Old school Easter eggs.
Không yêu sẽ không quay lại

Không yêu sẽ không quay lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212753

Bình chọn: 10.00/10/1275 lượt.

“Những chuyện này đã đè ở trong lòng mẹ rất nhiều năm, có lúc suy nghĩ một chút, rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay, cũng là báo ứng thôi. . . . . . . Cũng biết mẹ của Yến tử là bởi vì sinh Yến tử, thân thể suy yếu mà chết. Thật ra thì không phải vậy, lúc ấy là Anh tử đỡ đẻ cho bà ấy, đối với tình trạng thân thể của bà ấy là rõ ràng nhất. Sau khi mẹ Yến tử chết, Anh tử liền đến nhà chúng ta chất vấn ba con, ba con cũng thừa nhận, đó là một cái lưu thông trên thị trường chưa kịp thu về.

Mặc dù An thị khi đó đã rất lớn, nhưng xuất hiện chuyện như vậy, ba con cũng không khoát khỏi phải gánh chịu trách nhiệm. Mà An Diệc Văn cũng không tham gia xử lý An thị, chú ba của con lại cả ngày quấy rối, nếu không có ba con, An thị khi đó đoán chừng đã đổ. . . . . . . Là, do mẹ cho đến bây giờ vẫn còn đang kiếm cớ, nhưng dù sao đó cũng là một cái mạng. . . . . . Ba con vẫn lo lắng Anh tử sẽ tố cáo, khi đó ông nội Nam tử hết sức ghét Anh tử, cho nên cha con muốn đuổi Anh tử đi. Ba con ông ấy. . . . . . Cũng quả thật dùng chút thủ đoạn.

Anh tử luôn luôn kiên cường, ba con làm như vậy, bà ấy lại càng không thèm chịu nể mặt mũi. Là mẹ, ôm con vừa sinh chưa được bao lâu xin bà ấy ròi đi, mẹ nói, không hy vọng con gái của mẹ không có cha khi lớn lên. Anh tử luôn coi mẹ như em gái mà chăm sóc, đối với yêu cầu quá đáng như vậy của mẹ, bà cũng chỉ gọi Nam tử đang đá cầu ở bên ngoài qua lau mồ hôi cho nó, hôn mặt của nó, nói một câu ‘cậu liền nhẫn tâm nhìn con trai của tôi phải rời khỏi mẹ ’? Bà ấy nói xong thật bình tĩnh, mẹ hiểu rõ tính tình của bà ấy, bà ấy như vậy là đã đồng ý với mẹ.

Sau khi Anh tử rời đi, mẹ và ba con mới chân chính yên lòng. Mặc dù sẽ áy náy, nhưng mẹ sẽ có thời điểm thỏa mãn trong nhà hạnh phúc. Mẹ cũng không ngờ ba con sẽ nổi lên sát tâm với Anh tử, theo bên ông ấy bao lâu nay mẹ cũng biết ông ấy không phải là người tốt. Nhưng mẹ vẫn luôn ngu ngốc, ngốc cho đến bây giờ, còn cho là, chỉ cần ông ấy đối tốt với mẹ, những thứ khác đều có thể tha thứ. Mẹ đời này thật sự là hại đến ba ngươi trên đầu, thương yêu ông ta cũng bị mất nguyên tắc làm người, nhưng ông ấy. . . . . .

An Diệc Văn không biết từ nơi nào lấy được tin tức ba con thuê nhà Nam Cung, trước chúng ta một bước đến thành phố S, ai biết là đã xảy ra tai nạn xe cộ. . . . . .”

“Mẹ, ba con vẫn không thừa nhận chuyện sát hại bác Anh, có thể là mọi người hiểu lầm hay không?” An Nhiên khó khăn mở miệng, cô chưa bao giờ nghĩ đến, chân tướng lại là như vậy. Mẹ cô luôn luôn dịu dàng thiện lương, tại sao có thể tàn nhẫn như vậy. Bởi vì có thể bảo vệ hạnh phúc của chính mình, mà làm ra loại chuyện tổn thương người khác như vậy, hơn nữa, bác Anh còn là bằng hữu tốt nhất của bà?

Nhập Hồng bình tĩnh , nói: “Có lẽ là bởi vì con ở bên nghe, ông ấy thật sự xấu mặt không nổi thôi. Năm đó sự tình của mẹ Yến tử bị dấu diếm, nhưng là Anh tử là tính mạng của Nam Tĩnh, bà ấy vừa đi, đoán chừng Nam Tĩnh chống đỡ củng chỉ còn sót lại ý niệm báo thù trong đầu. Đúng rồi, Nam tử mấy ngày nay ở trong viện, cụ thể mẹ cũng không rõ ràng lắm, hình như là xảy ra xung đột với Nam Cung Kỳ Áo. Mẹ đối với nhà Yến tử vẫn có thẹn, ai. Còn nữa, hôm đó mặc dù Nam Tử đem tất cả tội đều ôm xuống, nhưng là, đây tất cả đều là do Nam Tĩnh làm, thời điểm gặp chuyện không may, Nam tử mất tích mấy ngày, cũng là bị ông ta phái người tách ra, cho nên. . . . . .”

“Con hiểu rõ. . . . . .” An Nhiên cắt đứt lời nói của Nhập Hồng, nước mắt không khống chế được từ trong hốc mắt chảy xuống, trôi vào trong tai cô, lành lạnh, “Anh ấy chỉ đành phải . . . . . Bỏ qua con.”

Anh đem tất cả đều gánh lên người mình, tình nguyện để cô hận anh. Anh là sợ cái gì, sợ cô đem thù hận chuyển đến trên người ba anh sao? Lúc đó khi ở nhà anh, anh có lẽ đã lựa chọn đứng ở phía đối lập với cô.

Nhập Hồng nói xong, cảm thấy khối đá đè nặng trong lòng giống như được gỡ xuống. Bà đến bàn trang điểm của An Nhiên cầm miếng bông tẩy trang, thừa dịp đưa lưng về phía cô lau nước mắt, xoay người cười nói: “Tẩy trang ngủ tiếp đi, mẹ nhìn con.”

An Nhiên nhắm hai mắt lại, bông bải tẩy trang lau ở trên mắt hơi lạnh.

Một tuần lễ sau, An Nhiên đến tham gia hôn lễ của Nhập Hồng và Nam Tĩnh.

Cuộc hôn lễ này so với bất kỳ buổi lễ nào mà cô từng thấy đều lớn hơn, trong tiệc cưới chật ních khách, khắp nơi đều là đèn flash, còn có cẩu tử (phóng viên), chưa từ bỏ ý định muốn vọt tới trước mặt để kiếm tin tức mới.

Hôn lễ mặc dù xa hoa, nhưng cũng lạnh lẽo. Đám người chật chội cũng không làm cho không khí trở nên ấm áp, người qua lại đều hướng người mới tới với ánh mắt tò mò cùng thăm dò, mà không phải chúc phúc. An thị bị Nam thị chính thức thu mua chỉ trong một tháng, phu nhân tổng giám đốc An thị liền tái giá.

Các loại suy đoán tràn đầy trời đất, hơn nữa đều là tin đồn về Nhập Hồng và Nam Tĩnh trước khi bị bỏ tù. Thậm chí An Nhiên cũng nhận được một phần, là đứa nhỏ phát báo trên đường thừa dịp loạn chen lấn đi vào, lấy lòng cứng rắn nhét vào trong ngực cô nói là độc nhất vô nhị để chào hàng, duỗi bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu ra đòi tiền.