kinh ngạc đứng lại, thấy rõ người ngăn cản rút ra con dao, người cầm nó chính là tên Tứ Điều- người phục vụ. Hắn ta nghiêng đầu nhìn Mẫn Nhu, như quan sát con mồi sập bẫy.
Mẫn Nhu không ngờ họ lại lật lọng, cô vừa giận lại vừa cười khổ. Đám lưu manh đầu đường xó chợ này chẳng lẽ cô còn tin bọn chúng là quân tử sao?
“Các người còn muốn gì, nói cho rõ ràng luôn đi”
Mẫn Nhu biết mình ở thế bị động, không thể kì kèo. Lúc này, cũng không có ai tới cứu, cũng không có di động, cô chỉ đành dựa vào bản thân.
“Ha ha Lục phu nhân quả nhiên thẳng thắn, tôi cũng chẳng muốn gì nhiều chỉ mong phu nhân bố thí một chút để trốn đi”
Tứ Điều xấu xa cười nói, để lộ hàm răng sắc nhọn. Không biết vô tình hay cố ý, lưỡi dao lại nhích về phía Mẫn Nhu mấy cm. Những tên lưu manh cũng có ý trách cứ, rõ ràng họ không ngờ Tứ Điều lại có ý đánh cướp Mẫn Nhu.
“Tứ Điều, đồ ngu, muốn hại chết bọn tao sao? Mau tránh ra, để cô ta đi đi”
“Để cô ta đi sao?”
Tứ Điều xì một tiếng, con dao xẹt lên không trung một luồng sáng, chỉ vào đám người rục rịch sau lưng Mẫn Nhu, giáo huấn nói:
“Tao ngu? Còn bọn bay bị đần độn hóa à, chẳng lẽ không nhìn ra con đàn bà này rất giàu sai? Dù sao cũng đã làm lần thứ nhất, nhiều hơn một lần cũng chẳng sao, chỉ cần cầm được tiền chúng ta sẽ lập tức ra nước ngoài ba đến năm năm”
Mẫn Nhu bĩu môi, mắt hờ hững nhìn tên đàn ông phát điên, cơ thể lui về sau tránh con dao sắc trong tay hắn.
“Túi xách của tôi rớt ở hành lang, các người muốn tiền chỉ có cách theo tôi xuống đó lấy thôi”
“Xuống đó lấy? Lục phu nhân, cô coi tôi là đồ ngốc a, bây giờ cùng với cô xuống đó khác vì đưa đầu vô lưới?”
Tứ Điều hừ giọng cười, đôi mắt sắc bén nhìn ánh sáng láp lóe trên ngón tay trái Mẫn Nhu. Từ ánh nhìn, Mẫn Nhu cũng phát giác ra ý đồ của hắn, cô liền để tay trái ra sau lưng.
“Chuyện này tôi cũng không tính toán, các người cần tiền, tôi muốn giữ mạng. Các người theo tôi xuống lấy tiền, tôi sẽ không nói với ai chuyện này chỉ cần bảo đảm không hại đến tính mạng tôi”
Mẫn Nhu nói quả quyết, giọng nói thành khẩn, bàn tay phải ở phía sau trùm lên tay trái, xoa nhẹ hình con cá heo, trong lòng đập mạnh.
“Nếu đã đeo rồi thì đừng tháo nó ra nữa”
Giọng nói dịu dàng dặn dò quanh quẩn bên tai, Mẫn Nhu siết con cá heo của chiếc nhẫn, Thiếu Phàm, nếu như hắn muốn là nó, em có nên đưa không?
Tấm chân tình của anh như vậy, em làm sao đưa cho người khác?
“Tôi có một cách, vừa không cần xuống lấy tiền cũng không tổn hại tính mạng của cô”
Tứ Điều không cho cô con đường thương lượng, dao dí tới xông lên sống chết bài khai tay cô ra. Đôi mắt đỏ bừng trông đêm tối, sự tham lam đã làm hắn mất cả lí trí.
“Buông ra”
Cổ tay nhỏ nhắn bị bóp chặt, ngón tay thô kệch giữ lấy chiếc nhẫn nắm nó kéo ra, chiếc nhẫn hoa mỹ đắt giá như dính chặt vào tay cô, cùng máu và cơ thể cô như hòa làm một.
Mẫn Nhu đau đến biến sắc, trong bóng tôi có có thể cảm thấy ngón tay sưng đỏ, nhưng hắn ta vẫn liều mạng kéo nó ra, không quan tâm ngón tay cô bị thương hay không.
“Mẹ kiếp, sao lại chặt như thế”
Tứ Điều lớn tiếng mắng, cũng giận vì không kéo được chiếc nhẫn, hắn dơ cao dao lên, những ánh dao lóe lên tia sắc lạnh, mắt hắn thì ửng đỏ chỉ có sự tham lam không đáy, không hề có chút thương hương tiếc ngọc.
Mẫn Nhu đoán được hắn tính làm gì, trong lòng căng thẳng, khi hắn vung đao xuống, cô dùng tay phải chặn tay hắn, không để con dao hạ xuống tạo thành bi kịch.
“Bỏ dao xuống đi, anh muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa anh”
Tứ Điều nghe Mẫn Nhu cố kiềm nén giọng nói run rẩy lại, hắn ta hừ lạnh, cánh tay cầm cao bị chặn lại dùng sức thêm, không hề có ý bỏ qua chiếc nhẫn.
Mấy tên lưu manh cũng không dám xen vào khi hai người tranh chấp. Ngươi nhìn ta, ta nhìn người, thấy Tứ Điều phát điên họ nhất trí rút đi, thấp thỏm bất an nhìn hai người, lo sợ nếu có gì xảy ra thì liền bỏ chạy.
“A”
Mũi dao lạnh lẽo xuyên qua màn đêm, mạnh mẽ cắt qua da thịt ấm áp. Trong không khí lạnh lẽo, một đường vòng cung mang theo máu kéo lê trên không trung, sau đó rơi thẳng xuống đất văng tung tóe như hoa hồng.
“Chết người rồi, chạy mau”
Giọng đàn ông hoảng sợ như xa như gần, phân không rõ là mơ hay thật, cổ tya đang cầm tay trái cô chợt biến mất, tiếng bước chân dồn dập phía sau.
Cơn gió lạnh lướt qua gò má, nhưng cô không có cảm giác, chỉ có trên cổ tay phải gió thổ qua lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt ve nhưng lại đau đến xé lòng.
Chất lỏng nóng hổi chảy róc rách xuống lòng bàn tay, dọc theo ngón tay mảnh khảnh, ngưng tụ tai đầu ngón tay, từng giọt từng giọt nhỏ xuống đất, màu máu tươi hòa vào không khí, cô đang rối loạn cũng nên thanh tĩnh.
Trên cổ tay mảnh khảnh, da thịt xanh xao xuất hiện một vết sao ghê người, máu từ đó tuông chảy, im lặng trào ra, năm ngón tay như chết lặng đi hơi động nhưng không hề cảm giác đau đớn.
Máu như rơi xuống một đường, đọng lại thành vệt đỏ sậm, Mẫn Nhu muốn hét lên nhưng cổ họng chỉ toàn gió lạnh rưới vào khô khốc. Cô giữ cô tay phải bằng tay trái, ngón tay không cách nào chặn được những dòng máu đỏ đang phun ra.
Ánh đèn lúc sáng lúc tối từ ngọn th