XtGem Forum catalog
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216674

Bình chọn: 9.5.00/10/1667 lượt.

Nhu rũ xuống, hai tay đặt bên mép giường ôm lấy thắt lưng gầy gò của anh, để bản thân đến gần Lục Thiếu Phàm, mùi bạc hà dìu dịu vây lấy cô, cô để mặc bản thân phóng túng trầm luân trong sự dịu dàng của anh.

Nếu cuộc đời này thật sự có một người như vậy, cùng cô cầm tay nhau đi đến đầu bạc răng long, cô hy vọng, người ông trời bạn cho cô chính là người đàn ông trước mắt.

Khóe môi nở nụ cười hạnh phúc, Mẫn Nhu cọ đầu mình vào người Lục Thiếu Phàm, để mặc anh ôm cô vào lòng, siết chặt lấy nhau.

“ba ba, Đậu Đậu muốn cùng ngủ với mẹ có được không?”

Mẫn Nhu nghe giọng trẻ con bập bẹ cất lên, che dấu đi nỗi buồn trong lòng, buông Lục Thiếu Phàm ra liền thấy Đậu Đậu đang lắc lắc đầu nhỏ đứng bên giường dường như vừa tới không lâu.

Mẫn Nhu nhìn ánh mắt chờ mong của Đậu Đậu không đành lòng cự tuyệt, nhớ ngày mai Đậu Đậu phải đi, tình thương của người mẹ liền trỗi dậy, cúi người ôm lấy Đậu Đậu, hôn lên gương mặt bụ bẫm của nó, đồng ý nói: “Dĩ nhiên là được”

Mẫn Nhu ôm Đậu Đậu lên giường khóe mắt liếc nhìn vẻ bất mãn trên mặt Lục Thiếu Phàm, sau đó nhìn sang đứa trẻ ngoan ngoãn trong lòng, Mẫn Nhu không nhịn được cười trộm: Lục Thiếu Phàm đang ghen với con trau sao?

Đêm khuya yên tĩnh, ánh đèn nhá nhem chiếu sáng phòng, trong phòng ngủ, Mẫn Nhu nằm nghiêng sang bên trái, giường lớn nên ba người nằm vẫn khá rộng, Đậu Đậu dĩ nhiên ngủ ở giữa, còn Lục Thiếu Phàm ngủ bên phải.

Đậu Đậu nghe Mẫn Nhu kể chuyện cổ tích xong, không thèm để ý đến ánh mắt oán trách của cha liền dùng hai tay ôm lấy Mẫn Nhu, ngáy to ngủ, trên gương mặt nhỏ lộ vẻ thỏa mãn.

Một luồng hơi thở đều đặn phả vào cổ, Mẫn Nhu từ từ mở hai mắt nhìn chằm chằm trần nhà, hoàn toàn thanh tỉnh không hề mơ màng.

Đem cánh tay Đậu Đậu từ trên cổ buông ra, Mẫn Nhu chậm rãi xoay người cố gắng không gây ra tiếng động, dưới ánh đèn mờ ảo hai mắt nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Lục Thiếu Phàm, động tác khựng lại, cơ thể từ từ trầm tĩnh.

“Sao anh vẫn chưa ngủ?”

Mẫn Nhu nhỏ giọng hỏi, ánh mắt quan tâm quan sát nhìn Lục Thiếu Phàm.

“Anh không ngủ được”

Lục Thiếu Phàm trả lời mang theo luồng cảm xúc, Mẫn Nhu cho rằng mình nghe lầm, Lục Thiếu Phàm lặng lẽ đứng dậy đem Đậu Đậu đang ngủ say ôm sang bên cạnh, càng bản thân lại ngủ cạnh Mẫn Nhu.

“Trẻ con nằm bên ngoài sẽ bị té đó”

Mẫn Nhu cố ý đè nén giọng nói giận dỗi của mình xuống, Lục Thiếu Phàm không hề tỏ vẻ áy náy, gương mặt tuấn tú cười nhẹ kề sát Mẫn Nhu, bàn tay đặt trên thắt lưng thon thả của cô, giọng nói thanh nhuận có chút khàn khàn: “Bà xã, hay chúng ta làm chuyện có ý nghĩa hơn đi”

Hai gò má Mẫn Nhu đỏ lên, ánh mắt liếc sang Đậu Đậu, còn chưa kịp mở miệng, Lục Thiếu Phàm đã xoay người nằm lên trên cô, ngũ quan nho nhã tuấn mỹ dưới ánh đèn lại trở nên mị hoặc lòng người.

“Lục Thiếu Phàm, anh mau xuống đi, Đậu Đậu thức dậy thì làm sao?”

Mẫn Nhu tránh né ánh mắt nóng bỏng của Lục Thiếu Phàm, tiếng tim đập bang bang tăng nhanh, thấy anh cúi đầu, cánh môi nóng như lửa hôn lên gáy cô, sau đó di chuyển xuống dưới, Mẫn Nhu nhẹ giọng kêu lên, ngăn cản không để anh tùy tiện làm tiếp.

“Bà xã, em không thích mặc áo lót sao?”

Giọng nói của anh càng lúc càng khẳn đặc, chất chứa sự nghi vấn nhưng rõ ràng cũng rất vui khiến cho thần kinh Mẫn Nhu căng ra, thở gấp cúi đầu, nhìn Lục Thiếu Phàm đang ở trước ngực cô, cảm giác tê dại khiến sự cự tuyệt của cô yếu dần.

Hai mắt Mẫn Nhu co lại, tầm mắt bắt đầu mơ hồ, hai cánh tay dùng sức muốn đẩy người đàn ông ở trên, cơ thể không tự chủ giãy giụa lại vô tình chạm vào hạ thân của anh, trong chốc lát gương mặt nhỏ nhắn như bốc lửa.

Lục Thiếu Phàm có phản ứng, hai mắt Mẫn Nhu lóe lên, đôi mắt đen của Lục Thiếu Phàm dần dần nhuốm màu tình dục, không biết làm sao. Khi anh hôn lên môi cô thỏa thích liếm mút, gặm cắn Mẫn Nhu liền buông vũ khí đầu hàng, theo bản năng đáp lại nụ hôn của anh

Hai cơ thể dính chặt vào nhau, dịu dàng ma sát, tiếng kêu nhỏ vang lên phiêu tán trong không khí, ngón tay dài của Lục Thiếu Phàm ở trên cơ thể Mẫn Nhu đốt lên từng bông hoa lửa xinh đẹp, Mẫn Nhu không tự chủ khẽ gọi tên Lục Thiếu Phàm.

Ngay khi cô nghĩ sắp tan chảy thành nước thì Lục Thiếu Phàm đột nhiên dừng lại, động tác khiêu khích cũng ngừng, gương mặt kiều mỵ của Mẫn Nhu ẩn ẩn khó chịu, mở hai mắt mơ màng đập vào mắt là gương mặt cứng đơ của Lục Thiếu Phàm.

Giọt mồ hôi trong suốt theo gương mặt anh rớt xuống làn da trắng nõn của cô, khiến cô run rẩy, thoảng cử động người, vuốt nhẹ gương mặt anh, thở hổn hển nói: “Sao vậy?”

Cổ họng Lục Thiếu Phàm khẽ động, kích tình giữa hai mắt rút đi, thay vào đó là nỗi thất bại chán nản, nghiêng đầu nhìn về sau lưng, Mẫn Nhu cũng tò mò nhìn sáng, chỉ thấy một màn dở khóc dở cười.

Hai đôi chân ngắn nhỏ của Đậu Đậu đang gác lên lưng Lục Thiếu Phàm, ngay lúc cô quay đầu sang còn nhìn thấy Đậu Đậu đem cánh tay đặt lên người Lục Thiếu Phàm giống như con gấu trúc, môi chu ra, cọ vào người Lục Thiếu Phàm.

Tiếng thở dài bất đắc dĩ vang lên trong căn phòng đầy mùi ái muội, Mẫn Nhu thấy vẻ mặt mẹ kế của Lục Thiếu Phàm buồn cười nhưng nói không nên