g giọt nước mắt hổ thẹn, mà còn là tấm lòng cùng sinh mệnh của cả cuộc đời ta. Trong lúc chúng ta còn chưa rõ, trời xanh sớm đã định sẵn, nàng và ta chung quy vẫn cách nhau cả một đại dương thăm thẳm, tựa như lần gặp gỡ đầu tiên. Ta hãy còn chút ích kỷ, muốn những viên trân châu này bầu bạn với nàng, từng giọt nước mắt ấy, sẽ thay cho đôi mắt của ta, luôn chăm chú quan tâm dõi theo nàng.
Ta nghĩ ta nên rời khỏi nơi này, từ nay về sau, theo như tâm nguyện của nàng, bình bình an an nơi đáy biển tịch mịch thăm thẳm, không lo không bệnh, an ổn đến già.
Ngẫu nhiên, có thể trộm nhìn nàng từ phía xa, đã là niềm hạnh phúc to lớn suốt cuộc đời.
Chương 106: Khúc Tận Người Tan.. …
Dì nhanh, nhưng có người còn nhanh hơn. Trước mắt một luồng sáng trắng chợt lóe lên, Nhạc Kha ở bên cạnh ta đã không thấy bóng dáng, đến lúc hắn quay lại, Phượng Viêm Lệnh đã nắm trong tay.
Hồng Oanh dùng sinh mệnh làm rõ chân tướng, ai nấy đều cảm động, có người trong Điểu tộc đã tụm năm tụm ba kêu to: “Xích Diễm, ngươi dung túng con gái lạm sát, sát hại mẫu thân, Điểu tộc ta sao có thể tha cho ngươi?”
Thanh âm ấy ban đầu còn rời rạc, càng về sau càng chấn động trời xanh. Tiểu Hỉ Thước nghe thấy, cũng cao giọng hô: “Ngươi mặc dù là Đại tộc trưởng, nhưng động một tí là diệt tộc. Chẳng qua là vì con gái ngươi bị người thoái hôn, ngươi đã trút giận lên tộc ta, hôm nay ngươi đền mạng đi!” Lại hướng lên trời cao giọng kêu lên hai tiếng: “Mẹ, tỷ tỷ, hôm nay con liều mạng cũng phải báo thù cho hai người!” Giọng nói thê lương vừa dứt, cả người nàng đã lao về phía dì.
Tiếc là tu vi nàng còn quá thấp, dì chẳng qua chỉ nhẹ nhàng vung một chưởng, đầu nàng liền vỡ nát.
Mọi người trông thấy tiểu hỉ thước yêu kiều nhỏ nhắn cứ thế mất mạng dưới tay dì, không ngừng phẫn nộ mắng: “Đại thủ lĩnh Điểu tộc ta sao có thể là kẻ lòng dạ độc ác như vậy? Xích Diễm mụ đàn bà rắn rết này!”
“Xích Diễm mau chóng cút khỏi núi Đan Huyệt, Điểu tộc ta không chấp nhận hai mẹ con ngươi!”
… …
Đan Chu mặt mày trắng bệch, phượng linh trong tay hết nâng lên lại hạ xuống. Trước đó nàng bị một thiếu niên của Hạc tộc chém bị thương cánh tay trái, vốn dĩ còn chưa kịp băng bó, giờ phút này quần chúng phừng phừng nổi giận, chỉ nghe thấy nàng ta kêu thảm một tiếng, cả cánh tay trái đã đứt lìa, là một người thuộc tộc chim đầu rìu đầu đội cao quan đôi mắt đẫm lệ, tức giận nói: “Tộc ta hàng năm đều dâng thị nữ đến Phượng Tê Cung, ai nấy đều là nữ tử tôn quý trong tộc, hàng năm đền cầu kiến nhưng cũng chưa từng gặp lại mấy vị tỷ muội ấy, nhất định là đã bị con chim nhà ngươi sát hại rồi! Hôm nay ta phải vì mấy vị tỷ muội này mà báo thù!” Trường kiếm trong tay nàng hãy còn rỏ máu, nhưng vẫn liên tục hướng phía Đan Chu chém tới.
Cung nga thị nữ trong Phượng Tê Cung, ngoại trừ tổ tiên từ hình chim tu luyện thành người, tu vi cực cao, còn lại cung nga thị nữ, tất cả đều là biểu thị cho tấm lòng thần phục của các tộc, gửi nữ tử trẻ tuổi trong tộc tiến cung hầu hạ, chỉ mong có thể được Đại thủ lĩnh để ý một chút. Những thiếu nữ vào Phượng Tê Cung này không ai không phải là quý nữ các tộc, mặc dù ở Phượng Tê Cung trước mặt Đan Chu chẳng là gì, nhưng ở trong tộc đều là trưởng nữ được yêu chiều, ai nấy đều là viên ngọc tâm can của phụ mẫu.
Nét mặt dì xanh mét, chớp lửa trong tay chợt lóe, đánh trúng chim đầu rìu đó, nghiêm giọng gọi Đan Chu còn đang đau đớn đến độ có chút mơ hồ: “Ngu xuẩn, còn không qua đây?” Lại thở dài: “Vì sao ta lại nuôi dưỡng con một đứa ngốc như vậy chứ?” Cách xa như vậy, chúng điểu ồn ào phẫn nộ, nhưng ta vẫn nghe được lời này của dì rõ mồn một, trong lòng không khỏi chua xót, cũng không biết là vì ai.
Dì thầm mắng Đan Chu, nhưng cũng đã nâng niu nàng trong tay hơn vạn năm, đối với Đan Chu chung quy vẫn một lòng yêu thương che chở.
Đan Chu lúc này mới phản ứng lại, phi thân nấp sau lưng dì. Tu vi dì vốn cao, uy chấn hãy còn, cuối cùng chúng điểu ngừng công kích, nhưng lại như hổ rình mồi, không dễ dàng để bà có cơ hội chạy thoát.
Thế nhưng lại nghe thấy thanh âm dì ngửa cổ cười dài, dì trước giờ trên mặt vẫn luôn đoan trang không ngờ lại cười đến nước mắt tuôn rơi, ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người, mặc dù ý cười của dì không hề thay đổi, nhưng nước mắt vẫn cuồn cuộn không ngừng, run giọng nói: “Mấy vạn năm qua, việc giết mẹ như vẫn luôn ở trước mắt, ngay cả phò mã cũng vứt bỏ ta như giẻ rách, sống trên đời này còn gì thú vị nữa?”
Vẫn là mẫu tử liền tâm, Đan Chu ở sau lưng cả kinh khóc: “Mẫu thân… Người không thể bỏ lại nữ nhi… …”
Dì mơ hồ như thể lúc này mới nhớ đến con gái, chán ghét đẩy nàng ta ra: “Nếu không phải ngươi ngu xuẩn như vậy, sao có thể đẩy vi mẫu đến bước đường cùng này? Ngươi còn không nhanh lăn ra xa?”
Đan Chu vốn dĩ đau đớn vì vết thương trên người, lúc này nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài, nức nở nói: “Mẫu thân đi đâu, con liền theo đó! Mẫu thân không thể bỏ lại con không quan tâm!”
Mọi người có mặt nơi sân đình ban đầu vốn rất tức giận, nhưng trông thấy mẹ con hai người bi thảm biệt ly như vậy, ngược lại ngừng tiếng mắng chửi