả hành lý của cô. Hầu hết đồ đạc của cô để trong hai cái rương lớn, nhưng giày đi bộ, găng tay, mũ và áo khoác đã nằm rải rác quanh đó.

Chiếc hộp châu báu của cô đặt trên bàn viết, chiều rộng và chiều sâu khoảng ba sáu centinmet và chiều cao khoảng hai tám centinmet, mặt trên nắp hộp cong và mặt dưới nắp bằng phẳng. Vere đã nhìn qua bên trong hộp, ngoại trừ bức tranh của Delacroix, tất cả đều là kỷ vật chỉ có ý nghĩa với cô.

Anh mở chiếc hộp lần nữa và nhìn vào tấm ảnh cưới của cha mẹ cô. Với thân thế của cô, cha anh sẽ chết vì sặc máu. Đấy là không nhắc đến điều tồi tệ nhất mà quý bà Avery nói với anh trước mặt Freddie; xét đến việc ngày chào đời của cô chỉ sau đám cưới của cha mẹ cô sáu tháng, không ai biết chắc chắn rằng cha cô thực sự là Andrew Edgerton, chồng của mẹ cô, hay Algernon Edgerton, chú của Andrew Edgerton và người tình trước đó của Charlotte Edgerton.

Anh lơ đãng lướt ngón cái xuống mặt dưới của nắp hộp. Thứ gì đó đã thu hút được sự chú ý của anh – một cái lỗ nhỏ, và sau đó một cái nữa, và một cái nữa. Anh bật đèn, mở hẳn nắp hộp ra và ngó vào trong.

Chiếc hộp này khảm ngà và xà cừ ở bên ngoài, được bọc nhung xanh ở bên trong. Mặt dưới của nắp hộp cũng bọc nhung xanh, ngoại trừ đường rìa nắp hộp sơn hình xoắn ốc và vỏ sò.

Những đường cắt, gần như vô hình, tỉ mẩn khắc từ mép trái của nắp hộp đến giữa một đường kẻ đen. Chúng mỏng như móng tay và ngắn hơn nửa centinmet. Anh kiểm tra mép phải của nắp hộp. Một hàng đường cắt nhỏ xíu tương tự.

Chúng là cái gì, những đường trang trí?

Một tiếng gõ cửa làm anh giật mình. Anh lưỡng lự rời khỏi chiếc hộp để mở cửa: đó là bữa sáng, cùng với một bức điện từ quý bà Kingsley.

Quý ông và quý bà Vere thân mến,

Tôi cực kỳ nhẹ nhõm thông báo với hai người rằng mọi tàn tích của lũ chuột đã được dọn sạch ở dinh thự Woodley. Và dẫu cho chúng tôi vẫn chưa lần ra thủ phạm của trò chơi khăm này, cảnh sát địa phương đang hăm hở điều tra.

Quý bà Vere hẳn sẽ nhẹ nhõm khi biết rằng những vị khách của tôi đã lần lượt rời khỏi Highgate Court ngày hôm qua, dưới sự giám sát của quý bà Avery. Có lẽ cô ấy cũng thở phào khi biết rằng ông Douglas vẫn chưa trở về khi tôi gửi bức điện này. Một cậu bé giao hàng tôi gặp trên đường vào làng đảm bảo với tôi rằng cậu ta vừa trở về từ Highgate Court và rằng chủ nhân của dinh thự vẫn vắng mặt.

Tôi gửi kèm rất nhiều lời chúc mừng nhân dịp hôn lễ của hai người.

Eloisa Kingsley

Anh nhét bức điện vào trong túi, trở lại phòng ngủ và xem xét chiếc hộp kỹ lưỡng hơn. Anh dùng lưỡi dao cạo cắt một mảnh từ tấm danh thiếp và gập nó lại thành một cái que mỏng, nhưng vẫn khá cứng. Những cái khe không sâu; hầu hết chúng được cắt vào mép nắp hộp chỉ khoảng gần hai phần năm centinmet. Nhưng có hai khe nằm hai bên mép nắp hộp có thể đút cái que giấy vào sâu khoảng hơn một centinmet.

Anh đột nhiên nhớ ra chiếc chìa khóa bé xíu nằm trong ngăn chứa bí mật của phòng bà Douglas.

Elessande thức giấc với một mớ lộn xộn trong đầu. Hay đúng hơn, một cuộc chiến giữa những vị thần. Không phải thần Zeus đã đánh bại các vị thần khổng lồ rồi hay sao? Đầu cô chắc hẳn cũng đã nứt ra bởi một tia sét. Cô cố mở mí mắt ra, sau đó siết chặt chúng lại ngay lập tức. Căn phòng sáng đến mức không chịu được, như thể có người nhét một cây đuốc vào thẳng hốc mắt cô. Đầu cô vỡ ra thêm nhiều mảnh để phản đối. Bụng cô thì ngược lại, quyết định chết trong một cơn đau quặn thắt và từ từ.

Cô rên rỉ. Âm thanh đó nổ tung trong tai cô, quăng những mảnh vụn của cơn đau cùng cực vào sâu trong não.

Thật hài hước là cô vẫn chưa chết, khi cô đã ở trọn trong vòng tay của địa ngục.

Ai đó kéo chiếc chăn đắp trên người cô ra. Cô rùng mình. Người đó cẩn thận không chạm vào cô trong lúc gỡ những tấm chăn khác đang quấn quanh người cô. Cô rùng mình lần nữa. Cô mang máng nhận thấy rằng cô không mặc nhiều quần áo lắm, không, hình như là không mặc gì cả. Nhưng cô không quan tâm, cô đang bị xiên trên cái xiên của Quỷ vương.

Thứ gì đó mát lạnh và mượt bao quanh cô. Những cánh tay không phản ứng của cô được nâng lên và đút vào ống tay áo. Một cái váy ngủ?

Cô từ từ quay đầu. Cô rên rỉ, chuyển động đó làm tăng thêm những tiếng nện thình thịch trong đầu. Khi cô đang ngẩng mặt lên, đầu cô được nâng lên