Teya Salat
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211244

Bình chọn: 10.00/10/1124 lượt.

này tính hết trên người mẫu thân, vì vậy thượng sớ lên Thiên Đế, xin xử phạt mẫu thân. Phụ thân đang ở chiến trường, vì vậy bà tính kế lừa mẫu thân về núi Đan Huyệt. Mẫu thân nhớ ngoại tổ mẫu, vừa nghe ngoại tổ mẫu lâm bệnh, người truyền tin lại nói không thích Tu La, lập tức dắt theo Nhạc Kha và ta quay về núi Đan Huyệt.

Toàn bộ đều không ngoài sở liệu của dì, mẫu thân quả thật đã chết dưới chín chín tám mốt đạo Hồng Thiên Huyền Lôi.

Chỉ có một điều dì không ngờ tới, chính là bên người mẫu thân lại dẫn theo Nhạc Kha và ta.

Nhạc Kha bị trúng Hồng Thiên Huyền Lôi suýt nữa hồn phi phách tán, may có phụ thân tập hợp lại trấn giữ tại địa cực Đông hải, còn ta, lại lưu lạc đến núi Đan Huyệt, trở thành mỹ danh cho sự nhân nghĩa của dì.

Ta với Nhạc Kha vốn dĩ như sao Hôm với sao Mai, nhưng vì ân toán tình thù của phụ mẫu hai bên, thế nhưng lại ngoài ý muốn gặp gỡ làm bạn với nhau suốt mấy ngàn năm.

Chuyện cũ giăng mắc, quá nhiều khúc chiết. Ta phẫn nộ vô cùng, tức giận nói: “Dì độc ác như vậy, hại chết mẫu thân và ngoại tổ mẫu, giả nhân giả nghĩa, vô liêm sỉ đến như vậy, sao lại có thể an ổn mà sống đến tận bây giờ?”

So với sự phẫn nộ của bổn tiên thì Phương Trọng lý trí hơn nhiều, khí thế bức người nói: “Hồng Oanh cô nương, cô chính là thị nữ thiếp thân của Vương Phi, Phương Trọng sớm đã nghe nói, chỉ là cô nếu như đã biết được bí mật này, Điểu tộc Xích Diễm lẽ nào lại tha cho cô sống tới bây giờ?”

Lời này của nàng có vài phần đạo lý, bổn tiên bị thù hận bốc lên tới đầu, suy nghĩ không thấu đáo, may mà có nàng nhắc nhở.

Hồng Oanh mỉm cười buồn bã: “Chuyện này can hệ trọng đại, Phương nữ quan nghi ngờ cũng là lẽ thường. Chuyện sát hại lão thống lĩnh trên đỉnh Phượng Dực Nhai năm đó, Trưởng công chúa không hề biết ta đã tận mắt chứng kiến. Duy chỉ có Phượng Đạm phò mã đại khái biết được một chút, nô tỳ nhớ trên đỉnh núi lúc người bước ra, từng liếc nhìn về chỗ nô tỳ ẩn nấp. Về sau trưởng công chúa cũng chưa từng manh động, chính vì nô tỳ đã lén trộm đi Phượng Viêm Lệnh.”

Nàng trộm Phượng Viêm Lệnh?

Dì chưa từng xẻ da lóc thịt nàng, chỉ vì một nguyên do: “Dì đến tận bây giờ vẫn chưa tìm thấy tung tích của Phượng Viêm Lệnh?”

“Tiểu công chúa thông tuệ!” Nàng cười khổ nói: “Từ khi lão thống lĩnh tạ thế, nô tỳ kinh hoảng phẫn nộ bất an, dựa vào pháp lực của bản thân cũng chẳng thể nào thay lão nhân gia người báo thù. Ban đầu cất giấu Phượng Viêm Lệnh còn vì trông mong có thể để Nhị công chúa biết được chuyện này, thay lão thủ lĩnh báo thù. Nào ngờ không bao lâu thì Nhị công chúa cũng bị Trưởng công chúa bày kế sát hại. Nô tỳ tâm tàn ý lạnh. Nhưng hôm đó sau khi Nhị công chúa qua đời, Điểu tộc trên núi Đan Huyệt ai nấy đều trông thấy đứa con côi của Nhị công chúa, Xích Diễm vì mỹ danh nhân nghĩa của mình, vì vậy mới ôm tiểu công chúa về Phượng Tê Cung. Vài lần nô tỳ thỉnh xin hầu hạ tiểu công chúa, Xích Diễm đều không đồng ý, nhất quyết để nô tỳ hầu hạ con gái bà ta, chính là để tiện giám sát. Hơn vạn năm qua, bà ta thử bao nhiêu cách cũng đều không thể lấy được Phượng Viêm Lệnh từ chỗ nô tỳ, lần này Đan Chu bị thoái hôn, tính khí so với trước đây càng bạo phát hơn, phát tiết đến độ đem nô tỳ đánh gần chết, bà ta cứu nô tỳ từ trong tay Đan Chu, cho rằng nô tỳ hấp hối, lúc này mới lơi lỏng phòng bị, nô tỳ biết tiểu công chúa đã quay trở về thành Tu La, mới liều hơi thở cuối cùng lén trốn đi. Cũng do Đan Chu náo loạn quá mức ầm ĩ, khiến bà ta không có thời gian bận tâm.”

Phương Trọng giống như không tin, kinh ngạc nói: “Lúc cô bị trọng thương, mấy thị nữ hầu hạ cô cũng chưa từng trông thấy Phượng Viêm Lệnh trên người cô, lời này của cô chẳng qua là muốn dọa công chúa lơ mơ còn chưa trải sự đời? Mong người khí nóng bốc đầu, thay cô báo thù?”

Bổn tiên hồ đồ chỗ nào?

Ta lườm Phương Trọng, ngẫm nghĩ nói: “Dì đã tìm hơn vạn năm, nếu như dễ dàng cất giữ trên người thì sớm đã bị phát hiện rồi, nàng sao còn giữ được tính mạng? Nhất định là giấu ở một nơi bí mật rồi.”

Hồng Oanh mỉm cười tự giễu: “Năm đó nô tỳ theo lão thống lĩnh học được một vài chú thuật, trong đó có một chú thuật chính là đem thần khí ký gửi vào bên trong đan nguyên của chính mình. Tiên thuật bình thường sẽ tìm không thấy. Chỉ là chú thuật này có chút cay độc, sau này nếu muốn lấy thần khí này, chỉ cần phá vỡ nội đan của người đó, thần khí tự nhiên sẽ xuất ra.”

Bất luận thế nào, ta chưa từng cho rằng Hồng Oanh lại cứng rắn thế này, nhưng lại nhịn không được vỗ tay khen ngợi nàng: “Chiêu này của cô rất hay! Dì tìm không thấy Phượng Viêm Lệnh, đương nhiên sẽ không dám giết cô. Nhưng nếu không thể giết người, Phượng Viêm Lệnh này cũng sẽ không xuất hiện, bà vĩnh viễn cũng tìm không ra!”

Hồng Oanh quỳ xuống, khóc nói: “Thân này của nô tỳ đều là do lão thống lĩnh ban tặng, hiện giờ tâm nguyện đã thành, sự tình cũng phân trần rõ, tự mình hủy đi nội đan, đến lúc đó tiểu công chúa thu được Phượng Viêm Lệnh, xin hãy thay lão thống lĩnh và Nhị công chúa trả đại thù này, nô tỳ hóa thành gió cũng là một làn gió biết chữ tín.” Nói rồi nâng người dậy, bổn tiên