XtGem Forum catalog
Kính Vạn Hoa: Ông Thầy Nóng Tính – Nguyễn Nhật Ánh

Kính Vạn Hoa: Ông Thầy Nóng Tính – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324465

Bình chọn: 7.00/10/446 lượt.

iệp hân hoan ngước nhìn ông anh :

– Em tìm ra rồi !

– Ồ, giỏi quá ! – Mặt Quý ròm tươi lên – Thế em tìm ra mấy quả ?

– Ba quả ! – Nhỏ Diệp hớn hở .

– Ba quả cái đầu mày ! – Quý ròm xẳng giọng .

Thấp thỏm chờ đợi cả buổi, thấy nhỏ Diệp trả lời sai bét, Quý ròm đâm cáu, chẳng thèm “anh anh em em” nữa . Giọng nó rít lên :

– Dạy học cho mày thà dạy cho cái đầu gối còn hơn ! Giảng tới giảng lui cả buổi mà ngốc vẫn hoàn ngốc ! Chán bỏ xừ !

Bầu không khí hòa bình mới được tái lập chưa được bao lâu nhanh chóng bị phá vỡ . Cánh mũi nhỏ Diệp phập phồng :

– Em vẫn tính theo phương pháp của anh mà !

– Phương pháp của tao chỉ có nửa quả trứng thôi ! – Quý ròm càng nóng tiết – Chỉ có đứa tham ăn như mày mới tính thành ba quả !

Tới nước này thì nhỏ Diệp không còn kềm chế được nữa . Nó thò tay giật phắt cuốn sách toán trên bàn, cuộn lại, cầm trong tay .

– Mày làm trò gì thế ? – Quý ròm kêu lên .

Nhỏ Diệp đưa tay quệt nước mắt :

– Em nhờ anh giảng bài chứ đâu có nhờ anh mắng mỏ em !

Rồi như động mối thương tâm, nó ôm mặt khóc hu hu .

Phản ứng quyết liệt và bất ngờ của nhỏ em khiến Quý ròm cảm thấy uy tín bị thương tổn . Bất chấp nỗi sợ hãi bị bà nghe thấy, nó nhe răng gầm gừ :

– Cái con ngốc tử này, học dốt thì phải bị mắng chứ ! Tao làm thầy giáo chẳng lẽ tao không được mắng học trò ?

Giọng nhỏ Diệp tức tưởi :

– Mắng như anh thì chẳng có ma nào thèm học !

Quý ròm hừ mũi :

– Chỉ có đứa “mít ướt” như mày mới không chịu học thôi ! Còn Tiểu Long ngày mốt sẽ tới đây bắt đầu học với tao !

Nhỏ Diệp “xí” một tiếng dài:

– Anh Tiểu Long học với anh giỏi lắm hai bữa là cùng! Tới bữa thứ ba ảnh sẽ cuốn gói chạy dài cho xem!

– Để rồi xem! – Quý ròm nhún vai, giọng khinh khỉnh – Tiểu Long là đứa ham học, đâu có biếng nhác, đần độn như mày!

Nhỏ Diệp giãy nảy:

– Anh không được mắng em nữa à nghen!

– Tao cứ mắng! – Quý ròm sừng sộ – Mày là em tao chứ bộ là chị tao sao!

Nhỏ Diệp gân cổ:

– Em cũng không được mắng!

– Tao cứ mắng xem mày làm gì!

– Vậy anh mắng đi!

Nhỏ Diệp tức tối thách, khi nãy nó đã nín khóc bây giờ giọng đã bắt đầu nhòe nước mắt.

Không đợi giục lần thứ hai, Quý ròm ngoác miệng làm một tràng:

– Đồ ngốc tử! Đồ mít ướt! Đồ lười chảy thây!

Cũng lạ, Quý ròm vốn rất thương em nhưng chẳng hiểu sao cứ mỗi lần chỉ nhỏ Diệp học, chừng một lát thế nào cũng có chuyện gây gổ. Bữa nay sự ương bướng của nhỏ Diệp càng làm nó thêm lộn ruột, nhất là con nhỏ này dám “trù ẻo” cái chuyện học chung sắp tới giữa nó và Tiểu Long. Mà đối với Quý ròm, những lần sinh sự như vậy bao giờ cũng kết thúc một cách tồi tệ chứ đâu có vinh quang đẹp đẽ gì. Bao giờ nó cũng bị mắng té tát, khi thì ba mẹ khi thì bà lúc thì anh Vũ, nói chung trong những cuộc chiến đẫm nước mắt và đầy tiếng quát tháo lẫn tiếng sụt sịt như vậy, mọi người luôn luôn đứng về phía nhỏ Diệp để chống lại nó.

Lần này cũng vậy, Quý ròm vừa ngứa miệng tuôn ra một lô một lốc những lời tệ hại, nhỏ Diệp chưa kịp bù lu bù loa thì bà đã đột ngột xuất hiện chỗ ngách cửa sau, tay vung vẩy chiếc muỗng canh.

Bà huơ huơ chiếc muỗng về phía Quý ròm:

– Này, này, cháy nói nhăng nói cuội gì thế! Bà nghe hết cả rồi đấy nhé!

Quý ròm giật bắn người:

– Dạ, cháu có nói gì đâu ạ!

Vừa trả lời nó vừa sè sẹ đứng lên khỏi ghế.

– Cháu còn chối nữa phải không! – Bà từ từ tiến lại – Bà mà méc lại ba cháu thì cháu chỉ có nhừ đòn! Dạy cho em học chứ đâu phải tra tấn kẻ cướp mà cháu nạt nộ om sòm thế!

Thoạt đầu, Quý ròm định nhận lỗi hoặc nín nhịn quách cho xong nhưng khi liếc qua nhỏ Diệp, thấy cô em gái mặt cứ vênh lên như một tên được bạc, nó bỗng cáu tiết buột miệng:

– Bà không biết đấy thôi chứ nhỏ Diệp nhà mình nó cứng đầu không thua gì kẻ cướp đâu ạ!

– Cháu còn ăn nói như vậy nữa hả?

Bà vừa gắt vừa giơ chiếc muỗng canh lên.

Nhưng Quý ròm đã đề phòng từ trước. Lạng người đi một cái, nó đã bắn vèo ra cửa và cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy một mạch, mặc cho tiếng bà ong óng gọi theo:

– Giờ này cháu còn chạy đi đâu thế? Có mau về tắm rửa chuẩn bị ăn cơm hay không!

Câu nói của nhỏ Diệp cứ theo ám ảnh Quý ròm suốt. Nhỏ Diệp bảo “Anh Tiểu Long học với anh giỏi lắm hai bữa là cùng!”. Lúc giận, Quý ròm cho là nhỏ Diệp cố tình nói xui. Nhưng khi bình tĩnh lại, nó cảm thấy nhận xét u ám của em mình không phải là không có cơ sở. Chính Tiểu Long cũng từng nhăn nhó “Học với mày chẳng ăn thua gì! Mày quát tháo ghê quá!”. Như vậy, quả nó mắc phải cái tật ưa la lối thật! Nếu nó không bỏ được cái tật tai hại đó, không khéo mọi chuyện hỏng bét chứ chẳng đùa!

Càng nghĩ ngợi Quý ròm càng cảm thấy lo lắng. Nó đã lỡ tuyên bố hách xì xằng với nhỏ Diệp rồi. Nếu chẳng may Tiểu Long bỏ học sau đúng hai bữa, nó sẽ chẳng mặt mũi nào ra oai với đứa em gái tiên tri của mình nữa.

Quý ròm rất lấy làm lạ về mình. Trước nay nó cứ nghĩ nó là một đứa hiền lành tử tế. Ở lớp các thầy cô cũng bảo vậy. Nhưng Tiểu Long và nhỏ Diệp lại cứ nhất định bảo nó là… hung thần, ức thật!

Hay chính mình là “hung thần” mà mình không biết! Quý ròm nhíu mày tư lự. Từ tr