Teya Salat
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210373

Bình chọn: 9.5.00/10/1037 lượt.

lớn thời gian, nàng đều vui vẻ cao hứng, mặt mày tươi cười không e ngại gì, lộ ra hàm răng trắng bóng, mơ hồ như có thể ấm đến tận lòng người.

Sau khi rời khỏi chỗ ngồi, ta không nhịn được tò mò, lẳng lặng bám theo. Mắt thấy nàng mặt mày ủ rũ, thầm trách thanh sam trên người mình khó coi, ta nhịn không được nói một câu thật lòng: “Kỳ thực chiếc áo xanh này rất đẹp, so với Giao tiêu sa một màu trắng thuần đơn điệu trông đẹp hơn nhiều.” Vẫn còn nửa câu ta chưa từng nói: màu sắc tươi đẹp như làn khói nhẹ này, còn thanh nhã cao quý hơn so với ngũ thải ban loan1, thế gian khó tìm.

1Năm màu: vàng xanh đỏ trắng đen

Bộ tộc Giao Nhân có nhiều bí mật không lưu truyền ra ngoài, trong đó ghi chép về những điều Giao Vương qua các thời đại đã mắt thấy tai nghe khi du ngoạn. Có một năm kho điển tịch bị mất trộm, lúc tra xét kệ văn thư bị mất, ta từng đọc được một ghi chép trong khoảng thời gian phụ vương du ngoạn, chuyện ấy nói rằng, Tu La Vương Nhiếp Phần coi thường lệnh cấm của Thiên tộc, lén cưới Bích Hoàng nhị công chúa Điểu tộc, sau này có một nữ nhi. Thiên tộc nổi trận lôi đình, dùng Huyền Thiên Hồng Lôi đem vị công chúa điểu tộc đó đánh cho hôi phi yên diệt, chiến tranh giữa hai tộc càng thêm nghiêm trọng.

Giao tộc mặc dù không dễ gì dính đến tranh chấp giữa các tộc khác, nhưng chuyện của những tộc khác cũng tìm hiểu rất cặn kẽ, báo cáo về thành Tu La mà Giao binh trình lên hàng năm hoàn toàn không có một lời nào về Tu La công chúa, sau trải qua chứng thực, trong thành Tu La thật sự không có công chúa.

Trong ghi chép của Phụ vương cũng không có một lời ghi chú nào về tông tích của đứa trẻ ấy. Có đôi khi ta không khỏi nhớ lại, đứa bé ấy mang trong mình huyết thống của Điểu tộc và tộc Tu la, vốn dĩ tôn quý vô cùng, nhưng lại vì mối bất hòa giữa hai tộc, không biết đã lưu lạc đến nơi nào.

Vì ta từ nhỏ đã quen biết với Nhạc Kha, Nhạc Kha lại cứu mạng nàng, ba người chúng ta dần dần trở nên thân thiết, ta biết được nàng gọi Thủ lĩnh Điểu tộc Xích Diễm là dì, lúc ấy mới rõ, thì ra đứa bé khiến ta phải để tâm không chỉ một lần thời niên thiếu ấy chính là người thiếu nữ tinh nghịch, hoạt bát vui vẻ trước mắt này.

Nàng gọi là Thanh Loan.

Đứa bé ấy một mình trưởng thành, nhưng tính cách cũng không hề nhu nhược yếu ớt, hành sự đều có trình tự, cười thì cười rất sảng khoái, vui cũng vui rất hồ hởi, chung quy đều khiến ta và Nhạc Kha bất giác vui vẻ theo.

Nhạc Kha từ nhỏ được phu thê Long Vương yêu thương, đương nhiên tùy tâm mà làm. Thanh Loan lại càng ít có người quản thúc, hành sự không có gì cố kỵ, duy chỉ có ta, có lẽ bởi từ nhỏ bị Phụ vương dạy dỗ nghiêm khắc, chung quy vẫn có chút cẩn trọng. Ba người lần đầu tiên cùng nhau đi phàm gian, đôi mắt thông minh lém lỉnh của nàng lướt qua người ta, sau lưng ta liền có một dự cảm chẳng lành, nàng đã bước tới ôm lấy hông ta, đằng vân mà đi, bầu trời cao xanh, sóng biếc ở ngay dưới chân, Nhạc Kha đuổi theo phía sau, miệng kêu to hét lớn: “Thanh Loan nàng a đầu hoang dã này, cẩn thận một chút, Ly Quang cũng không bay được.” Lại khiến nàng càng thêm cao hứng, tiếng cười sảng khoái. Đám mây dưới chân không khỏi nghiêng đông ngả tây, dạ dày ta cũng theo đó mà cuộn lên.

Ngày hôm ấy dừng chân ở biên giới nước Quân Tử, nàng cười đến nghiêng ngả, ta được nàng từ trên đám mây lảo đa lảo đảo đỡ xuống, nôn đến độ đầu óc choáng váng. Trong lòng còn chưa hiểu ra, đây là trò đùa dai của nàng. Ta chật vật thế này, nàng trái lại lại cười đến cực kỳ thích thú, nhưng không hiểu vì sao, lòng ta một chút buồn bực cũng không có, như thể vì bản thân có thể mang đến vui vẻ cho nàng, phảng phất cũng dâng lên một tia vui mừng.

Ta vốn là Giao nhân ở đáy biển Đông Hải, năm năm tháng tháng đều sinh sống trong thành San Hô, đây là lần đầu tiên, cách bầu trời cao rộng gần như vậy, cách biển xanh sóng biếc xa như vậy, thiếu nữ bên cạnh, cười đến rạng rỡ như vậy.

Đợi đến khi Nhạc Kha dẫn chúng ta bước vào một quán rượu ở nhân giới, thức ăn các loại được bưng lên, ta cũng vứt đi lễ nghi của Thái tử Giao tộc, tựa như bản thân chỉ là một đại hán thô lỗ bưng cái bát ngồi trước cửa nhà mình, từng ngụm từng ngụm giành ăn với nàng– lịch sự một lần, liền bị nàng cười một lúc.

Nàng và Nhạc Kha dường như trời sinh chính là oan gia, luôn luôn ầm ĩ không thôi. Nếu như từ lần đầu tiên gặp gỡ ta chưa từng nhìn lầm, rõ ràng nàng có tình ý với Nhạc Kha, nhưng về sau hai người cãi cọ, thường muốn ta ở giữa điều đình, ta chung quy vẫn nghi ngờ liệu có phải bản thân lần đầu tiên nhìn không rõ nên đoán sai tâm tư của nàng. Ầm ĩ dữ dội như vậy, nàng liền kéo tay áo ta: “Ly Quang Ly Quang, ngươi nói xem… …”

Ta khẽ mỉm cười, cảm thấy được nàng ỷ lại như thế, gần gũi không chút câu nệ như thế, luôn luôn có thể khiến tâm tình vui vẻ, kết quả đương nhiên cũng sẽ nghiêng về phía nàng.

Niềm vui ấy tựa như đóa hoa nở trong bóng tối, mạnh mẽ không gì ngăn trở.

Có một năm, chúng ta du ngoạn khắp nơi, ngang qua Thanh Khâu, nửa đêm ở Ngân Hà Cốc tình cờ bắt gặp một con cửu vĩ bạch hồ cực kỳ xinh đẹp. Ai cũng biết, Cửu vĩ bạch hồ