The Soda Pop
Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Lục Thiếu Phàm, em yêu anh

Tác giả: Cẩm Tố Lưu Niên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216871

Bình chọn: 10.00/10/1687 lượt.

âm trầm như khi đối diện Mẫn Tiệp, nhưng cũng không hề có dấu hiệu vui vẻ.

Mẫn Nhu cầm đũa trong tay mà căng thẳng, bà Lục biết mối quan hệ giữa cô và Kỷ Mạch Hằng, tối nay lại thấy Mẫn Tiệp và Kỷ Mạch Hằng cùng nhau song hành, ở ngay trước cửa chồng hát vợ xướng, dù không nói ra nhưng trong lòng cũng có suy nghĩ gì đó.

“Mẹ nghe nói Tiểu Nhu là người phát ngôn hợp pháp của Kỷ thị?”

Khi bữa tối sắp xong bà Lục liền đánh tiếng, gương mặt trang nhã cao quý không hề có vẻ gì không ổn, giống như chỉ thuận miệng hỏi, lại làm cho động tác của Mẫn Nhu khựng lại, gương mặt nhỏ hiện lên vẻ kinh ngạc.

Không biết bà Lục hỏi điều này làm gì, Mẫn Nhu đưa mắt nhìn ẩn ý trong mắt bà, môi cong lên, vẻ mặt tự nhiên mà không che giấu nói: “Một tháng trước con và Kỷ thị đã kết thúc hợp đồng, lúc này con không có quan hệ gì với Kỷ thị cả!”

Chân mày bà Lục chau lại, môi cùng với những nếp nhăn trên mặt khi cười chứng tỏ bà hài lòng, ánh mắt như có điều suy tư khi lướt nhìn Lục Thiếu Phàm đang từ tốn ăn cơm: “Thiếu Phàm, công ty mẹ gần đây muốn tìm người phát ngôn thích hợp, con thấy Tiểu Nhu có được không?”

Trong chớp mắt giữa hàng lông mày Lục Thiếu Phàm xuất hiện nếp uốn, gương mặt ôn văn nhĩ nhã tuấn tú đem chiếc đũa để lên bàn, lời nói có vẻ đùa giỡn nhưng cũng có nghiêm túc.

“Chuyện buôn bán cạnh tranh, một mình mẹ đã đủ ứng phó rồi, đừng kéo vợ con xuống nước, đến lúc đó, ôm lấy vàng của mẹ mà bỏ chạy”

Trên gương mặt bà Lục có chút bối rối pha lẫn bất mãn, nhưng cũng không miễn cưỡng, thở dài, trừng mắt nhìn Lục Thiếu Phàm: “Cưới vợ rồi quên cả mẹ, câu đó nói con đấy Thiếu Phàm”

Mẫn Nhu tất nhiên biết giá trị siêu sao của mình trong giới làm ăn, ban đầu cuộc hôn nhân giữa cô và Lục Thiếu Phàm là giao dịch không phải coi đây là lợi thế sao?

Lúc này, nghe bà Lục nói cô cũng xem như chuyện phải làm, cô không thể khước từ. Theo ý bà Lục, cô cũng nên làm chút gì cống hiến Lục gia, nhưng Lục Thiếu Phàm lại từ chối khéo làm cho chút giá trị cuối cùng của cô cũng mất hết.

Cho nên khi Mẫn Nhu và Lục Thiếu Phàm về phòng, gương mặt nhỏ của cô luôn thắt chặt, không quan tâm đến Lục Thiếu Phàm, bước vào phòng tắm rửa mặt.

“Em không vui sao?”

Vừa bước từ phòng tắm ra đã chạm ngay lồng ngực của Lục Thiếu Phàm, anh dịu dàng ôm lấy cô, miệng thì thầm, giọng nói kể lể, xem ra đã nhìn thấu tâm tư cô.

Dù có giận nhưng khi thấy đôi mắt yêu thương của Lục Thiếu Phàm, bao nhiêu bất mãn đều tan thành mây khói, những hành động bất ngờ của Lục Thiếu Phàm cô cũng không có năng lực để ngăn cản.

“Lục Thiếu Phàm, sao anh không để em làm phát ngôn cho công ty của mẹ chứ”

Mình muốn giúp một tay nhưng tâm ý bị người ta chận lại, Mẫn Nhu suy nghĩ vẫn thấy giận, cô không làm gì cả chỉ hưởng thụ sự yêu thương chăm sóc từ Lục Thiếu Phàm như chẳng phải sẽ trở nên rất vô ích sao.

Mái tóc ướt đẫm, một chiếc khăn trùm lên nó, anh kéo cô ngồi xuống giường, dáng người cao to chặn đứng tầm mắt cô. Nhìn áo sơ mi trên người anh, phía trên anh giúp cô lau nhẹ mái tóc xoăn, trong lòng Mẫn Nhu cảm thấy thật ấm áp mang theo cả rung động.

Kỷ Mạch Hằng vì Mẫn Tiệp mà chịu cúi đầu trước người khác, như vậy hành động của Lục Thiếu Phàm bây giờ giống như đi ngược lại với hình tượng hoàn mỹ của quý tộc Châu Âu?

Người đàn ông này cao đến không thể chạm tới, người ta chỉ dám ngước nhìn bây giờ lại từng chút một cầm lấy mái tóc dài của cô chăm chút lau, giữa hai lông mày tiết lộ sự nghiêm túc và dịu dàng với công việc, niềm hạnh phúc ngọt ngào như lắp đầy trong mắt Mẫn Nhu.

“Lục Thiếu Phàm cưới vợ là để yêu thương, không muốn cô ấy trở thành công cụ để mưu lợi. Anh không phải Kỷ Mạch Hằng, không cần em vì anh mà mà bị người ta sỉ nhục, nếu cảm thấy anh thua thiệt nhiều quá, vậy hãy đem trái tim của em trả nợ cho anh”

Lục Thiếu Phàm chưa bao giờ nhắc tới Kỷ Mạch Hằng, nhưng đêm nay anh lại tự nhiên nhắc tới con người này là có ý gì?

Mẫn Nhu nâng gương mặt nhỏ nhắn lên, trên gương mặt của Lục Thiếu Phàm vẫn còn đọng lại nụ cười nhàn nhạt, cánh môi hơi cong, nhưng cô thấy được trong đôi mắt trong suốt của anh dâng lên sự rung động rất nhỏ, không phải trước sau như một chỉ có yêu thương, mà dường như đang cực lực che dấu sự ghen tị.

Anh đang ghen với quá khứ của cô và Kỷ Mạch Hằng sao?

Ý tưởng này vụt sáng trong đầu Mẫn Nhu khiến nhịp tim cô hơi chậm lại, muốn chứng thật, cô nhìn chăm chú gương mặt tuấn tú của Lục Thiếu Phàm, cố gắng chút sơ hở trong nụ cười tươi.

Đôi mắt Lục Thiếu Phàm như viên ngọc sáng lên, trong lòng rung động, kìm lòng không được cúi người hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô, vừa nhẹ nhàng hôn xuống liền rút về, hai mắt đen nheo lại, thưởng thức hai gò má đang dần dần ửng hồng của cô, cười nói.

“Nếu như trên thế giới chỉ có mình Mẫn Nhu, cần có một người làm bạn với em, thì anh mong người đó sẽ là anh.”

Giọng nói thoải mái tùy ý của anh lại như một câu bùa chú buộc chặt trên người cô. Đôi mắt thiết tha chân thành nhìn cô cho thấy sự nghiêm túc, đôi môi mỏng mím lại khiến cô thấy được anh đang rất thật lòng.

Hàng lông mi dày của Mẫn