XtGem Forum catalog
Lẽ nào em không biết?

Lẽ nào em không biết?

Tác giả: Lan Rua

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327074

Bình chọn: 9.00/10/707 lượt.


-“Ừ, nghe nói uống nước dâu nhiều tốt cho sức khỏe…”

Phong đáp bừa, Nguyệt Anh nhanh nhảu:

-“Chị ơi em cũng uống nước dâu, cho bọn em ba nước dâu, một cacao…”

Hùng không muốn chơi trội, nên cũng gọi theo ba người kia, rốt cuộc bốn người cùng uống nước dâu.

Cuộc trò chuyện của bốn bạn ý khá là vui vẻ…bạn Hùng thì tự nhiên quá, có gì muốn nói riêng, quay sang bạn Dương nói nhỏ vào tai…bạn Dương thấy hay ho, mặt đỏ ửng, môi cười chúm chím, lại quay sang, thầm thì vào tai bạn Hùng, phía đối diện, hai con người kia đã sắp điên luôn!

Khác với Vũ Phong yên lặng, Hà Anh lên tiếng:

-“Ê, hai người kia, có gì mà thủ thỉ thủ thỉ thế, chia sẻ với chứ…các người tình tứ cũng phải nể nang chứ…”

Hà Dương ôm bụng cười, cố gắng lắm mới cất tiếng:

-“Muội, chuyện này muội không hiểu được đâu…”

Hùng cũng nghiêng ngả:

-“Hay mình giờ đi xem đi…”

Dương lập tức gật đầu, hai người nhanh chóng đi trước, Nguyệt Anh vẫy chào, nhìn sang bên cạnh phát hoảng:

-“Anh Phong, anh sao vậy?”

-“Không có gì, chị ơi tính tiền cho em với!”…”Về thôi Nguyệt Anh, anh cũng tới giờ thi bơi rồi…”

…………………..

Vũ Phong thi môn của mình xong, giành giải Ba, cũng không ở lại chia vui với các bạn, cậu nhanh chóng chạy ra sân vận động, nơi diễn ra phần thi chạy dài.

Khán giả cổ vũ cho phần thi này cũng chẳng có mấy người. Nhưng đúng như cậu dự đoán, cái thằng lớp Lý 1 đó nó đã lảng vảng ở đây.

Lớp trưởng Toán 2 hớt hải chạy tới, gọi bạn:

-“Hùng, Hùng, hình như thầy tổng phụ trách gọi cậu, có việc gì gấp lắm!”

-“Vậy sao?”

-“Nhanh lên, không thầy đợi, cậu biết thầy nóng tính mà…”

Mặt Hùng ngắn tũn, liếc về phía trước một cái, bất đắc dĩ trở về trường.

Lúc đầu, khoảng cách của Hà Nguyệt Dương với các đối thủ là con số 0. Sau dần, tiếng còi vang lên, một loạt đã vượt lên trước cô.

Một cơ số phút sau…

Có bạn đã về tới đích, các bạn khác cũng gần về tới…mà bản thân cô, mới được 400m thôi mà tưởng sắp ngất rồi, đúng là cái tội lười suốt ngày đọc truyện ở nhà, bây giờ mới phải trả giá đắt.

Ngồi xuống nghỉ một lát.

Lại đứng dậy…hôm nay, dù có phải bò cô cũng nhất định phải về được phía đó ghi tên điểm danh cho lớp…cả lớp thi đấu vất vả, không thể vì cô mà tụt hạng.

Hà Nguyệt Dương cố đứng dậy,bước từng bước khó khăn.

-“Hít thở sâu vào!”

Có tiếng quát, cô nhìn sang bên cạnh…lớp trưởng làm gì ở đây cơ chứ?

-“Lớp sợ cậu bỏ cuộc làm giảm thành tích nên tôi đại diện tới đây giám sát!”

Hà Dương vừa thở vừa nói:

-“Cậu…yên…tâm…mà…về…đi…có…chết…tôi…cũng…về

…tới … đích”

Phong cười:

-“Ai mà tin được…”

Cô mệt tới mức, chẳng thèm tranh luận với cậu, dùng hết sức tiến về phía trước!

Nhìn cô tái nhợt tái nhạt, ai đó xót…nếu mà không có người giám sát, chắc cậu vác cô chạy về cho xong. Hà Nguyệt Dương cứ như thế này, tối mới tới đích mất.

Một đoạn, Phong bảo:

-“Hà Nguyệt Dương, hàng sáng cậu có đánh răng không thế?”

Cô quay sang, ngây thơ nói:

-“Có…”

-“Thế sao mà hôi thế, tôi ngồi cạnh cậu mà không thể chịu nổi, hôi không thể tả được…”

Hà Dương vừa thẹn vừa tức:

-“Hôi sao cậu còn ngồi cạnh tôi…sao không xin chuyển chỗ…”

-“Thì tôi là tôi tốt thế đấy, tôi sợ các bạn lớp mình chịu khổ, rồi loan tin bêu xấu cậu, nên tôi quyết định ngồi cạnh giữ bí mật cho cậu….”

Cậu quay sang, nhìn biểu cảm của cô rất là đáng thương, cô lí nhí:

-“Hôi thật à?”

-“Ừ, hôi…cả áo quần cậu nữa, cả người cậu nữa, không hiểu cậu có giặt không, hàng ngày có tắm không mà cậu cứ tới lớp là có mùi hôi rình cả lên!”

-“Rất là kinh tởm cậu biết không? Con gái con nứa!!!”

Người cô thích thầm không thích cô, cô cũng chẳng cần; đằng này cậu còn thấy rất kinh tởm cô…một nỗi chua xót dâng lên trong lòng, Hà Nguyệt Dương buồn chán, cô cố gắng bình tĩnh mà không thể…cảm giác mũi cay xè, nước mắt đã chực rơi ra…

Không, cô không muốn khóc trước mặt cậu, không bao giờ.

Cô cố chạy lên phía trước, cố chạy thật nhanh…

-“Hà Nguyệt Dương, tôi còn chưa nói hết, cậu chạy cái gì vậy? Đợi tôi…”

Mặc cho Vũ Phong ở sau đuổi theo, cô vẫn chạy, chạy tới bán sống bán chết, cô không muốn nhìn thấy cậu, cô thấy tổn thương, thấy đau lòng…



Chẳng mấy chốc, Nguyệt Dương cũng về tới đích, ghi danh với thầy; chính cô cũng không thể ngờ, bản thân mình có thể chạy nhanh tới vậy.

Cô lau nước mắt, vội vàng đi, giờ phút này, cô chỉ muốn về nhà, rúc vào chăn…

Mà lại bị tên khốn nạn đó lôi vào cái khe tường ở sân vận động. Nhìn thấy cô nước mắt tèm nhem, cậu phát hoảng:

-“Nguyệt, sao vậy Nguyệt?”

Cô không thèm nói, quay đi. Cậu cầm lấy cằm cô, quay về phía mình.

-“Thôi, Phong xin lỗi…”

Nguyệt Dương tức:

-“Hôi cơ mà…hôi thì đứng đây làm gì?”

Lớp trưởng Toán 2 phì cười:

-“Tôi là giúp cậu mà không cảm ơn thì thôi…”

-“Hả…”

-“Tôi vốn tưởng cậu sẽ chạy theo đánh tôi cơ, ai ngờ lại chạy trước tủi thân thế này…Nguyệt của tôi lớn thật rồi, hiền dịu quá đi…”

Cậu đưa tay, lau nước mắt, mồ hôi cho cô. Cậu vẫn vậy, luôn thích sửa sang tóc tai cho cô.

Mà cậu cứ lau, nước mắt cô lại cứ chảy…

-“Thôi mà, Phong xin, Nguyệt là thơm nhất quả đất…Nguyệt dùng sữa tắm hương lyly phải không, có mùi lyly rất tươi m