chưa ném hết cái đống chai lọ lỉnh kỉnh của cháu đi hay sao?
– Anh Vũ chả mắng cháu về chuyện đó nữa đâu bà ơi! – Quý ròm toét miệng cười – Anh còn bảo cháu dạy chị Ngần làm trò ảo thuật nữa cơ đấy!
Rồi trước vẻ mặt ngạc nhiên đến sửng sốt của bà, Quý ròm co giò phóng vèo qua cửa sổ và sau ba cú nhảy đã đứng chễm chệ ở trong phòng.
Chị Ngần nhìn điếu thuốc trên tay Quý ròm:
– Cái này để làm gì vậy?
– Ðể làm như thế này này!
Vừa nói Quý ròm vừa dí đầu thuốc đang cháy vào tấm bìa trên bàn.
Ngay tức khắc, tấm bìa bén lửa. Nhưng nó chỉ cháy theo những đường ngoằn ngoèo. Những phần còn lại vẫn không hề bị ảnh hưởng.
Trong thoáng chốc, những con chữ dần dần hiện lên từng nét một theo đà lửa cháy và đến khi ngọn lửa cháy hết, trên tấm bìa hiện lên rõ mồn một hai chữ “Vần Ngũ”.
– Hai chữ này nghĩa là gì? – Chị Ngần ngơ ngác hỏi.
– Chị không biết hai chữ này thật hả? – Quý ròm hỏi lại bẵng giọng tinh quái.
Chị Ngần vẫn thật thà:
– Làm sao chị biết được! Lạ hoắc à!
Quý ròm nheo mắt, láu lỉnh:
– “Vần Ngũ” tức là “Vũ Ngần” đấy!
– Chị cốc cho em một cái bây giờ!
Chị Ngần đỏ mặt la lên. Nhưng chị vừa chồm tới thì Quý ròm đã kịp lùi tuốt ra xa.
– Ðừng, đừng! – Quý ròm xua tay rối rít – Nếu chị không thích hai chữ này thì thôi! Em sẽ làm cho chị hai chữ khác!
– Nhớ đấy nhé! – Chị Ngần hăm he – Em mà còn giở trò nghịch tinh, chị sẽ méc anh Vũ đấy!
– Ðược rồi! – Quý ròm cười hì hì – Hôm nào sắp tới ngày đi píc-níc, chị báo em, em sẽ chuẩn bị sẵn cho chị một tấm bìa khác!
Chị Ngần gục gặc đầu, rồi chị tò mò hỏi:
– Nhưng em làm thế nào mà lửa cháy thành chữ thế?
– Có gì đâu! – Quý ròm nhún vai – Những con chữ cháy được là do bị oxy hóa bởi dung dịch kali nitrate. Trước đó em đã dùng kali nitrate kẻ chữ lên tấm bìa. Hễ gặp lửa là những chữ này tự độc bốc cháy!
Nghe vậy chị Ngần mừng rỡ:
– Nếu chỉ đơng giản như em nói thì trò này có thể diễn trong buổi đi chơi sắp tới được đây!
– Dĩ nhiên rồi! – Quý ròm gật gù, vẻ đắc ý – Nhưng chưa hết đâu! Em sẽ chỉ cho chị thêm một trò nữa!
– Hay bằng trò vừa rồi không? – Chị Ngần phập phồng hỏi.
– Rồi chị sẽ thấy!
Quý ròm đáp lấp lửng. Rồi thò tay vào ngăn kéo, nó lấy ra một cây kim dài và năm quả bong bóng chưa thổi đặt lên bàn.
Quý ròm chúm miệng thổi một quả cho căng phồng lên rồi một tay cầm quả bóng một tay cầm cây kim, nó nheo mắt nhìn chị Ngần:
– Nếu cây kim đâm vào quả bóng thì theo chị điều gì sẽ xảy ra?
Chị Ngần chớp mắt:
– Dĩ nhiên là quả bóng sẽ nổ!
– Chưa chắc!
Vừa nói Quý ròm vừa từ từ dí sát mũi kim nhọn vào quả bóng.
Chị Ngần bất giác nhắm tịt mắt lại, còn hai tay thì bịt chắt lấy tai.
– Chị mở mắt ra chứ! – Quý ròm hắng giọng – Xem ảo thuật ai lại nhắm mắt bao giờ!
Chị Ngần khăng khăng:
– Kệ chị!
Quý ròm khẽ nhún vai. Nó lặng lẽ nhấn mạnh cây kim vào quả bóng:
– Xong rồi!
Chị Ngần không mở mắt ra ngay. Chị sợ bị Quý ròm đánh lừa. Mãi một lúc, chị mới hé hé mắt rồi từ từ mở ra. Và đến khi nhìn thấy rõ rệt cây kim đã đâm xuyên qua quả bóng mà quả bóng vẫn căng tròn như cũ, mắt chị trố lên:
– Ôi, hay quá!
Quý ròm cười khoái chí. Nó không nói gì, chỉ mỉm cười cầm chuôi kim kéo nhẹ.
Lần này thì chị Ngần không nhắm mắt nữa. Chị nín thở nhìn sững cây kim đang được Quý ròm nhẹ nhàng rút ra khỏi quả bóng và chỉ đến khi Quý ròm đã rút hẳn cây kim ra mà quả bóng vẫn không phát nổ, chị mới thở phào reo lên:
– Thật tuyệt vời! Ðúng là không thể nào tin được!
Quý ròm chìa cây kim và quả bóng về phía chị Ngần, vui vẻ:
– Chị làm thử xem!
Chị Ngần rụt cổ:
– Eo ôi, chị không dám đâu!
– Chị đừng sợ! – Quý ròm trấn an – Ðây là quả bóng đặc biệt mà!
Ðược Quý ròm bảo đảm, chị Ngần rụt rè cầm lấy cây kim và quả bóng. Nhưng chị vẫn để cây kim xa xa, không dám đâm vào.
– Chị cứ chích mạnh vào đi! – Quý ròm động viên – Không hề gì đâu!
Chẳng biết làm sao, chị Ngần đành nhắm mắt mím môi “chích mạnh”.
“Ðoàng” một tiếng, quả bóng nổ tung. Còn chị Ngần thì bật lùi ra sau mấy b°ớc, mặt mày tái xanh tái xám…
– Ơ… ơ…
Hồn vía lên mây, chị đặt tay lên ngực, miệng kêu lên những tiếng bàng hoàng.
Quý ròm nhăn răng cười:
– Tại chị chích mạnh quá! Mạnh vừa vừa thôi!
Nó liền thổi một quả bóng khác, rồi nhón lấy cây kim trên bàn tay vẫn còn run rẩy của chị Ngần, liếm môi bảo:
– Chị xem em làm đây này!
Quý ròm thận trọng đặt mũi kim sát vào quả bóng, đâm vụt một cái. Cây kim chui vào bên trong một cách gọn gàng. Nó thả tay ra, cây kim vẫn còn cắm nơi quả bóng, khẽ rung rinh.
Chị Ngần thuỗn mặt nhìn, cố nhớ lấy động tác của Quý ròm.
Quý ròm lại rút cây kim ra. Nhưng lần này, nó chưa kịp đưa cho chị Ngần đã nghe đằng trước nhà có tiếng léo nhéo và trong thoáng mắt, Tiểu Long và nhỏ Hạnh đã tươi cười xuất hiện nơi cửa phòng.
Vừa nhác thấy cặt mắt kính lấp loáng của nhỏ Hạnh, bụng Quý ròm đã giật thon thót. Ai chứ nhỏ Hạnh thì nó biết tỏng tòng tong mọi mánh khóe của Quý ròm. Làm trò trước mặt nó chẳng khác nào lấy vải thưa che mắt thánh. Nhưng khách tới nhà chả lẽ không tiếp, Quý ròm đành cười