nổi đâu. Tình hình bây giờ, ngược lại đã khiến Trùng tộc giảm thiểu thương vong.”
Trên mặt Đại Bích thoáng qua vẻ giận dữ, cô ta nhìn chằm chằm vào Lăng Tranh một hồi lâu, nhưng cuối cùng quay mặt qua chỗ khác.
“Lát nữa sẽ có người tới đón anh.” Cô nói lạnh nhạt, “Đối phương đã đưa ra điều kiện, yêu cầu trả lại tất cả tù binh loài người, đặc biệt bao gồm cả anh.”
Thân hình Lăng Tranh di chuyển, lại hỏi: “Cô thì sao?”
“Bọn chúng còn dám làm gì với nữ vương Trùng tộc chứ.” Đại Bích nói lạnh lùng, “Cô cũng không sợ chết —— nếu như cô không còn tồn tại, điều đó cũng ngang với sự hủy diệt của Trùng tộc, loài người cứ đợi huyết chiến toàn diện của Trùng tộc đi.”
“Cô khóc?” Giọng nói của Lăng Tranh chợt thấp xuống mấy phần.
Hốc mắt Đại Bích đã ướt, nhưng vẫn cố kìm nén. Nghe thấy hắn đột nhiên ân cần như vậy, nước mắt nhất thời lăn đều xuống.
“Đừng nói những thứ vô dụng này nữa.” Cô nói lạnh lùng, “Cô tự nhận là mình xui xẻo, anh đi đi.”
Nhưng lửa giận của Lăng Tranh lại như thể bị những lời này đốt lên, nói lạnh lùng: “Đại Bích, cô thật sự định quy tất cả cho vận mệnh sao? Cô cứ phải đóng đinh mình ở vị trí nữ vương như vậy sao?”
Toàn thân Đại Bích chấn động, trong mắt trùng đen nhánh thoáng qua ánh tím mơ hồ: “To gan!”
Lăng Tranh chợt đứng dậy, đi tới trước mặt cô. Hắn không nhìn thấy, giơ tay lên tóm đại, thế mà cũng tóm được mặt của cô. Cô bị đau đẩy hắn ra, hắn lảo đảo suýt nữa đụng trúng bàn làm việc của cô. Cô bước lên một bước đỡ lấy hắn vững vàng lại. Mặc dù mắt hắn không thể nhìn, nhưng có thể đè chặt lấy bả vai cô, ép mạnh cô lên vách khoang.
Mắt Đại Bích thay đổi hình dạng trong nháy mắt, cặp mắt dựng thẳng lên hẹp dài lạnh lẽo.
“Đừng, Đại Bích, đừng biến thân.” Lăng Tranh quát mạnh một câu, chấn động hai tai Đại Bích tê dại. Vậy mà những lời này giống như có ma lực, khiến cô sắp tách ra thành cơ thể côn trùng khổng lồ dần dần ngừng lại. Trán của cô đã sinh ra lớp vảy thô ráp, hàm răng cũng biến thành sắc nhọn, phần đỉnh nhọn của hai tay thậm chí đã sinh ra những xúc tua cứng rắn màu đen. Nhưng hắn cứ liều mạng đè cô trên vách khoang như vậy, vải trắng che hai mắt của hắn lại, nhưng làm cho khuôn mặt của hắn càng lộ vẻ tuấn lãng động lòng người. Cô nhất thời quên mất dáng vẻ của mình, quên lửa giận của mình, xúc tua nhẹ nhàng chạm lên mặt hắn.
“Đại Bích.” Nước mắt thấm ướt vải trắng, giọng nói của Lăng Tranh hơi khàn, “Dừng tay đi, Đại Bích. Cô đã là người phụ nữ cao ngạo, chuyện trên đời này nếu như có không như ý muốn, hãy cứ chấp nhận nó. Cô không thể mãi mãi không có việc gì không làm được! Ép buộc mình sẽ không mang lại hạnh phúc, càng sẽ không mang lại cho thần dân của cô hạnh phúc thật sự. Cô là một nữ vương tốt, cô vì thần dân, bằng lòng thua cuộc chiến tranh này. Cô còn có điều gì không cam lòng chứ?”
“Vậy sao? Ép buộc sẽ không hạnh phúc? Giống như tôi ép buộc anh?” Cô hỏi với giọng run run.
Lăng Tranh bắt lấy xúc tua của cô. Gai nhọn sắc bén trên đó, lập tức đâm sâu vào lòng bàn tay hắn khiến máu tươi chảy ròng ròng. Đôi mắt dựng thẳng của cô trong nháy mắt lộ ra vẻ đau lòng, thế nhưng hắn lại không nhìn thấy.
“Tôi sẽ không đi cùng loài người.” Lăng Tranh nói dịu dàng ngoài dự liệu của cô. Hai tay hắn lại có thể bắt được xúc tua của cô, nắm thật chặt. Khuôn mặt tuấn lãng của hắn nhích gần tới cô, hơi thở lành lạnh phả lên mặt cô. Đại Bích chỉ cảm thấy thế giới của mình đứng im trong nháy mắt, cô từ từ nhắm đôi mắt dựng thẳng lại, cô giống như được quay trở lại ngày đầu tiên cứu hắn, hắn nằm trên giường bệnh, mở đôi mắt giống như thể ánh trăng trong veo.
“Người đẹp. . . . . .” Khi đó hắn nhìn cô đứng bên giường cười, “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao tôi lại ở trên giường cô?”
“Xoẹt——” Một tiếng vang lên. Đại Bích đột nhiên mở mắt ra, đôi mắt đã khôi phục dáng vẻ con người, cô nhìn thấy sắc mặt Lăng Tranh xanh mét. Mà xúc tua của cô lại bị hai tay hắn nắm chặt hệt kìm sắt—— cắm vào bụng hắn.
“Anh!” Đại Bích quả thật không thể nào tin nổi vào những gì mắt mình nhìn thấy nữa, muốn rút xúc tua ra, rồi lại sợ vết thương của hắn nặng hơn, trong lúc rối rắm, lớn tiếng quát, “Đội cận vệ! Đội cận vệ!”
Thế nhưng sắc mặt hắn tái nhợt ngã vào trong lòng cô, giọng nói rất nhỏ: “Không nỡ giết em, chỉ có thể tự giết mình.”
Nước mắt Đại Bích lăn xuống không ngớt: “Anh điên rồi!”
Hắn mỉm cười nói: “Đại Bích, hứa với tôi, đừng bao giờ khai chiến nữa.”
“Không! Tại sao anh muốn chết?!”
“Tôi đã là . . . . . chồng của em, em đã. . . . . . soạn xong. . . . . . chiếu thư rồi.” Lăng Tranh nói, “Cho dù tôi trở lại. . . . . . Liên Minh, cũng là phế nhân. . . . . . nhục nhã.” Hắn lẳng lặng nói, “Đại Bích, tôi yêu em. . . . . . cho nên tôi. . . . . . muốn em nhớ rằng, người em yêu. . . . . . Bởi vì chiến tranh mà chết, đừng bao giờ khai chiến nữa. . . . . . Đừng bao giờ khai chiến nữa. . . . . .”
“. . . . . . Không bao giờ khai chiến.” Đại Bích gần như nói thầm theo hắn như thể nói mơ. Sau đó nhìn thấy nụ cười có thể nói là hài lòng dịu dàng lộ rõ trên mặt hắn. Mà khi hô hấp của hắn ở trong ngực