Old school Swatch Watches
Làm sủng phi như thế nào

Làm sủng phi như thế nào

Tác giả: Nhu Mễ Hôi Hôi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329720

Bình chọn: 8.5.00/10/972 lượt.

chồng tốt người cha tốt, nhưng đối với những cô gái này mà nói, Hoàng thượng chính là vô trách nhiệm, không thể để các nàng sống cả đời trong cung như quả phụ, cho nên những phi tần này thỉnh thoảng sẽ lấy danh nghĩa đi thủ hoàng lăng mà rời cung, sau đó lại nói là bệnh chết, thay đổi một thân phận khác một lần nữa sống lại, chỉ cần cả đời không trở về Kinh Thành thì sẽ không bị phát hiện, mắc kệ các nàng tái hôn hay là du ngoạn, Hoàng thượng đều an bày một người đi theo, để đảm bảo các phi tần này sẽ an toàn, coi như là chịu trách nhiệm cuối cùng với các nàng.

Hậu cung lớn như vậy nhưng số phi tần thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà năm trước, Lâm chiêu nghi cùng Trương vinh hoa hai người ở lâu trong cung cũng được thăng lên đến hàng ngũ tứ phi, nhưng A Uyển cũng cảm thấy hoàng cung đã trở nên lạnh lẽo.

Năm nay vẫn không cử hành tuyển tú, mọi người cũng không nhắc đến, nhưng trong lòng đã thầm chấp nhận chuyện Hoàng thượng bất lực, hơn nữa thỉnh thoảng còn bắt phi tần đi thủ hoàng lăng, rất nhiều người cho rằng không phải tâm lý Hoàng thượng ngày càng vặn vẹo đó chứ? Cho nên càng không muốn đưa con gái vào cung, đối với chuyện Hoàng thượng không tuyển tú nữa cũng thở phào nhẹ nhõm.

Đến sinh nhật Hoàng thượng, lần này A Uyển đã chuẩn bị cho Hoàng thượng, lời đồn đại bên ngoài tuy là không có gì chứng minh là thật, nhưng nghĩ đến vẫn còn đại thần trong triều muốn tính kế với Hoàng thượng, A Uyển trong lòng rất tức giận.

Thế nhưng chẳng ai nghĩ đến ngày lành hôm sinh nhật Hoàng thượng, cung yến còn chưa bắt đầu được nửa canh giờ, Hoàng thượng đang cười vui vẻ bỗng dưng ngả xuống không dậy nổi, làm cho mọi người kinh hoảng.

A Uyển thân là Quý phi, cực kì bình tĩnh cho người đưa Hoàng thượng về Chính Kiền cung, truyền thái y đến, sau đó an bài thỏa đáng cho tất cả mọi người tham gia cung yến, mới trở về Chiêu Dương cung, mọi người đối với chuyện Hoàng thượng đột nhiên ngất xỉu vẫn bàn tán ầm ỉ, lại tránh không được bị sự bình tĩnh lạnh lùng không sợ hãi của A Uyển chế phục.

A Uyển không biết mọi người nghĩ như thế nào, chỉ có nàng biết được móng tay đã đâm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu, chỉ có như vậy A Uyển mới có thể ép buộc bản thân tỉnh táo, không quan tâm đến tình trạng của Hoàng thượng, nàng cũng không thể để Hoàng thượng có thêm phiền phức.

Sau khi thái y chuẩn bệnh, chỉ nói là Hoàng thượng bệnh cũ tái phát, tuy nói Hoàng thượng vẫn còn trẻ tinh lực tràn đầym nhưng bệnh cũ này dù sao cũng đã quấn lấy Hoàng thượng nhiều năm, ngoại trừ tập trung tịnh dưỡng, không thể để thân thể quá mệt nhọc, nếu không lần sau tái phát cũng sẽ không chỉ là ngất xỉu đâu.

A Uyển vừa nghe, không nghĩ đến bệnh nhức đầu của Hoàng thượng nghiêm trọng như vậy, mà bệnh nhức đầu này cũng không phải chỉ một hai ngày, nếu không phải đột nhiên ngất, sợ là chính mình cũng bị giấu, nghĩ đến Hoàng thượng rất có khả năng sẽ bỏ mình ở lại mà đi trước, A Uyển càng sợ hãi bất an.

Tề Diễn Chi bị nhức đầu đã lâu, ngay cả bản thân Hoàng thượng cũng không nghĩ đến lần này sẽ té xỉu như vậy, Tiểu Uyển nhi mỗi ngày ngồi cạnh mình, nói cái gì cũng không chịu đi, đối với Tâm Tâm Niệm Niệm cũng sơ sót rất nhiều.

Hoàng thượng dưỡng bệnh gần nửa tháng, trong nhất thời hai người như trở về mấy năm trước, A Uyển cùng Hoàng thượng ở cùng nhau, mọi chuyện liên quan đến Hoàng thượng đều do một tay A Uyển lo liệu, không để cho ai làm giúp, Tề Diễn Chi đau lòng sợ A Uyển khổ cực, nói muốn A Uyển nghỉ ngơi, A Uyển cũng không chịu.

Đối với tình hình này, Hoàng thượng lúc đầu còn thấy vui, nhưng mỗi ngày thấy A Uyển căng thẳng, giống như là bệnh tình của mình rất nguy kịch, chỉ chốc lát mình sẽ đi khỏi, Tề Diễn Chi cũng cảm thấy có gì không bình thường.

Nửa đêm, Hoàng thượng nằm cạnh A Uyển trên giường, A Uyển hét to “Hoàng thượng” sau đó bỗng nhiên ngồi dậy, Hoàng thượng cũng tỉnh lại, thấy A Uyển gặp ác mộng nên trán đầy mồ hôi, đau lòng lau mồ hôi trên trán A Uyển, đây cũng không phải là lần đầu, nghe thái y nói, liên hệ với những hành động khác thường mấy hôm nay của A Uyển, Hoàng thượng sao lại không đoán được A Uyển đang nghĩ gì chứ?

Lập tức không để ý đến lời khuyên, Hoàng thượng đứng dậy thay quần áo, dẫn A Uyển đến nội điện Chính Kiền cung, một chỗ bình thường như vậy lại là cửa của một mật đạo, Hoàng thượng quen cửa quen nẻo dẫn theo A Uyển vào trong.

“Hoàng thượng, chúng ta đi đâu vậy?”

Trong mật đạo có minh châu chiếu sáng nên không có chút hắc ám đáng sợ nào, mà mật đạo này rất dài, một lúc cũng không đi hết, A Uyển mới hỏi.

Nắm tay A Uyển, Hoàng thượng chậm rãi bước về phía trước, nói, “Đến rồi nàng sẽ biết.”

Mật đạo này cũng không phải là một đường thẳng, bảy quẹo tám rẽ, nếu không có người biết đường dẫn đi, sẽ rất dễ lạc đường, mà A Uyển không nghĩ đến, Hoàng thượng đưa nàng đến một gian thạch thất rất rộng, bên trong trống rỗng, nhưng nương theo tia sáng của dạ minh châu, có thể thấy được chi tiết trong thạch thất được thiết kế hết sức tỉ mỉ, còn thật nhiều chỗ A Uyển xem không hiểu.

Càng làm cho A Uyển cả kinh chính là,