thỏm – Mình đâu có đem theo la bàn. có một cái thì nhóm Mèo Rừng giữ rồi.
Quý ròm nạt em:
– Mày ngốc quá! Bộ không biết nhìn mặt trời để coi hướng hả ?
Rồi nó bỉu môi:
– Thế mà cũng đòi làm thám tử đấy!
Nói xong, Quý ròm ngửa cổ ngẩn lên trời. Và bỗng dưng nó muốn khóc quá. Vì chẳng biết tự bao giờ tụi nó lọt vào một khu rừng dày, các tàng cây rậm rạp trên đầu gần như giao nhau, che khuất mất mặt trời , chỉ có vài giọt nắng lốm đốm lọt keo kiệt qua kẽ lá.
Quý ròm ngoảnh nhìn nhỏ Hạnh, mặt méo đi, không nói được tiếng nào.
– Ðừng lo! Chúng ta sẽ tìm cách khác! – Nhỏ Hạnh cúi nhìn đồng hồ – Bây giờ mười hai giờ trưa, mặt trời nằm ngay đỉnh đầu, nếu nhìn thấy, tụi mình cũng không xác định phương hướng được đâu!
Tiểu Long khịt mũi:
– Cách gì ?
– Nhìn thân cây. Phía nào ẩm ước nhìu là hướng bắc. Vì mặt trời không đi qua hướng này.
Quý ròm nhìn quanh, bất giác buông một tiếng thở dài:
– Thua rồi. Trong khu rừng dày như thế này, mình nghĩ thân cây có lẽ ẩm ướt cả bốn phía.
Tiểu Long nhíu mày , cố nhớ lại những kỹ năng đi rừng nhóm Mèo Rừng vừa huấn luyện hôm qua:
– Các bản làng tự nhiên thường tập trung ở sườn núi phía nam, các miếu cổ, tháp cổ cũng thường quay mặt về hướng nam…
– Thôi đi, anh Tiểu Long ơi! – Mạnh cau có ngắt lời ông anh – Ở giữa rừng hoang, tìm đâu ra bản làng, miếu cổ, tháp cổ!
– Ờ há! – Tiểu Long lón lén đưa tay quẹt mũi, rồi nó chớp chớp mắt – Thế thì chúng ta phải tìm chòm sao Bắc Ðẩu…
– Bắc Ðẩu cái đầu mày ! – Tới phiên Quý ròm bực mình – Bây giờ là mười hai giờ trưa, ở đó mà Bắc Ðẩu với Nam Tào! Mà dẫu có là ban đêm, cành lá um tùm thế kia, có tài thánh tụi mình mới hòng nhìn thấy nổi!
Ðể mặc các bạn tranh cãi, nhỏ Hạnh đi lòng vòng quanh các gốc cây gần đó, lặng lẽ quan sát.
Mạnh sè sẹ đi theo nhỏ Hạnh, vẻ mặt hy vọng như đi theo một vị cứu tinh.
Mạnh hy vọng không phải là không có lý. Ðang cúi lom khom, nghiêng nghiêng ngó ngó , nhỏ Hạnh bỗng đứng thẳng người, reo lên:
– Tìm thấy rồi!
Rồi nó chỉ tay ra tứ phía, giọng hân hoan:
– Hướng này là bắc, hướng này là nam. Vậy hướng này là đông. Tụi mình đi về hướng này.
Mạnh thắc mắc:
– Làm sao chị biết được hở chị ?
Nhỏ Hạnh chỉ vào thân cây kế đó :
– Với những cây lễ, cành lá hướng nam bao giờ cũng tươi tốt hơn hướng bắc.
Quý ròm nhún vai:
– Với khu rừng này thì chưa chắc.
Nhỏ Hạnh thản nhiên:
– Vì vậy nãy giờ Hạnh cố tìm thêm một tổ kiến. Ở các gốc cây lớn, kiến thường làm tổ về phía nam…
Nhỏ Hạnh nói chưa dứt câu, thằng Mạnh bỗng nhảy bắn người lên:
– Úi da.
– Gì thế ?
– Kiến cắn em.
Quý ròm cười hì hì, bước lại :
– Ðáng đời! Ðang đứng an toàn với tao và anh Tiểu Long, ai bảo tò tò đi theo bà chị làm chi cho kiến cắn!
Quý ròm chỉ nói trêu thôi. Chứ thật tình thì ngay sau đó, nó lập tức nối gót Mạnh đi theo nhỏ Hạnh.
Tiểu Long, như thường lệ, vọt lên trước mở đường.
Nhỏ Hạnh đi ngay sau lưng Tiểu Long, cẩn thận dặn cả bọn:
– Nhớ làm dấu đi nghen!
Mạnh làu bàu:
– Khi nãy cần làm dấu thì không làm, bây giờ làm dấu làm gì nữa ? Tụi mình có quay trở lại chốn này nữa đâu!
– Sao mày ngốc thế hở Mạnh! – Quý ròm hừ giọng – Có chắc gì nhóm Mèo Rừng quay về thành phố như tụi mình phỏng đoán! Nhỡ họ vẫn còn sục sạo trong rừng thì sao ?
Tiểu Long ngoái đầu lại:
– Ðúng đó, Mạnh! Nếu họ mò tới đây, nhìn thấy tín hiệu tụi mình để lại họ mới biết đường lần theo chứ.
Nói xong, Tiểu Long vung dao chặt một nhát vào thân cây cổ thụ bên cạnh, vạt phăng một miếng vỏ cây to bằng bàn tay.
Có nhiều cách để lại dấu vết trên đường đi. Nhóm Mèo Rừng đã hướng dẫn bọn trẻ khá kỹ lưỡng về chuyện này.
Cho nên trong khi Tiểu Long chém lia lịa vào các thân cây thì Quý ròm lôi từ trong ba lô ra một mảnh vải, xé vụn thành nhiều mẫu nhỏ và cứ đi một quãng nó lại cột một mẩu lên các cành cây chìa ra dọc lối đi.
Nhỏ Hạnh thì cột túm các bụi cỏ cao. Còn thằng Mạnh lại thích tạo dấu vết bằng cách nhật nhạnh và sắp xếp những hòn đá theo hình ngôi sao mà nó tin rằng sẽ đem lại may mắn cho cả bọn.
Cứ thế, bọn trẻ vừa đi vừa đánh dấu, hy vọng chẳng bao lâu nửa sẽ lần về tới bến sông ban sáng.
Ðồng hồ trên tay nhỏ Hạnh lúc này đã nhích khỏi con số mười hai nhưng vì tia nắng mặt trời không xuyên thủng được thảm lá trên đầu nên không khí trong rừng không đến nỗi oi bức lắm.
Ði một hồi nữa, kim đồng hồ chỉ con số một và bọn trẻ đã bắt đầu cảm thấy đói bụng.
Mạnh rên rỉ trước tiên:
– Anh Quý ơi, em đói!
– Ráng một chút nữa đi! Gần tới bờ sông rồi!
– Gần đâu mà gần! – Mạnh nhăn nhó – Em chẳng hề nghe tiếng nước chảy.
Lời nói của Mạnh khiến Quý ròm giật thót. Nó đứng lại, dỏng tai lắng nghe. Ừ, chẳng nghe tiếng róc rách gì cả. Như vậy tụi nó còn lâu mới tới được con sông ban sáng. Hay là tụi nó lạc đường ?
Quý ròm lo lắng, hỏi nhỏ Hạnh :
– Hạnh có chắc là tụi mình đi hướng đông không?
– Chắc chắn! – Nhỏ Hạnh quả quyết – Hạnh tin là mình nhận hướng không nhầm!
– Thế sao lâu tới bờ sông quá vậy ?
– Hạnh cũng chẳng biết nữa – Nhỏ Hạnh lắc mái tóc – Chúng ta cứ đi thêm một
