Lẽ nào em không biết?

Lẽ nào em không biết?

Tác giả: Lan Rua

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327114

Bình chọn: 9.00/10/711 lượt.

n ấy nhận lời là cái chắc!”

Phong cười nhạt, không nói gì. Nguyệt Dương trách:

-“Tự dưng cậu làm tôi hết buồn ngủ rồi…sao không gọi sớm sớm một tý…”

Cậu bảo:

-“Đeo tai nghe đi, rồi nhắm mặt lại…tôi sẽ đền…”

Cô ậm ừ làm theo, cậu cất giọng hát trầm ầm:

Lần đầu tiên gặp em

Em khóc

Lần đầu tiên gặp em

Tôi thích

Những năm tháng tuổi thơ

Là chúng ta cùng nhau trải qua

Em là tuổi thanh xuân của tôi

Ánh mắt của em tôi khắc ghi

Nụ cười của em tôi mãi nhớ

Tôi yêu em lâu như vậy

Tôi chờ em lâu như vậy

Lẽ nào em không biết?

Lẽ nào em không một chút rung động?

Từng câu từ, nghe sao da diết, từng chữ xuyên qua từng lớp trong tim cô… giọng cậu nghe sao oán trách? Cô biết mình ăn dưa bở nặng rồi, nhưng nghe sao như cậu nói với cô vậy?

Trái tim cô lạc một nhịp, cả người bỗng bần thần, nước mắt tự nhiên ứa ra…

Nguyệt Dương khẽ nói:

-“Phong hát bài con chó Vũ Phong đi, tôi không thích nghe bài này…”

Giọng Hà Dương nghẹn ngào…Phong cũng chiều cô. Xem ra, bài này là bài hợp cô nhất, chẳng mấy chốc đã lăn quay ra ngủ!!!

CHAP 34: CHIẾC KHĂN ĐẦU TIÊN CỦA MOON

Một, tránh phiền phức sau này.

Hai, nhân cơ hội lợi dụng.

Vừa thấy đối tượng, lớp trường Toán 2 đã trưng ra cái bộ mặt như cơm nguội, nằm tự kỉ úp xuống bàn.

Hà Nguyệt Dương thấy bạn thân như vậy, hơi lay người cậu, cô hỏi:

-“Sao vậy?”

Ai đó mừng lắm, mà vẫn cố nén:

-“Không sao…”

-“Ờ, không sao thì tốt!”

Vãi cả con cùng bàn, khi người ta làm màu thì cũng phải nể mặt cho người ta diễn một tý, đằng này…Haiz…Biết điều, cậu cất giọng buồn phiền:

-“Bạn Nguyệt ấy từ chối tôi rồi, tôi buồn quá…”

Cô há hốc, sao có thể chứ?

Sao có khả năng này? Mà nhìn mặt cậu, bơ phờ, đau khổ, chắc không dối được.

Hà Dương thừa nhận, cô có chút vui, nhưng mà, nhìn cậu, lại thấy xót, cô vỗ về:

-“Ăn cóc không?”

-“Không…”

-“Uống gì Dương mua cho?”

-“Không”

-“Thôi, không thích người này thì có người khác, người muốn làm bạn gái cậu còn xếp hàng dài cơ mà, vui lên…”

-“Nhưng tôi chỉ thích bạn ấy!”

Không ngờ tình cảm của cậu lại sâu đậm tới thế, cô cũng chẳng biết làm sao nữa…

-“Nguyệt!”

-“Sao?”

-“Tôi cảm thấy cô đơn lạnh lẽo quá, cho tôi mượn vai cậu một cái…”

Nguyệt Dương thở dài, nhìn bộ dạng lớp trưởng chưa bao giờ đáng thương như thế, đành đồng ý.

Có người sướng tới phát điên!!!

Gần tới giờ học, các bạn tới ngày một đông, thấy “cảnh lạ” ở bàn thứ ba, bắt đầu thì thầm thủ thỉ…

Người trong cuộc, một người vẫn còn nhắm mắt tận hưởng giây phút đó, một người đành phải viết vào tờ giấy hai chữ “THẤT TÌNH”, rồi dơ lên cho quần chúng xem, còn không quên kèm theo đưa ngón trỏ lên miệng, ra điều “Suỵt, bạn ý đang bị tổn thương”…

Không biết nên mừng hay chia buồn, lớp Toán 2 là một lớp khá đoàn kết, thấy lớp trưởng ra nông nỗi đó, mọi người cũng đau lòng chạy vào, tranh nhau ôm lớp trưởng, ai ủi, động viên…

-“Ra đây anh em cho ông tý hơi ấm nào…”

Lớp phó đồng cảm.

-“Con đó là con nào, ông nói rõ ra bọn này đi hỏi cho ra nhẽ, nếu không, bọn tôi sẽ thẩm vấn từng con Nguyệt một…”

-“Thôi quên đi ông ạ, nó không yêu ông thì tôi yêu ông…”

-“Phong đừng buồn, Loan và các bạn luôn bên Phong…”

…..

Ngày hôm đó, có kẻ chắc mẩm mình bịa chuyện được lãi. Ai ngờ đâu…lãi tới méo cả mặt!!!

Tin hotboy bị từ chối lan rộng, bao nhiêu trái tim đã vui trở lại!

………………

Mặc dù cơn bão thi tỉnh, thi đội tuyển, thi Quốc Gia, thi đại học…đã được báo động trước, nhưng các học sinh nữ khối 12 chuyên Biên Hòa đợt này đều bị nhiễm vi rút cấp nặng.

Mà con vi rút này, có tên…đan nát.

Người người cầm len, nhà nhà cầm que.

Giờ ra chơi vắng bóng những chủ tiệm “dưa”, các bà tám im phăng phắc, mải mê nâng niu vật phẩm trên tay mình!

Nhìn kìa, tới hotgirl Hà Nguyệt Anh, trăm công nghìn việc, mỗi khi rảnh là tranh thủ từng chút.

Ngoảnh lại xem, vụng thối vụng hát như Hà Nguyệt Dương, cũng đang chọc chọc từng mũi.

Que đan và mẩu len này là cô được Loan bà già cho, nàng ấy đan tặng khăn cho nửa kia, thừa một tý, nhàn rỗi chẳng có việc chi làm, lôi bạn Dương ra, bắt ép làm học trò.

Bạn Dương ban đầu một mực không chịu, nhưng bắt tay vào làm, mới thấy hay ho quá. Chỉ tiếc, người ta đan nhoay nhoáy, đầu mũi đan khẽ gẩy lên gẩy xuống, còn Hà Nguyệt Dương, phải nói là chọc, cắn răng vào mà chọc.

Phía nào đó, lớp trưởng lân la xuống bàn Hương Hội (bạn tên là Hương, bố bạn tên là Hội) – chủ vựa len lớn nhất 12 Toán 2. Nghe nói, bạn đã đạt tới cảnh giới, đan len đi bán, một chiếc khăn mét sáu, chỉ cần ba tiếng!

-“Hương đan đẹp nhỉ, công nhận khéo tay!”

Ngẩng lên, ánh mắt nghi ngờ:

-“Có việc gì nhờ vả?”

-“Làm gì có gì, xuống chơi với bà tý mà…”

Phong cười.

-“Gớm cái mặt ông, không nói thì biến đê, để bà đây còn làm việc…”

-“Nóng tính thế, tôi hỏi này, đan một cái khăn nam thì hết bao nhiêu len?”

-“Hai cuộn to, bằng tần kia kìa….”

Vừa trả lời, vừa hất hàm. Vũ Phong liếc qua phía đó, cậu chọn lấy hai cuộn màu xanh lam, thương lượng:

-“Bán lại tôi hai cuộn này!”

Hương Hội giãy nảy:

-“Quên đi, ra chợ mà mua, tôi mất công mua về đây, làm việc, kinh doanh….”

Vâng, chị Hương Hội chị


Polly po-cket