Ring ring
Không yêu sẽ không quay lại

Không yêu sẽ không quay lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212845

Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.

một lần.

Lông mày An Nhiên nhếnh lên, nhấc chân liền đạp trúng vết thương trên người anh, nhìn anh khom người té ngã, trong lòng nổi lên ác ý vui mừng.

Anh lại dễ dàng buông tha cô như thế, quả thực là, vứt bỏ như dép cũ.

Cô đẩy anh té xuống đất, áp đảo, đỡ anh gắng gượng, chủ động đem anh đi vào. Bất quá chỉ là luật động mấy cái, liền đứng dậy.

Cô không để ý đi mặc nội y, trực tiếp mặc lại quần áo trên người, nhanh nhẹn, ở eo thắt nơ một cái. Cô tìm được ví tiền, lấy ra tấm chi phiếu màu xanh ngọc ở bên trong “Ba” một tiếng vỗ tới trước ngực anh, thẳng tắp nhìn vào đáy mắt anh “Tối nay là tôi trên anh. . . . . . ! Nói muốn chính là tôi, nói không muốn cũng là tôi! Chỗ tiền này hoàn lại cho anh, thuận tiện cảm ơn cái người này cả đêm ra sức vận động.” Cô nhéo một cái trước ngực anh, giọng nói yêu mị “Chỗ của anh khiến cho tôi thấy rất thoải mái, cám ơn.”

Cô lần này thật sự muốn đi, Nam Tịch Tuyệt nắm lấy mắt cá chân của cô, cô quay đầu lại, giọng nói không kiên nhẫn: “Anh còn muốn ép buộc tôi?”

Nam Tịch Tuyệt ngồi dậy, anh rất cao, lúc ngồi đầu đầu cũng tương đương với eo của cô. Anh ôm lấy cô, nói: “Anh rất tiện nghi, số tiền này, đủ ở trên anh rất nhiều lần.”

Cô không đi thành công, lại bị anh áp đảo, mở rộng hai chân cô khoác lên đầu vai anh, hưởng thụ môi lưỡi anh chăm sóc. Anh cầm chân của cô mở ra thật rộng, đụng đi vào, rút ra, tần số đều đều, sức lực mỗi lần lại càng lớn hơn.

Anh để cho cô ôm chặt anh, đôi tay nâng mông cô lên, vùi thật sâu vào trong cơ thể cô, ở bóng tối đi tới đi lui. Anh càng không ngừng ở bên tai gọi tên của cô, cô vẫn liều chết cắn răng, không chịu dễ dàng kêu thành tiếng.

Cô vẫn muốn đè ép anh, liều mạng trên người anh gặm cắn, trên người mỗi một chỗ, trên mặt, thậm chí chóp mũi anh cũng bị cô cố ý dùng răng ranh cắn thật sâu. Cô thậm chí là luống cuống lo lắng, cô đối với anh rõ ràng có hận ý, nhưng lại càng làm cho cô thống hận mình, cơ hồ như không thể ngăn chặn được tình yêu say đắm.

Có một số việc, trong một chốc lát, thật sự là khó có thể dứt bỏ hoàn toàn.

Người đàn ông đang kết hợp chặt chẽ với cô, là người mà từ khi cô còn nhỏ đã nhận định, yêu thật sâu. Nghĩ tới những thứ này, cô lại cố gắng nghênh hợp, quấn chặt anh, xoắn bọc anh, khiến cho anh bởi vì thoải mái mà run rẩy thở gấp. Nhất thời nhìn thấy thân thể phập phồng của anh, nghĩ đến anh cũng đã từng nằm ở trên những người phụ nữ khác làm động tác giống như vậy, nghĩ đến lúc cô bất lực anh vắng mặt, còn có anh gián tiếp làm gia đình của cô tan nát, liền vừa hận không thể cắn xuống từ trên người anh một miếng thịt.

An Nhiên không biết một đêm này cô và anh làm bao nhiêu lần, chỉ biết sau đó cô lại khóc đến rối tinh rối mù. Cô không rõ ràng lắm, là bởi vì trong lòng bi thương, hay là bởi vì trên thân thể quá độ vui vẻ.

Phía chân trời trắng bệch, cô đẩy anh anh đang ngủ say ra, mặc quần áo tử tế đi ra ngoài. Đóng cửa lại, cô vẫn không nhịn được được rơi nước mắt, cô hiểu, đi ra khỏi cánh cửa này, cô và anh lại thật sự xong rồi.

Sáng sớm cuối mùa xuân vẫn còn có chút lạnh, An Nhiên đi trên đường phố không có một bóng người, ôm cánh tay vuốt ve. Có những hạt sương thật mỏng lơ lửng ở trong không khí, loại không khí mơ hồ này làm cho cô cảm thấy an toàn. Giữa người với người quá mức rõ ràng cũng không tốt, một khi có cái gì, sẽ gặp bị thương mà thương tích đầy mình.

An Nhiên cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân của mình, chậm rãi đi.

Cho đến khi có mùi thơm nồng đậm chui vào mũi, cô mới ý thức được là bụng mình đã đói đến mức biểu tình. Ngẩng đầu ngắm nhìn”Trung Quốc hương” ba chữ to, cô do dự một chút, vẫn hướng cửa chính mở rộng đi vào.

Cô đói bụng, muốn ăn thật no, mới có hơi sức tiếp tục cuộc sống.

An Diệc Bác bị xử mười năm tù, mười năm sau, khẳng định ông đã suy yếu rất nhiều, đoán chừng cũng không thể hoa tâm được nữa. An thị đã bị Nam thị thâu tóm, ông không có sự nghiệp, cũng sẽ không đi làm chuyện phạm pháp nữa. Mười năm sau cô cũng đã gần 30 tuổi rồi. . . . . . An Nhiên nhìn tay mình, An Diệc Bác ra tù liền không có người thân để dựa vào, cô sẽ nuôi ông. Dựa vào chính mình, cô nhất định cũng có thể sống rất khá.

Cô sờ chiếc nhẫn trên tay trái mình, Khâu Thiếu Trạch, anh cảm thấy hối tiếc khi không hiếu thuận được với ba đúng không, em tới giúp anh. . . . . .

Về phần Nhập Hồng. . . . . . An Nhiên lắc đầu một cái, cô hiện tại không muốn suy nghĩ về bà. Nếu như nói An Diệc Bác làm cha đã phá vỡ hình ảnh kiên cường của cô, thì lời nói mềm mại và hành động của Nhập Hồng chính lại giống như con dao sắc bén nhất, chặt đứt nền móng tin tưởng trong lòng cô .

Trên bậc thang trước cửa chính của “Trung Quốc hương” xuất hiện một mỹ nam tuấn tú, đang mỉm cười gọi điện thoại. An Nhiên nghe, không phải là tiếng phổ thông thuần túy, giống như tiếng địa phương ở một nơi nào đó của Trung Quốc.

Là Cố Lãng, ánh mắt An Nhiên không tự chủ bị nụ cười trên mặt anh hấp dẫn, không giống với sự dối trá thường ngày mà cô nhìn thấy, mà là tinh khiết lại dịu dàng, người ở đầu dây bên kia, nhất định là người mà anh chân ch