XtGem Forum catalog
Không yêu sẽ không quay lại

Không yêu sẽ không quay lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211831

Bình chọn: 10.00/10/1183 lượt.

mới chú ý tới cô đá hắn một thân đầy cát, muốn làm ra dáng vẻ xin lỗi nhưng không được. Bên bờ biển có tiếng trống “tùng tùng tùng” , đi lên phía trước liền thấy đèn đuốc sáng trưng, có một nhóm các cô gái mặc váy bằng cỏ đang lắc mông nhảy múa.

Trong lòng An Nhiên nổi lên ác ý, từ phía sau chợt vỗ vào mông Khâu Thiếu Trạch một cái, lập tức đẩy hắn ngã xuống bờ cát. Hắn ngã cực kỳ nhếch nhác, ngậm một miệng cát, trong lỗ tai đều là tiếng cười hả hê của An Nhiên.

Hắn bò dậy vỗ vỗ cát trên người, căm tức nhìn cô: “Em làm gì thế?”

“Xem anh không vừa mắt!” An Nhiên cười giống như tiểu ác ma, trong bầu trời đêm tối chỉ lộ ra hai cái răng nanh trắng như tuyết. Cô cười híp mắt khom lưng lại gần, nhìn hắn dùng tay dính nước biển lau mặt của mình, nhưng chỉ làm cát dính lên nhiều hơn, lại càng lộ ra vẻ nhếch nhác tức cười.

Ai ngờ Khâu Thiếu Trạch lại kéo mắt cá chân của cô, An Nhiên”A” một tiếng liền bị hắn ném ngã trên mặt đất, cái ót đụng lên trên bờ cát, mặc dù mềm mại, nhưng vẫn làm cô có chút choáng váng.

Khâu Thiếu Trạch giận đến cả mặt đều đỏ bừng, đem cát ướt nhẹp bôi lên mặt cô. An Nhiên giơ chân đá hắn một cước, “Cho anh khi dễ tôi, khốn kiếp!” Cô đá một cước ngay giữa eo hắn, Khâu Thiếu Trạch đau đến mức che hông đứng thẳng người lên.

“Ngu ngốc, mặt trắng nhỏ tay trói gà không chặt!” An Nhiên nhanh nhẹn nhào qua đè hắn ngã xuống đất, chặt chẽ ấn hai vai hắn vai dính lên cát, hài lòng tự mãn, “Anh cử động nữa xem?”

Cô cưỡi đè ở trên người hắn, lại hoàn toàn không phát hiện loại tư thế này có gì không ổn. Bình dưỡng khí trên vai hắn bị cô kéo xuống ném qua một bên, hắn nặng nề thở hổn hển, lạnh lùng nhìn cô, “Rốt cục em muốn làm cái gì?”

An Nhiên thò tay vào trong túi quần cụt, lấy ra chiếc nhẫn nho nhỏ, kéo tay của hắn qua, lung túng đeo vào ngón áp út của hắn , “Cái này trả lại cho anh, về sau tôi cũng không nợ anh cái gì!”

Mượn ánh đèn, Khâu Thiếu Trạch híp mắt nhìn cái nhẫn bé nhỏ trên tay mình. Chiếc nhẫn bạc được gắn đá, đã qua nhiều năm như vậy, mặc dù chiếc nhẫn được gắn đá này không thể so được với kim cương nhưng vẫn còn nguyên như cũ rất đẹp.

Chiếc nhẫn này là di vật của mẹ hắn để lại, từ căn phòng cho thuê cũ rách cho đến cô nhi viện chật chội, rồi đến An trạch xa hoa, hắn vẫn giữ gìn đeo trên tay, cho đến khi hắn lớn, không thể đeo vừa nó nữa, mới đem nó cùng tấm hình kỉ niện kia để ở chung một chỗ, khóa vào trong ngăn kéo.

Chỉ là, buổi tối ba năm trước, hắn lần nữa mở ngăn kéo ra lại phát hiện chiếc nhẫn không cánh mà bay, tấm hình hắn và mẹ chụp chung bị xé thành những mảnh vụn nằm ở trong ngăn kéo, bên trong chỉ còn lại những mảnh vụn tán loạn.

Một khắc kia, trong lòng hắn cực kỳ hận, hận không được, liền đem tất cả đều hủy diệt. Nhưng việc cuối cùng mà hắn làm được cũng chỉ có thể là đỡ cái bàn há miệng to để hít thở oxi.

“Nó tại sao lại ở chỗ em?”

Vẻ mặt An Nhiên rối rắm, “Là tôi cầm. Bây giờ là anh.” Khi ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn cô chằm chằm, cô buông lỏng cổ tay đang siết chặt áo hắn ra, có chút lo lắng, “Lần đó tôi và anh gây gổ, liền thừa dịp anh không ở trong phòng trộm cầm chiếc nhẫn của anh. . . . . . . Như thế nào, anh trừng tôi xong rồi sao? Tôi chính là chán ghét anh, hận không thể giết chết anh! . . . . . . Chỉ là, nhìn cha tôi như vậy, tôi cũng cảm thấy anh thật đáng thương. Tôi xin lỗi, tôi không nên tùy tiện làm lộn xộn đồ vật của anh. . . . . .”

Khâu Thiếu Trạch khổ sở nhắm mắt lại, “Ngăn kéo tôi đã khóa lại, làm sao em mở ra được?”

“Ai biết, dù sao lúc em lấy ngăn kéo không có khóa lại.” An Nhiên do dự nói, ” Hiện tại cảm thấy anh cũng không xấu xa như vậy nữa, nó cũng hoàn hảo không tổn hao gì trở lại, hai chúng ta liền thanh toán sạch sẽ rồi.”

“Ha ha. . . . . .” Khâu Thiếu Trạch đột nhiên bật cười, lại nghe được trong lòng An Nhiên mao mao.

Hắn nhìn bầu trời, cơ hồ là cắn răng nghiến lợi: “Làm sao em lại hư hỏng như vậy? ! Rốt cuốc coi tôi là cái gì, coi là cái gì?”

An Nhiên nhìn ẻ mặt không bình thường của hăn, sợ hắn phát bệnh, đứng dậy muốn đi tìm bình dưỡng khí của hắn, bắp đùi lại bị hắn giữ lại.

Móng tay của hắn cơ hồ là giắt vào trong thịt của cô, cô đau đến mức”Ai u” một tiếng.

An Nhiên cực kỳ tức giận tách tay của hắn ra, không ngờ hắn lại đột nhiên giữ hông của cô, một tay đè ót của cô xuống, làm cả người cô đều đè lên người hắn.

Hai người hô hấp đều dồn dập, lời mắng chửi của An Nhiên còn chưa ra khỏi miệng, Khâu Thiếu Trạch liền hôn lên . Ánh mắt của cô bởi vì kinh ngạc mà mở đặc biệt lớn, ý thức được không đúng liền liều mạng phản kháng.

“Anh điên rồi!” An Nhiên cố gắng tránh đôi môi đang cắn nuốt của hắn ra, muốn chạy trốn. Lại bị Khâu Thiếu Trạch lật người đè xuống phía dưới, hắn đè chặt hai tay của cô, rơi vào trong bùn cát ướt.

An Nhiên rất sợ, Khâu Thiếu Trạch không cho cô cơ hội kêu cứu. Hắn liền dán chặt lên thân thể co, cách quần áo, chậm chạp lại nặng nề đụng chạm cô.

Chương 17: Khổ Cực

Hắn che miệng cô lại, ngăn cản tiếng hét của cô.

An Nhiên há miệng hung hăng cắn vào lòng bàn tay hắn, máu vừa tanh vừa mặn chảy