Không yêu sẽ không quay lại

Không yêu sẽ không quay lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211860

Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.

thay xong quần áo từ trên lầu ba đi xuống, cũng là tâm trạng không yên nhìn cô.

An Nhiên sửng sốt: “Hai người muốn đi ra ngoài cùng nhau?” Cô nghi ngờ liếc nhìn ba của mình, rồi lập tức tránh ra, đi tới khoác vào cánh tay Nhập Hồng: “Buổi tối cùng đi ra ngoài làm gì. . . . . .” Nhớ tới bọn họ không phải là lần đầu ra ngoài vào buổi tối, cô lại không yên tâm thêm vào một câu:”Mẹ nhất định phải chú ý an toàn.”

An Diệc Bác bởi vì cô”Không yên lòng” mà nặng nề thở dài, vẻ mặt tức giận.

Sau khi hai người họ rời đi, tâm trạng An Nhiên có chút không tập trung, ở trong phòng khách đi loạn, càng không ngừng liên tưởng đủ loại chuyện đáng sợ, An Diệc Bác có thể vì tình nhân của mình mà làm tổn thương Nhập Hồng hay không? Cô âm thầm quyết định, chờ đến khi bọn bọ trở lại, nhất định phải nói rõ cho Nhập Hồng biết, không thể để bà không hay biết gì.

Khâu Thiếu Trạch đang đứng ở trong hành lang cùng em gái Phỉ Phỉ, nghe được một tiếng “Uy” , lỗ tai hắn giật giật, không có phản ứng. Tiếng bước chân vội vã truyền đến, hắn ngẩng đầu, liền thấy vẻ mặt kỳ quái của An Nhiên , “Em có chuyện gì sao?”

Khâu Thiếu Trạch chau mày.

An Nhiên kéo tay hắn, “Anh biết lái xe đúng không? bác Trần đã lái xe đi rồi, anh dùng chiếc xe nhỏ kia chở tôi đi theo. . . . . . . Tôi lo lắng cho mẹ.”

An Nhiên muốn lôi hắn đến nhà để xe, ai ngờ Khâu Thiếu Trạch lại không nhúc nhích. Cô tức giận quay đầu lại hướng hắn quát: “Anh muốn mẹ tôi gặp chuyện không may anh mới vui vẻ sao?” Hai gò má của cô vì xấu hổ mà đỏ ửng, dùng sức hất tay của hắn ra, “Không muốn thì thôi, tôi tự mình lái xe đi!”

Khâu Thiếu Trạch nắm chặt lấy vai của cô ngăn lại, chậm rãi nói: “Tôi chỉ là muốn nhắc nhở em, em còn chưa lấy chìa khóa xe.”

“. . . . . .” An Nhiên ngay cả cái trán cũng đỏ bừng.

Cũng may mấy đoạn đường phía bên ngoài An trạch đều có giới hạn tốc độ, bác Trần lái xe cũng không nhanh lắm, Khâu Thiếu Trạch rất nhanh liền đuổi theo chiếc Lincoln kia.

“Bọn họ là muốn đi đâu?” An Nhiên thò đầu ra bên ngoài cửa sổ xe thăm dò, Khâu Thiếu Trạch đem cửa sổ xe của cô đóng lại, “Chớ ngó dáo dác, tôi không muốn bị lĩnh giấy phạt.”

“Em quá lo lắng, ông ta không có ngu như vậy. . . . . . . Tôi khuyên em trước mắt không cần nói cho dì biết.”

An Nhiên nắm chặt quả đấm: “Anh muốn cho mẹ tôi tiếp tục bị lừa gạt sao!” Cô chỉ đuôi xe Lincoln trước mặt, “Anh liền theo ông ta cút xa đi, đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa !”

Khâu Thiếu Trạch lắc đầu một cái, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm chọc: “Tin tưởng tôi, như bây giờ đối với dì Hồng là tốt nhất. Khi già rồi không có ai bầu bạn? Cùng ông ta ly hôn thì như thế nào, đợi đến sau khi em lập gia đình rời khỏi ngôi nhà này, lưu lại một mình bà cô độc trở về nơi bị người ta phản bội cả đời này sao?”

“Tôi sẽ dẫn mẹ tôi đi cùng! Anh không phải đã quên luật pháp nước Mĩ rồi chứ, sau khi ly hôn cha tôi sẽ hai bàn tay trắng, hơn nữa đây là sai lầm của ông ấy!”

Khâu Thiếu Trạch liếc cô một cái, nhìn chiếc xe phía trước đổi góc, hắn cũng đi theo từ từ đánh tay lái.

An Nhiên hỏi hắn: “Anh nghĩ gì, tại sao lại không nói?”

Khâu Thiếu Trạch nhún nhún vai: “Quan điểm cá nhân bất đồng, không có cách nào khai thông.”

An Nhiên như đứng trên đống lửa, mười ngón tay xoắn cùng một chỗ, uốn qua uốn lại, ủ rũ cúi thấp đầu: “Tôi nên làm như thế nào? . . . . . . Tôi không hiểu rõ.”

Ban ngày An Diệc Bác còn nói muốn chúc mừng sinh nhật Nhập Hồng, cho nên đã đặt trước vé máy bay đi Hawai. Nhập Hồng sợ lạnh, cho nên thích bãi biển ấm áp hơn. Sau khi nghe xong bà nở nụ cười hạnh phúc, khiến An Nhiên lần nữa nuốt trở về lời nói đã đến khóe miệng.

Cô thật sự không hiểu, vợ hiền, cả con trai con gái, sự nghiệp. . . . . . An Diệc Bác đều đã có, tại sao ông còn phải làm ra loại chuyện tổn thương gia đình, chẳng lẽ là do ham muốn, không cam lòng với tịch mịch?

An Diệc Bác và Nhập Hồng lại đi đến bệnh viện.

An Nhiên sợ không theo kịp, xuống xe liền chạy đuổi theo, lại bị hai người mặc tây trang đứng trước bệnh viện cản lại.

“Tại sao lại ngăn tôi? Tôi muốn đi vào.” An Nhiên hướng An Diệc Bác còn chưa kịp vào thang máy gọi to “Cha, bọn họ không cho con vào!”

“Nhiên nhiên, sao con lại tới đây?” Nhập Hồng kinh ngạc nói.

Hai người đàn ông ngăn An Nhiên lại nhìn nhau một cái, né sang bên cạnh tạo một khoảng trống, còn đối với cô khẽ cúi chào một cái.

An Diệc Bác vừa thấy Khâu Thiếu Trạch đi tới, bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Thôi, tới đã tới rồi.” Ông tự tay lau mồ hôi trên trán cho An Nhiên, cô lại bĩu môi tránh tay của ông, ôm lấy Nhập Hồng. Ông có chút xấu hổ thu tay lại, “Yến tử ở lầu sáu, đợi lát nữa không cho hô to gọi nhỏ.”

An Nhiên cả kinh: “Yến tử?”

Khâu Thiếu Trạch cũng hơi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

An Nhiên lo lắng đi đến lầu sáu, mới vừa đi ra cửa thang máy, liền nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của Yến tử, có vật gì đó bị ném ở trên mặt đất , ngay sau đó, cô nhìn thấy mẹ kế của Yến tử Liễu Minh Bách đẩy Nam Cung Quân Như từ trong phòng bệnh ra ngoài, bà vừa khóc vừa nói: “Nó không muốn gặp con, con đừng kích thích nó nữa!” Có bác


The Soda Pop