ạc, chỉ là hai giây, súng trong tay của cô giống như nặng ngàn cân, sau đó rớt xuống đất.
Hai người của đối phương bước tới vác cô lên vai liền đi, toàn bộ thế giới bị đảo ngược, trước khi Cố Lạc mất đi ý thức nhìn một màn cuối cùng trước mắt là Từ Ngao đi tới bên cạnh Thi Dạ Triêu, Ace cùng một đội chiến hữu đang chạy về phía cô.
Tiếng súng nổi lên bốn phía, có người gọi tên cô, sau đó hắc ám phủ xuống, tất cả biến mất.
Im lặng.
Chương 73
Hình như có rất nhiều người ở bên cạnh kêu la:
Huyết áp!
Nhịp tim!
Truyền máu! Chuẩn bị kích điện. . . . . .
Cố Lạc muốn mở mắt ra nhìn là ai đang nói chuyện, là ai đang gọi tên của cô, mí mắt lại giống như nặng ngàn cân.
Dần dần, tất cả âm thanh chung quanh biến mất, tiếng gió lạnh thấu xương và tiếng súng bắn ra trở nên trống không. Tất cả tiếng vang đan vào lẫn nhau, làm cho đầu cô đau muốn nứt, có người dắt thân thể của cô, cô lại bị một cỗ lực lượng vô hình trói tay chân không thể động đậy chút nào.
Cô. . . . . . Đã chết rồi sao? Nếu như là, tại sao vẫn có cảm giác nặng nề như thế; nếu như không phải, tại sao không cảm thấy bất kỳ đau đớn nào, chỗ sâu trong óc ngược lại có một bóng dáng luôn không xua đi được.
Cố Lạc dùng hết hơi sức thử nhìn rõ cái bóng kia, nhưng càng cố gắng trong lòng càng khó chịu, như bị một tấm lưới bao lại trái tim lần nữa buộc chặt, buộc chặt, đem cô đè ép đến máu thịt be bét, cắt thành từng khối từng khối .
Cho đến cuối cùng, chung quanh chợt trở nên yên tĩnh như chết, cô có thể nghe được chỉ có nhịp tim của mình.
. . . . . .
Một khắc kia trên thiết bị hiển thị nhịp tim đập của cô là số 0.
Một chỗ khác trên bàn mổ, toàn thân bị gây mê nằm đó đang giải phẫu, toàn thân Thi Dạ Triêu kịch liệt co quắp hạ xuống, lông mi phát động, mi gian nhíu lại, nhịp tim cùng huyết áp tụt xuống đến trình độ không thể tưởng tượng nổi. Nhân viên cứu hộ bối rối, sắc mặt Từ Ngao tái xanh đứng ở một bên, trên người dính vết máu còn chưa khô của Thi Dạ Triêu.
Bên ngoài lều, Ace mang theo anh em tay không mà về, đứng ở nơi đó chờ chỉ thị. Thấy vẻ mặt hắn như vậy, Từ Ngao không cần phải hỏi nhiều, hai cánh tay để ngang trước ngực, hàm răng nghiến kẽo kẹt vang dội.”Tiếp tục tìm! Không thể nào một chút đầu mối cũng không lưu lại.”
Ace gật đầu, xốc một góc lều nhìn bên trong thăm dò chút, chân mày nhíu chặt: “Phải đưa anh ta đến nơi khác chữa trị, nơi này không được.”
“Vậy anh ta sẽ phải chết ở trên đường.” Từ Ngao đôi mắt trầm xuống: “Nếu anh ta xảy ra chuyện, Thi gia sẽ không dễ dàng bỏ qua.”
Có người tiến lên rỉ tai với Ace, hắn mặt trầm xuống: “Thi gia đã có động tác.” Hắn liếc nhìn đồng hồ, ánh mắt giao với Từ Ngào: “Thi tiên sinh sáng sớm ngày mai sẽ đến.”
Mà ở bờ bên kia đại dương Lục Kya Việt đang cắt sửa thực vật bị cây kéo đâm vào mu bàn tay, máu tươi lập tức đều đặn chảy ra từ vết thương. Trong lòng cậu không khỏi bất an, không nhịn được chạy về phòng bấm sô điện thoại của Thi Dạ Triêu, kết quả không người nào nghe, gọi nữa, vẫn là giống như vậy.
Lục Kya Việt suy nghĩ một chút, trong lòng mang theo hi vọng gọi số điện thoại cá nhân của Cố Lạc, ngoài dự đoán cũng không phải là trạng thái tắt máy.
Tiếng chuông reo thật lâu rốt cuộc bị người bắt máy, Lục Kya Việt hưng phấn không thôi: “Mẹ?”
Bên kia trầm mặc chốc lát, ngay sau đó truyền tới giọng một người đàn ông hơi lộ ra lạnh lùng nghi vấn: “Ngươi là ai?”
Lục Kya Việt trong lòng giật mình, lập tức cắt đứt.
Cú điện thoại này khiến Cố Doãn không giải thích được, bất chợt, trong đầu hắn có thứ gì đó chợt lóe, mở điện thoại di động xem lại số gọi tới. Đó là mã số đến từ Vancouver, không có nghe sai, mới vừa rồi bên kia điện thoại là âm thanh một bé trai.
Nhưng ngay lúc hắn nắm bắt được một chút vi diệu ở trong đó thì hai mắt Cố Lạc vốn là khép chặt bỗng dưng nôn ra một ngụm máu tươi, chụp dưỡng khí bị văng tung tóe một mảng hồng kinh người.
Cố Doãn vào lúc này được bác sĩ báo cho một chuyện: “Cố tiên sinh, cô ấy—— mang thai!”
Vậy mà còn không đợi hắn có bất kỳ phản ứng nào, nhịp tim và huyết áp của Cố Lạc kịch liệt giảm xuống, Cố Doãn trong lúc nhất thời miệng không thể nói, như bị sét đánh, lại cứ như vậy nhìn cô cuối cùng dừng lại hô hấp. . . . . .
. . . . . .
. . . . . .
Sáng sớm hôm sau, máy bay tư nhân của Thi Thác Thần đáp xuống đất nước K, Cố Doãn sau đó chạy tới. Cặp mắt hắn đỏ tươi, mím môi buộc chặt cảm xúc.
Nhân viên cứu hộ vẫn đang cấp cứu Thi Dạ Triêu, dưới bàn giải phẫu khắp nơi ném băng gạc nhuộm máu. Thi Thác Thần đem tầm mắt từ trên người Thi Dạ Triêu thoi thóp một hơi thở dời đi, liếc nhìn Cố Doãn và đội viên của Athena ở phía sau, ánh mắt lẫm liệt gần như cực điểm.
Từ Ngao và Ace một trái một phải đứng ở bên người Cố Doãn, trang bị bất ly thân, rõ ràng là tư thái bảo vệ chủ.
Đáy mắt Cố Doãn cuồn cuộn cảm xúc kịch liệt, nhưng thủy chung không nói một lời. Cái này gọi là yên tĩnh trước cơn bão táp, khiến không khí càng giương cung bạt kiếm, mỗi người có mặt đều thần kinh căng thẳng thời khắc đề phòng. 72 đối với Từ Ngao vô cùng kiêng kỵ, tiến lên một bước dùn
