có giọng nói bình tĩnh của cô hỏi thăm lý do. Điều này làm trái tim Mạnh HI Tông khẽ động. Anh giơ bàn tay lên vuốt ve gương mặt của cô “Mèo con, bọn họ không phải con người.”
Trong lòng Tô Di chấn động, hỏi run run “Tất cả sao?”
Mạnh Hi Tông cầm một cuốn băng để bên giường vứt xuống trước mặt cô “Có rãnh thì xem, tất cả đều là người máy.”
Tô Di cầm lấy cuốn băng kia, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Cô có rất nhiều nghi ngờ cần người giải đáp.
Song, người đàn ông biết đáp án, cũng không có tính nhẫn nại giải thích từng chuyện cho cô. Anh nhìn cô, gần như trong mắt chỉ có cô. Ngón tay thô ráp nắm chặt chiếc cằm mềm mại của cô, đôi môi lạnh như băng đặt lên.
“Người máy phải chết” Anh nói khi đang giữa môi và lưỡi cô “Còn nữa, không nên để cho bất kỳ người đàn ông nào chạm vào em nữa.”
Chiếc lưỡi nóng bỏng của anh cướp đoạt lưỡi cô, lồng ngực kiên cố áp chế giam cầm bả vai và vòng eo của cô. Tấn công ác liệt làm cho sự nghi ngờ của Tô Di vứt ra chín tầng mây. Trong lòng giờ chỉ còn người đàn ông trước mắt này.
Nhưng mà… Khi đó, anh biết công chúa là người máy sao? Anh không biết thì sao? Khi đó, lời nói của Liên Đạc và Mộ Tây Đình…, thân thể thiếu nữ trắng như tuyết, còn có bộ dáng anh tìm tòi nghiên cứu trên thân thể của cô ta…
Tô Di cũng không hỏi ra miệng. Cô lấy tư cách gì để hỏi?
Nhưng cô biết, có một số việc đã khác. Trước kia làm thú cưng, là cô vì mạng sống, có thể chủ động lấy thân thể trao đổi với anh, có thể chủ động vượt qua điểm mấu chốt, ngậm xxx của anh, có thể tốn công tốn sức lấy lòng anh.
Nhưng nếu trong lòng cô đã có sự mong đợi khác với anh, có sự hy vọng xa vời hơn thân phận thú cưng, cô nên tự xử như thế nào đây?
Người đàn ông này trong mắt cô, đã từng là người bụng dạ nham hiểm, kiêu ngạo điên cuồng, cao không với được. Nhưng bây giờ, trừ những thứ này, anh còn có cảm tính, sự tín nhiệm, quyền lực vô hạn, mạnh mẽ chín chắn, sức hấp dẫn của đàn ông. Từ ngày đầu tiên cô ở bên cạnh anh, đã nhiều lần bỏ trốn cho đến nay, anh càng ngày càng dung túng cô, hoàn cảnh của cô càng ngày càng nguy hiểm… Bởi vì trái tim của anh chính là vực sâu vạn trượng, nếu như cô muốn lấy, có lẽ sẽ là tan xương nát thịt.
Nếu như bên cạnh anh lại xuất hiện một cô gái tương tự Tô Di và công chúa, thì sẽ như thế nào? Sao cô lại có thể lâm vào tình cảnh như vậy? Chỉ sợ có một số việc cô không cách nào khống chế, nhưng tuyệt đối không để càng lún càng sâu, phải dừng bước trước bờ vực, không thể để cho người đàn ông này biết.
“Vâng” Cô nhẹ giọng đáp “Tôi sẽ không có người đàn ông khác.”
Cô tự nhiên vâng lời khiến anh chú ý. Anh nhìn cô gái đang cúi mặt xuống, nghĩ đến trước đây cô còn to gan lớn mật chôn 10 đầu đạn hạt nhân uy hiếp mình, nhưng cuối cùng lại như mèo con ngoan ngoãn nằm trong ngực mình. Môi của anh nở lên một nụ cười, bàn tay to sờ vào dưới chăn, dọc theo ngực lưng eo của cô, vuốt ve theo thói quen.
Song, thân thể trong tay, lại cứng ngắc như vậy. Mỗi một nơi anh chạm vào, cũng có thể cảm giác được sự kháng cự không tiếng động của cô. Mà khi đến nơi tư mật, hai chân gần như khép lại theo phản xạ có điều kiện. Mặc dù động tác này chỉ duy trì trong thời gian cực ngắn, lập tức lại thả ra, nhưng vẫn làm anh nhận thấy được cô không giống như thường ngày.
Lòng vừa nghĩ, tay của anh cũng đột nhiên rút về, nâng mặt cô lên.
Trên hai gò mát gầy gò tái nhợt, hai mắt ửng đỏ chứa nhiều nước mắt. An tĩnh như thế, trong veo như thế, dường như đã có nước mắt từ lâu, đau thương yếu đuối lắng đọng. Cảm nhận được cảm xúc yên lặng của cô, trong lòng Mạnh Hi Tông chấn động.
Anh đè lại đầu vai của cô, xoay mình ép chặt cô, giọng nói lạnh đi “Không muốn?”
Sao cô lại không muốn chứ?
Hay bởi vì tên người máy kia bị anh giết chết?
Cô không lên tiếng, tròng mắt buông thỏng có mấy phần quật cường nhìn vào tầm mắt bức người của anh, từ đầu đến cuối cũng không trả lời.
Anh cũng không lên tiếng mà nhìn cô, một lúc lâu, bỗng nhiên anh buông cô ra, đứng lên.
Cô vẫn quật cường cúi đầu, từ đầu đến cuối không nhìn anh một cái. Mà anh, ở trên cao nhìn xuống thân thể chồng chất vết thương lớn nhỏ của cô, sắc mặt hoàn toàn kiềm nén.
“Cho em thời gian một tháng, dưỡng thân thể cho tốt.”
Chương 37: SAU KHI GẶP LẠI
Nước sông xanh biên biếc , giống như một dải đai ngọc lưu động , bao quanh một thị trấn nhỏ yên tĩnh. Bờ bên kia thị trấn là dãy núi thấp nhỏ um tùm . Lác đác trên đó có mấy căn nhà gỗ nhỏ . Tại nơi dồi dào xanh tốt nhất trên sườn núi , một tòa nhà gỗ được dựng lên hướng về phía dòng nước , phong cách lịch sự tao nhã , vắng vẻ sạch sẽ . Chỉ cần liếc mắt nhìn, đều khiến cho những người đi ngang qua trấn nhỏ có cảm giác thư thái cả người.
Tô Di mặc đồ ngủ , để chân trần ngồi cạnh cửa sổ hướng ra dòng sông . Trên dòng sông , những chiếc thuyền câu lớn bé trật tự lướt qua , ngư dân ai nấy đều mang theo nụ cười thật thà chất phác trên gương mặt , khiến lòng người nảy sinh cảm giác nhẹ nhàng tĩnh lặng . Thậm chí cô còn có thể nghe được tiếng dòng sông đang chảy qua , kể cả tiếng lá cây xào xạc khắp núi .
Cô t
