i nói, “Hư hư thật thật, cứ để bọn họ tự suy đoán, như vậy cũng là một biện pháp tốt.” Hoàng thượng quyết định nhưu vậy, lại không phải không có đạo lý, dù sao ngoại trừ Tâm Tâm Niệm Niệm, Hoàng thượng cũng không muốn để A Uyển sinh con nữa, chuyện đi dạo quỷ môn quan đó, trải qua một lần là được rồi, hơn nữa sau này mình chỉ có một mình A Uyển, có không được hay không, có ai biết đâu?
Mà A Uyển không biết cũng cười cười, trong lòng có chút hổ thẹn, tuy là không có người mới vào cung rất tốt, có thể làm cho Hoàng thượng làm ra chuyện mất mặt nam nhân như vậy, A Uyển thật sự khó vui vẻ a! Lập tức xoay người ôm lấy Hoàng thượng, “Sau này Hoàng thượng không được hối hận đâu đấy.”
Chương 123: Kết Cục
Đại Tề xây dựng được sáu mùa xuân.
Là một thảo trường oanh phi, bách hoa tranh nhau khoe sắc ngày xuân, lúc này là buổi trưa, bên trong Ngự Hoa viên trăm hoa đua nở, oanh phi điệp vũ, cảnh xuân hòa thuận vui vẻ.
Chỉ thấy bên trong lương đình, có một nữ tử áo hồng ngồi trong chòi nghỉ mát, ghế đá bên cạnh còn có một tiểu cô nương mặc quần áo hồng nhạt, trên đầu có hai búi tóc nhỏ, thắt nơ hồng nhạt rũ xuống ngực, theo cử động khi tiểu cô nương này nói chuyện cùng nữ nhân kia, hai dãy ti đái lấp lánh, càng làm cho cô bé khả ái hơn.
Không bao lâu sau có một thân ảnh màu vàng bước vào trong đình, phía sau còn có một tiểu nam hài thập phần giống với tiểu cô nương kia, chỉ là đứa bé này luôn tỏ ra lão thành, rõ ràng là còn non nớt, người khác vừa nhìn thấy vẻ mặt này, thật sự là thú vị.
Nữ tử trong đình nhịn không được bật cười, tiểu nam hài vội nói, “Mẫu phi cười ta!”
Đây rõ ràng không phải là lần đầu tiên nghe lời này, mà thân ảnh màu vàng kia sau khi ngồi xuống ghế đá, đã bế tiểu cô nương ôm vào lòng, mới nói chuyện với bé trai, “Tiên sinh dạy ngươi như thế nào? Thấy mẫu phi cũng không biết hành lễ?”
Nữ tử nghe vậy liếc mắt nhìn Hoàng thượng, “Người trong nhà mà đâu cần nhiều quy củ như vậy.
Cô gái này rõ ràng là A Uyển, lúc này nàng đang ở cùng Hoàng thượng và hai đứa nhóc ba tuổi, đã ba năm trôi qua, A Uyển vẫn không thay đổi gì cả, chỉ là khí chất ngày càng thanh nhã hơn mà thôi, ánh mắt hờn dỗi cũng phong tình, ngôn hành cử chỉ cũng vừa đúng.
Hoàng thượng còn chưa nói gì, Niệm Niệm ở bên cạnh đã thỉnh an A Uyển, sau đó còn nghiêm túc nói, “Mẫu phi, Niệm NIệm đã bốn tuổi rồi, không phải ba tuổi!” nói, Niệm Niệm còn giơ lên bốn ngón tay, cường điệu số tuổi của mình.
A Uyển cười cười, theo cách tình ở Đại Tề, tuổi mụ của Niệm Niệm quả thật là bốn tuổi, nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc đó thế nào cũng không phải là kiểu mà một tiểu tử ba tuổi nên có, còn học theo bộ dạng phụ hoàng hay nhíu mày, lại thông minh hơn người khác, mới ba tuổi mà đã có thể ngồi lớp vỡ lòng học cùng Đại hoàng tử, lúc này cũng đã học được nửa năm, rất có bộ dạng của một tiểu đại nhân.
A Uyển cười lắc đầu, “Được, mẫu phi nhớ rồi.” nói, A Uyển ngoắc tay bảo Niệm Niệm đến gần mình, dự định ôm Niệm Niệm, thế nhưng Niệm Niệm lại từ chối, “Niệm Niệm không thể làm người bất trung bất hiếu, không thể để mẫu phi ôm được.”
Nghe vậy mí mắt A Uyển giật giật, nhìn Hoàng thượng đang trêu chọc Tâm Tâm bên cạnh, “Hoàng thượng lại dạy Niệm Niệm cái gì nữa vậy?”
Hoàng thượng ôm Tâm Tâm vẻ mặt vô tội, biểu tình so với Tâm Tâm còn vô tội hơn, “Cái này không liên quan đến trẫm nha, trẫm không có làm gì cả.” nhìn A Uyển còn hoài nghi, Hoàng thượng vội bảo đảm.
Đáng tiếc Niệm Niệm dù có ra vẻ trưởng thành, thì cũng là một hài tử ba tuổi, vì không muốn để phụ hoàng và mẫu phi tranh luạn, cho nên giải thích, “Mẫu phi, phụ hoàng không làm gì cả, phụ hoàng nói vớ ta, nói lầm bầm.” nói, Niệm Niệm bắt đầu mô phỏng theo bộ dáng của Tề Diễn Chi.
“Tề Triều Dữ, mẫu phi của ngươi là nữ nhân của trẫm,chỉ có thể để cho trẫm ôm, ngươi mau trưởng thành làm một nam tử hán đi, sau đó tất nhiên sẽ có nữ nhân của ngươi, ngươi muốn cùng phụ hoàng cướp mẫu phi sao, thứ nhất ngươi sẽ là đứa con bất hiếu của phụ hoàng, thứ hai sẽ bất trung với thê tử của ngươi! Ngươi cho rằng thê tử của ngươi sẽ nghĩ thế nào về ngươi?”
Đừng xem là Niệm Niệm còn nhỏ, nhưng trí nhớ rất tốt, lập lại đầy đủ lời của Hoàng thượng, một chữ cũng không thiếu, hoàn toàn không nhìn đến sắc mặt Hoàng thượng đang ôm tiểu nữ nhi càng âm trầm hơn, nhi tử, một đao này của ngươi chém thật đúng lúc.
Nghe xong, A Uyển vừa tức giận vừa buồn cười, thảo nào gần đây Niệm Niệm không quấn quít đòi ngủ với mình nữa, cũng không đòi nhũ mẫu ôm, đối với các nữ hầu bên cạnh cũng tránh né, đến nỗi A Uyển còn nghĩ Niệm Niệm còn nhỏ như vậy mà tính tình đã lệch lạc như vậy rồi a!
“Lục ca ca! Đây là cái gì cũng không dạy của ngươi á? Cái gì cũng không làm à?” Niệm Niệm mới có mấy tuổi, mà đã dạy mấy cái đó, hiện tại là thời gian tốt nhất để Niệm Niệm học hỏi, không hteer để Niệm Niệm bị dạy hỏng được.
A Uyển chỉ gọi Lục ca ca trong hai trường hợp, một là khi nổi giận, hai là khi năng nỉ, theo tình huống này thì rõ ràng là đang tức giận nha, Hoàng thượng vỗ về tiểu nữ trong lòng, “Đừng sợ, đừng sợ, mẫu phi không phải