Bướng bỉnh như vậy, quả thật không giống ta thường ngày.
Hắn nhíu chặt đôi mi dài, kéo dài giọng : “Thanh nhi, nàng định thế nào?”
Ta định thế nào?
Nâng mắt nhìn quanh, phụ thân đứng cách đó ba bước quắc mắt nhìn: “Nha đầu, lẽ nào con còn muốn đi theo tiểu tử này, vậy thì đừng gọi ta là phụ thân nữa?”
Trong lòng ta đau đớn, trăm suy vạn tính đều không được, lập tức khóc lớn, trước giờ luôn cẩn thận tránh để sự việc như thế này xảy ra, không ngờ vẫn không thể nào tránh được phải chọn lựa như vậy, chuyện đến trước mắt, bảo ta phải chọn một người, ta đều không nỡ rời xa.
Nhạc Kha lạnh lùng nói: “Thanh nhi, nàng ngăn cản tiền đồ của ta như vậy, nàng cũng biết từ lúc ta rời Thiên đình, đợi ngày này đợi đã vạn năm rồi?”
Ta hoảng hốt nhận ra, hắn rời Thiên đình đã hơn vạn năm, từ lúc đi theo mẫu thân, trong đó có biết bao gian truân, một lời không thể nào nói hết, ngay đến bản thân cũng nhịn không được mà xem thường sự ích kỷ của chính mình, nhưng trong lòng thật sự khó chịu, vừa khóc vừa hỏi: “Chàng đi như vậy là đặt ta ở nơi nào? Lẽ nào đối với ta một chút suy nghĩ cũng không có?”
Bình thường trong lòng ta đối với hắn cho dù là dựa dẫm yêu thương hay tín nhiệm, vui cười giận mắng, cũng chưa từng nói ra buồn thương cất giấu trong lòng, hôm nay không biết vì sao, dũng khí nhân lên gấp bội, trong lúc cấp bách nói ra lời chân thật.
Nét mặt hắn mờ nhạt, nhỏ giọng nói câu gì đó, ta cũng chưa kịp nghe rõ ràng, trong lòng khẩn trương vội vàng đưa tay ra muốn níu giữ hắn lại, không ngờ bàn tay trống rỗng, “A -“ lên một tiếng, mở choàng hai mắt.
Thì ra là nằm mộng.
Ta ngân ngẩn ngồi dậy, chỉ nghe cửa điện kêu một tiếng nhẹ, ngoài cửa có thị nữ khẽ giọng nói: “Công chúa, công chúa…” Nhất định là thị nữ này quấy nhiễu giấc mộng của ta, ta mới không nghe được câu trả lời của hắn. Trong lòng phát hỏa, liền mất đi vài phần hòa nhã ngày thường: “Sáng sớm đã quấy rầy người khác tỉnh giấc, liệu có phải Phương Trọng dạo gần đây biếng nhác rồi không?”
Chỉ nghe được “phịch” một tiếng, tất nhiên là thị nữ đó quỳ xuống: “Bẩm công chúa, nô tỳ không dám, chỉ là có thị vệ đến bẩm báo, có hai tiểu cô nương dẫn theo vài thị tùng đến cửa cung xin cầu kiến, nói công chúa chính là ân nhân cứu mạng của nàng, hôm nay đặc biệt đến bái tạ, xin công chúa chỉ thị!”
Ta tâm tâm niệm niệm nghĩ đến việc Nhạc Kha kế vị Thiên đế Thái tử, phi thường buồn bực, tức giận nói: “Bổn tiên cứu một tiểu cô nương khi nào? Nhất định là phường lừa đảo, còn không nhanh đánh đuổi đi, thế nhưng dám đến trong cung mà lừa gạt!”
Thị nữ đó thận trọng đáp vâng rồi lui xuống. Ta “hức” lên một tiếng, chỉ thấy đầu đau như muốn nứt ra, vùi đầu vào trong, chính lúc đang mơ màng muốn ngủ thì bỗng dưng nhớ ra, bổn tiên quả thực từng cứu một tiểu cô nương.
Tiểu cô nương đó còn là một thất linh kim phượng hiếm có.
Qua loa mặc xong y phục, ngay đến mặt cũng không rửa, lệch bệch kéo hài xông về hướng tiền điện. Cung nhân dọc đường đều bị dáng vẻ lửa cháy tới lưng của ta dọa sợ, im hơi lặng tiếng đứng hầu một bên. Còn chưa đến cửa cung đã nghe thấy tiếng tranh chấp, có vài người xẹt qua, nhưng chỉ thấy nơi cửa cung một mảnh huyên náo, mấy vị Tu La thân thuộc lướt qua ai nấy đều ngóng cổ nhìn vào trong, cửa cung ầm ầm ĩ ĩ có người quát: “…Phàm là Phượng Hoàng đều chẳng có con nào tốt cả, đừng có mà nghe nói tỷ tỷ ta hiện giờ trở thành công chúa liền có ý đồ xấu với tỷ ấy. Vị thị vệ đại ca này nói không sai, tỷ tỷ ta ở trong cung truyền lệnh, tỷ không hề cứu con chim nào hết, còn không mau cút đi?!”
Ta nghe thấy lời này của Cửu Ly, âm thầm bật cười. Thằng nhỏ này từ nhỏ giống ta ở một điểm, đã quen thấy dáng vẻ tâm cao khí ngạo của Đan Chu, đối với Phượng tộc sớm đã không có chút hảo cảm nào, hiện giờ lại không cần phải núp dưới mái hiên nhà người khác, đương nhiên muốn lôi hận cũ ra tính.
Chỉ nghe trong đám huyên náo có một người nhã nhặn nói: “Vị tiểu ca này, tại hạ cũng không hề có ác ý, lần trước từ biệt, đã lâu không gặp Loan tỷ tỷ nên đặc biệt đến bái tạ! Lời này của tiểu ca có chút thiên kiến, Phượng tộc cũng không phải chỉ có một người, không thể vì cá nhân một người mà xem hết thảy Phượng tộc đều là ác tộc.” Bị Cửu Ly sỉ vả, nhưng cũng không hề tức giận, làm khó một tiểu cô nương còn nhỏ tuổi, thế nhưng cũng có chút trí tuệ khí độ.
Ta thả chậm cước bộ, âm thầm đứng phía sau cửa cung, trộm nghe hai người này lời qua tiếng lại.
Cửu Ly thấy tiểu kim phượng có lý có tình, cũng không bị khí thế của nó dọa sợ, ngược lại khăng khăng muốn gặp ta, tức giận nói: “Ngươi con chim này đúng là không biết xấu hổ mà, tỷ tỷ ta há có thể để cho ngươi gọi sao? Ta biết tỷ ấy đã lâu, có thấy tỷ ấy cứu ai bao giờ? Tỷ ấy không đi đánh nhau gây lộn sinh sự đã phải cảm tạ Phật tổ rồi, cớ gì lại đi cứu mạng của một kẻ xa lạ? Nhất định là ngươi nhớ sai rồi!”
…Dưới biết bao quần chúng nhân dân nơi đại điện, thằng nhỏ này cũng không biết giữ mồm giữ miệng, đem gốc gác thanh danh của bổn tiên giũ sạch.
Bổn tiên che mặt muốn trốn. Một thị vệ nơi cửa cung vẫn đứng bên cạnh ta quan sát thấy