sợ Ân tương xử lý à?”
Viên Đông Thành so vai, cất lọ Tích lộ mẫu đơn đi. Mọi người bàn bạc mãi nhưng vẫn cứ né tránh những ý tưởng to gan lớn mật.
Hôm đó, Ân Trục Ly cùng đám Triệu Dục, Trần Quang Thiên vào cung dự tiệc nhưng mấy người lại nói rằng việc chưa xong, để nàng đi trước. Khi nàng vừa vào cung đã phát hiện ra sự bất thường. Bình thường đến giờ này mọi người đều đã có mặt. Quả nhiên, đến khi khai yến, trong đại điện chỉ có nàng và Thẩm Đình Giao. Trần Trung và Triêu Hỉ cũng cảm thấy không bình thường, chuồn êm.
Ân Trục Ly đứng trong điện, mắt to trừng mắt nhỏ với Thẩm Đình Giao. Không có bóng đèn, Thẩm Đình Giao cuối cùng cũng vứt bỏ uy nghi đế vương: “Hừ!”
Ân Trục Ly liếc nhìn hắn: “Bọn hắn không tới, ngươi hừ ta làm gì?”
Thẩm Đình Giao đỏ mắt, tiến lên như con trâu đực muốn húc ngã Ân Trục Ly, nhưng Ân Trục Ly nào dễ gục như thế? Hắn bị đè lên bàn trà, Ân Trục Ly cũng chịu: “Cửu gia, dù làm hoàng đế thì cũng phải nói chuyện cho đàng hoàng. Hôm nay rõ ràng là bọn hắn không đế, nhiều nhất ngày mai ngươi phạt họ một tháng lương bổng là được! Không, phạt hai tháng, hôm qua lão tử ngủ đêm được có hai canh giờ mà đã đến, thế mà bọn họ dám không đến!”
Thẩm Đình Giao giãy mãi không ra, thế là đạp nàng một cước: “Im đi! Lên!”
Ân Trục Ly cúi nhìn lại thấy gò má hắn đỏ ửng mới lờ mờ hiểu ra: “Íu gì… Không phải ngươi thết yến liên tục là vì chuyện này đấy chứ?” – Nàng gầm lên – “Thẩm Đình Giao, sao ngươi lại ngây thơ thế này? Muốn thì cứ nói, lại khiến lão tử vội vàng như con quay suốt mấy ngày liền!”
Thẩm Đình Giao không để ý tới nàng – chính sự quan trọng hơn. Hắn đã nghẹn ba năm nay, làm sao nhịn nổi nữa. Ân Trục Ly cũng bó tay: “Đêm qua ta chỉ ngủ được một canh giờ, mà ta còn chưa ăn cơm chiều cơ!”
Thẩm Đình Giao xoay người đặt nàng lên bàn trà, cởi đồ nàng: “Muốn ăn gì? Sai người đi, đợi ta làm xong thì ngươi ăn!”
Hai tay Ân Trục Ly nắm cổ hắn, cười ầm ĩ: “Tốc độ của bệ hạ nhanh như thế thì khi xong ngự trù cũng vẫn đang làm dở ấy.”
Thẩm Đình Giao phẫn hận, cúi người chôn chặt trên người nàng.
Chương mười chín: (mình không hiểu sao lại có đoạn ghi thế này, để xem sao)
Ngày tiếp theo, Gia Dụ đế vào triều muộn. Ân Trục Ly thấy hắn ngủ ngon cũng không cho Triêu Hỉ gọi hắn dậy, cùng đợi ở điện hơn một canh giờ với quần thần. Có điều mấy quần thần đó nhìn ai cũng hớn hở, ra vẻ đàn ông thấu hiểu lẫn nhau vô cùng. Khi Gia Dụ đế vào triều cũng không hề tỏ ra ngượng ngùng – Ân Trục Ly đã quay về, da mặt hắn cũng dày lên…
Từ đó về sau, Ân Trục Ly ngủ lại sau cung, sáng cùng Thẩm Đình Giao vào triều, sau đó đến bộ Hộ; chiều tuần tra tài sản của Ân gia hoặc đi xã giao, nói chuyện phiếm; tối lại về cung, thời gian làm việc và nghỉ ngơi cực chính xác.
Nếu nói trước đây, Gia Dụ đế sủng ái nàng theo nguyên tắc thì bây giờ, hoàng đế hoàn toàn trở nên ngu ngốc!
Đến tháng sáu, giữa hè, Ân Trục Ly không ăn uống được, hàng ngày uống nước ô mai lạnh, không ăn gì mấy. Cũng may tháng sáu nhiều hoa quả, Thẩm Đình Giao sai người vận tải bằng xe ngựa nhiều cây dương mai, vải, sơn trúc, ướp lạnh cho nàng ăn một chút.
Giữa tháng sáu, nàng bắt đầu nhàn, thời gian đến bộ Hộ cũng không đều nữa. Thẩm Đình Giao đau lòng, cảm thấy thời tiết nóng bức thế này nàng không ra cửa thì tốt hơn. Vì thế, hắn bảo Triệu Dục mang các công văn cần xử lý vào cho nàng. Triệu Dục biết đây là người thương của vương thượng, đương nhiên cũng tận tâm với Ân Trục Ly, hàng ngày báo cáo cực kỳ chi tiết đầy đủ.
Cứ ở trong cung an dưỡng như thế mà Ân Trục Ly vẫn gầy đi một vòng. Thẩm Đình Giao sốt ruột mới phái người đi mời ngự y. Cục thái y nghe là hội chẩn cho Ân Trục Ly cũng không dám ý kiến, hơn mười người cầm hòm thuốc qua.
Thái y Lệnh rất cẩn thận để cho thái y Khâu đến khám chữa trước. Hắn cũng đã nghĩ kỹ: Văn Hú hoàng hậu sức khỏe như vâm, ăn ngon ngủ say, tự nhiên có bệnh… chuyện nhỏ không sao, nhỡ có vấn đề thì… Ai khám chữa thì người đó chịu nạn.
Thái y Khâu cũng như lâm đại địch, lòng khấn cầu Như Lai niệm Quan Âm, trời phật một vòng, chỉ mong vị tổ tông này đừng bị làm sao! Sau đó hắn đặt tay lên cổ tay Ân Trục Ly, nhận ra mình hời rồi: “Chúc mừng vương thượng, chúc mừng hoàng hậu nương nương, việc mừng của thiên hạ! Nương nương có thai!”
Thẩm Đình Giao xoa bụng Ân Trục Ly, nhìn thì bình tĩnh nhưng nói ra là ai cũng biết hắn điên rồi: “Khâu Trọng Phát, thưởng ngàn cân hoàng kim, từ hôm nay thăng chức lên viện sử cục Thái y.”
Khâu Trọng Phát mừng cuống cuồng, hắn vừa thăng lên ngự y nên là một trong mười vị thầy thuốc có tư cách thấp nhất nên mới bị thái y Lệnh đẩy ra giơ đầu chịu báng, không ngờ trong họa có phúc. Mấy thái y kia đều tiếc thối ruột…
Tin tức Ân Trục Ly có thai nhanh chóng lan truyền khắp triều đình, trên dưới đều vui sướng. Ân Trục Ly thì lại muộn phiền. Nàng vốn vẫn ở trong tẩm cung của Thẩm Đình Giao, giờ an thai lại phải chuyển sang cung thất khác. Thẩm Đình Giao thì chuyện gì cũng tùy nàng, bắt hắn dọn ra hắn cũng cam lòng. Lần đầu Ân Trục Ly mang thai, mặc dù nàng cũng đã quen là nhân vật được người người n