The Soda Pop
Mặt nạ Hoàng Tử

Mặt nạ Hoàng Tử

Tác giả: Kio

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327562

Bình chọn: 7.5.00/10/756 lượt.

mắt, nắm chặt tay nghe động tĩnh bên trong.….cạch…… – Đấy là tiếng mở cửa.…xoẹt….xoẹt…bịch….bịch….. – Đấy là tiếng dép đang đi từ trong nhà ra ngoài cổng.….Crắc….. – Đấy là tiếng cổng mở.Nào, hành động thôi Linh Đan.Khi cánh cổng mở ra, tôi gập người suýt đến đầu gối, dõng dạc hô.– Con chào bác ạ. Con là Linh Đan, bạn của Ju. Con đến xin lỗi bác. Hôm nay con ….– Linh Đan?– ??!Nguyên văn lời hô dõng dạc khi đầy đủ của tôi sẽ là: ” Con chào bác ạ. Con là Linh Đan, bạn của Ju. Hôm nay con tới thăm Ju. Vẫn biết là lỗi của con lớn khi trót ham ăn mà khiến Ju ốm, nhưng con vẫn muốn xin lỗi bác. Mong bác tha lỗi cho con vì tinh thần bạn bè hữu nghị giao lưu đoàn kết của chúng con.”Thế nhưng lời xin lỗi hoành tráng mà tôi nghĩ nát óc khi đi trên xe Bus mới ra đến cửa miệng được 1/3 ý tứ thì tiếng nói của người phía trước đã làm tôi im bặt như hến.Không phải vì tôi sợ. Mà vì tôi đang bị shock.Người mở cổng là cậu bạn cùng lớp Tùng béo!!!+1 Shock khi từ cổng vào tới nhà của Ju, Tùng béo kể lể : Tớ mới qua thăm Ju sáng nay. ( Liếc xuống nhìn đồng hồ, lúc này là 7 giờ, không lẽ cậu ấy lo cho Ju đến mức thức dậy từ gà gáy để chuẩn bị tới đây sao?)+1 Shock nữa khi Tùng béo than: Ju ở một mình. Bố mẹ Ju….ừm, ở nước ngoài hết rồi. ( Liếc lên ngôi nhà, một ngôi nhà thế này mà ở có một mình thôi sao, đẹp thì đẹp, rộng thì rộng, nhưng mà…buồn thấy bà!)+1 Shock nữa nữa khi Tùng béo liếc nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh; Cũng vì tại Linh Đan đó, Ju hay bị nhiễm lạnh lắm đấy. ( Liếc lên nhìn cái lưng béo ú của người đi trước, tôi nặng nề lê bước theo sau. Biết là nói không sai, nhưng có cần nói toẹt ra như vầy không trời!)Cộng N lần shock khi người phía trước bất ngờ quay lưng lại hỏi.– Linh Đan tới sớm vậy. Lo cho Ju hả?Những sọc đen thi nhau chạy dài trên má, tôi xây xẩm mặt mũi. Sao lại hỏi câu làm người khác cảm thấy….ngượng ngùng thế này cơ chứ.Nhưng mà này, chỉ có cậu mới có quyền đến sớm sao? Cậu cũng là khách đấy nhé! Hà cớ gì mà khách lại truy nã khách?Nghĩ cứ như là bị phân biệt đối xử, nhưng tôi vẫn nhanh trí lôi trong chiếc cặp nhỏ của mình ra một chiếc áo, cười ngu.– Haha. Tớ đến trả áo cho Ju.Tùng béo liếc mắt sang chiếc áo trên tay tôi, sau lại liếc lên nhìn nụ cười có chút giả tạo của tôi, sau nhướn mày suy nghĩ. Tôi chẳng biết rốt cuộc thì cậu ta suy nghĩ cái gì, sau rồi cậu ta nói như phán.– Ju ở lầu hai, phòng đầu tiên bên tay phải cầu thang. CHƯƠNG 15. NỖI LÒNG CỦA THIÊN THẦN. (4)Hửm, sao lại thông báo cho tôi cái tin ấy. Không lên cùng à?– Giờ tớ đi mua đồ ăn. Thế nhé!Tôi nghi ngờ nhìn xuống chiếc điện thoại đang sáng trưng trên tay cậu bạn, trên màn hình cuộc gọi từ số máy có lưu ảnh của Hạnh Nhi cứ nhấp nháy mãi.Đoán ra ánh mắt của tôi, người đối diện gãi đầu gãi tai, sắc mặt từ xanh xám trở nên đỏ lừ, sau khi vội vã cất điện thoại vào trong túi quần, cậu bạn chạy biến ra phía cổng. Trước khi đóng cổng còn quay người lại vẫy tay cười cười kiểu: Để ý Ju giúp tớ nhé!…Còn mình tôi trong căn phòng rộng. Phía trước là cầu thang dẫn lên lầu hai. Tự mím môi cấu vào tay mình một cái rõ đau, mắt tôi ngân ngấn nước. Như vậy thì mới có chút ăn năn, tăng thêm phần cảm động được. Nước mắt vẫn luôn là vũ khí lợi hại nhất cuả con gái mà!Giả tạo với mục đích tốt thì cũng không được cho là giả tạo!Tôi nhấc từng bước chân lên cầu thang.Lúc này tôi mới để ý, phía bên tường cạnh cầu thang có rất nhiều ảnh. Nhưng toàn ảnh đen trắng, nhiều cái đã hoen ố nhưng vẫn được lồng ghép cẩn thận vào khung. Tò mò, tôi vừa lên cầu thang, vừa ngắm mấy tấm ảnh.Rõ là ngôi nhà này có từ lâu rồi thì phải, bức hình nào cũng có hình dáng ngôi nhà. Không ở góc trái ảnh, thì ở góc phải, không ở giữa thì cũng ở vị trí gần trung tâm. Hàng loạt bức ảnh hàng đầu tiên chẳng chụp gì, ngoài ngôi nhà.Cho đến khi chân tôi chậm tới bậc cầu thang cuối cùng.Hai bức cuối cùng thì có vẻ khác hẳn. Bức đầu tiên chụp một đôi nam nữ. Cô gái trông rất xinh đẹp. Một vẻ đẹp giản dị, thanh tao. Bên cạnh là người đàn ông có thân hình to lớn, nét mặt sắc cạnh. Cả hai đều mỉm cười, liếc qua cũng dễ đoán họ là một đôi.Bên cạnh lại là một bức ảnh khác, đông người hơn. Dễ đến cũng phải ngót nghét hơn 50 người trong bức ảnh cuối cùng nơi lầu 2. Mọi người đều mặc đồng phục học sinh. Tôi có để ý thấy người đàn ông có thân hình to lớn, nét mặt sắc cạnh kia cũng xuất hiện trong bức ảnh này, nhưng tôi tìm hoài cũng không thấy người phụ nữ kia đâu.Tìm lại lần thứ hai cũng không thấy!!!Tìm lại lần nữa thì thấy có hai người, đúng! Có hai người, một nam, một nữ. Tôi ngẩn người, mũi đã dí sát vào khung ảnh mà mắt vẫn trợn tròn, ý nghĩ trong đầu đã ra cửa miệng.– Sao nhìn giống bố mẹ mình quá vậy trời!Di tay, di tay, lại di di tay. Bức ảnh này không có bụi. Không lẽ hai người lạ giống bố mẹ mình kia lại là anh em sinh đôi với bố mẹ mình sao? Ầy, nhưng nhìn kĩ thì cũng chỉ hao hao giống. Nhìn lại lần nữa coi.Không, phải lau lại lần nữa cho chắc. Nghĩ vậy, tôi lén lút đưa tay lên miệng nhấm một tí nước bọt. Nhưng tay vừa đ