u quả, tay anh ta càng siết chặt, không để cô trốn khỏi lồng ngực kiên cố của mình, hai cánh tay như sắt thép khóa chặt cô.
“Kỷ Mạch Hằng, anh mau buông ra”
Cô cúi đầu giận nói, càng không ngừng giãy giụa cổ tay càng chảy máu thêm. Kỷ Mạch Hằng cụp mắt xuống, đôi mắt trước sau đều lạnh lẽo chỉ có trong mộng mới mang thêm chút triền miên bá đạo. Anh ta đưa mắt nhìn đôi mắt đầy giận dữ của cô, gằn từng chữ một: “Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em”
Mẫn Nhu hơi khựng lại, trong tim không hề cảm động, vết thương cổ tay càng thêm đau, càng muốn thoát khỏi trói buộc của anh ta, quay về bên Lục Thiếu Phàm.
Cô không cần Kỷ Mạch Hằng bảo vệ, cô chỉ cần Lục Thiếu Phàm, chỉ cần anh bảo vệ cô!
“Cô ấy là vợ tôi, không cần anh bảo vệ”- Giọng nói Lục Thiếu Phàm trở nên tức giận, cô liều mạng dùng tay không bị thương đẩy tay Kỷ Mạch Hằng nhưng cũng chỉ phí công phí sức, trước mắt tối sầm, một quả đấm dán xuống má Kỷ Mạch Hằng, bàn tay nắm lấy cô cũng biến mất.
Thoáng một cái, Lục Thiếu Phàm đã ôm cô vào lòng, giữ chặt lấy cô, nhìn cổ tay không ngừng chảy máu anh vội hôn lên trán cô trấn an rồi chạy bay ra ngoài.
“anh đưa em đi bệnh viện”
Mẫn Nhu núp trong lòng Lục Thiếu Phàm, tất cả mọi đau đớn đều trôi xa. Cô ngẩng đầu nhìn vẻ lo lắng trên gương mặt tuấn tú, trong lòng hạnh phúc khẽ mỉm cười, khóe mắt nhìn sang Kỷ Mạch Hằng bị đánh ngã xuống đất đột nhiên đứng dậy, cầm lấy con dao sắc ác độc chạy về phía hai người.
Lưỡi dao sắc đâm qua da thịt khiến người khác phải rung lên. Mẫn Nhu hoảng sợ mở to mắt, đồng tử co lại. Bước chân Lục Thiếu Phàm càng lúc càng chậm, Mẫn Nhu cảm giác ngực mình nóng lên, chiếc áo khoác loang lổ máu lại xuất hiện máu đỏ tươi.
Ngực cô không hề đau, đó không phải máu của cô. Cô sợ hãi ngẩng đầu, chỉ thấy Lục Thiếu Phàm nhíu mày lại đầy đau đớn, vội vàng cúi đầu nhìn mũi dao xuyên qua lồng ngực.
“Lục Thiếu Phàm, mày chết đi”
Kỷ Mạch Hằng ác độc rút lưỡi dao đầy máu ra, môi cong lên cất lời như ác ma nguyền rủa, bàn tay nâng cao một lần nữa lại đâm về phía Lục Thiếu Phàm.
“Đừng mà”
Cô sợ hãi thất thanh kêu lên, hơi thở càng lúc càng khó khăn khiến cho Mẫn Nhu ngủ say- ý thức từ từ quay lại. Mẫn Nhu từ từ mở mắt, khung cảnh trước mắt chỉ có một màu trắng, trong hơi thở đầy mùi thuốc sát trùng.
Cô còn sống, vẫn còn may mắn để tồn tại trên thế giới này?
Nếu không tại sao cổ tay lại đau rõ ràng như vậy.
Bàn tay để dưới lớp chăn mềm mại khẽ đặt lên bụng, cảm giác chỗ đó hơi gồ lên cô mới thả lỏng, đứa trẻ vẫn còn…
“Tiểu Nhu…”
Giọng nói bất định lộ vẻ bi ai khàn khàn, mang theo sự kích động và thấp thỏm. Mẫn Nhu mở to mắt dần dần thích ứng với căn phòng màu trắng, nghiêng đầu qua đập vào mắt là gương mặt Lục Thiếu Phàm.
Hốc mắt hõm sâu, gò má hốc hác, gương mặt tiền tụy, cằm dưới đầy râu, bên khóe môi xuất hiện vết rách như bị ai đánh. Hình ảnh ung dung cao quý bây giờ lại biến mất, dáng vẻ suy sụp mệt mỏi khiến Mẫn Nhu đau lỏng đỏ cả mắt.
Tất cả mọi kiên cường trấn tĩnh của cô trước ánh mắt ân cần của Lục Thiếu Phàm đều sụp đổ, trong lòng vẫn sợ hãi trước những nguy hiểm đã trải qua.
Nhớ tới cơn ác mộng kia, Mẫn Nhu đang thả lỏng bỗng nhiên liền căng thẳng, dùng hết sức nâng bàn tay phải đang quấn băng chạm vào anh, xác nhận rằng anh không có chuyện gì.
Cánh môi khô nứt mở ra, cổ họng nghẹn lại không phát ra được tiếng, Lục Thiếu Phàm như đoán được suy nghĩ của cô, từ trên ghế ngồi xuống méo giường, cúi thấp người, bàn tay to lạnh để sau lưng cô khiến tay cô có thể dễ dàng chạm vào mặt anh.
“Đừng sợ, anh sẽ không bỏ em lại một mình đâu”
Ngón tay thon dài nghịch mái tóc cô, cẩn thận vuốt ve gương mặt tái nhợt. Đôi mắt Lục Thiếu Phàm lúc nào cũng sáng rực nay lại trở nên tối tăm. Mẫn Nhu có thể thấy rõ vết đen dưới hốc mắt anh, muốn đưa tay nâng mặt Lục Thiếu Phàm lên.
Cô muốn xoa nhẹ nếp uốn giữa hai mắt anh nhưng cô nhận ra năm ngón tay trên bàn tay cứng ngắc, dù cô cố gắng thế nào năm ngón tay cũng không di chuyển, giống như nó không phải của cô.
Sắc mặt Mẫn Nhu cứng đờ, một loại suy nghĩ không tốt xẹt qua đầu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt đau buồn của Lục Thiếu Phàm cô lại cố đè nén tâm trạng phức tạp, nở nụ cười an ủi, khẽ cất giọng nói: “Em… không … sao”
Giọng nói cô rát khó nghe khiến cho Lục Thiếu Phàm càng thêm lo lắng, anh dịu dàng để tay cô bỏ vào chăn, tự mình đưng dậy rót ly nước ấm, lấy vài viên thuốc ở đầu giường sau đó ngồi xuống xoa vai cô, cẩn trong giúp cô uống, không quên sắc sóc hỏi: “Dì Mai có nấu ít canh xương hầm, em có muốn ăn chút không?”
Uống hơn nửa ly nước Mẫn Nhu cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn nhiều, trước sự quan tâm chu đáo của Lục Thiếu Phàm cô chỉ biết rúc vào vai anh, trong lòng cảm thấy may mắn sung sướng vì sống sót sau tai nạn, đưa hai tay qua ôm lấy hông Lục Thiếu Phàm không buông ra.
“Còn sống thật tốt, em chỉ sợ mình sẽ không bao giờ tỉnh lại, sẽ không được gặp anh nữa”
“Đồ ngốc này”
Lục Thiếu Phàm để cằm mình lên đỉnh đầu cô, giọng nói oán thán mờ mịt của Mẫn Nhu khiến anh càng dùng sức, hai tay đan vào nhao, Mẫn Nhu âm thầm dùng tay trái xoa nhẹ tay