Pair of Vintage Old School Fru
Không yêu sẽ không quay lại

Không yêu sẽ không quay lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211502

Bình chọn: 9.00/10/1150 lượt.

nhất là, Lục Nhược luôn có ý định cướp đoạt Nam Tịch Tuyệt với cô, cả ngày mở miệng đều một tiếng anh so với cô còn thân thiết hơn. An Nhiên tức giận liền mắng anh ta không biết xấu hổ, Lục Nhược nghe cô nói xong liền làm mặt quỷ, “Ai chẳng biết xấu hổ, một mình em con gái mò mẫm xen vào làm cái gì.”

Đáng giận nhất là có lần An Nhiên đến nhà Nam Tịch Tuyệt, anh ta đang chơi mô hình, thấy cô, liền lập tức chạy lên lầu cầm quần áo chen vào tắm cùng Nam Tịch Tuyệt, còn cố ý đưa đầu ra ngoài khoe khoang: “Có bản lĩnh thì cùng tới đây tắm chung, ha ha!”

Chẳng qua hiện tại thân phận của Lục Nhược cao quý hơn nhiều, anh ta từ nhỏ đã là thiên tài, giành được vô số giải thưởng về đồ điện tử, là Nam Tịch Tuyệt cố ý mời tới để gia nhập đồng minh, trong lòng An Nhiên không vui, nhưng vẫn theo anh cùng đi tới sân bay.

Lục Nược mặc áo sơ mi màu hồng sặc sỡ. Ánh mắt dừng ở trên người An Nhiên rồi nhẹ nhàng lướt qua, kiên định rơi vào trên người Nam Tịch Tuyệt, thâm tình nói”Đại ca, đã lâu không gặp.”

Sau đó, hắn cách ra một bước, giơ tay lên so chiều cao của An Nhiên : “Chậc chậc, đây là Tiểu Nhiên ư, làm sao còn lùn thế này?”

Hắn cười lên, hai hàm răng trắng sáng long lanh , tà ác như một con sói đuôi dài, còn cố ý cúi xuống trước mặt cô, ra vẻ bản thân của mình cao hơn. Hơn một năm không thấy, hắn chỉ thấp hơn Nam Tịch Tuyệt một chút, vểnh cằm diễu võ dương oai.

An Nhiên hừ một tiếng: “Không thèm chấp nhặt với anh.”

“U uống…, ” Lục Nhược xuống tay giữ mặt của cô, “Giọng điệu không nhỏ. Gọi anh cho anh nghe. Khuôn mặt nhỏ bé rất trơn , da mịn thịt mềm.”

“Đừng chọc cô ấy.” Nam Tịch Tuyệt kéo An Nhiên bảo hộ ra phía sau mình.

An Nhiên xoa mặt bị hắn nắm đau, từ sau lưng Nam Nịch Nuyệt nhô đầu ra, hướng hắn lè lưỡi: “Tiểu Lục tử, gọi chị dâu!”

Lục Nhược chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười dài: “Chị dâu cái gì?”

Nam Tịch Tuyệt nhìn hắn, nói: “Gọi mau. Tiểu Nhiên bây giờ là bạn gái của anh.”

Chương 10: Vừa Lộ Ra Đầu Mối

Khuôn mặt xinh đẹp của Lục Nhược co quắp, lúc sau vỗ vỗ bả vai của Nam Tịch Tuyệt: “Đại ca, làm khó anh còn phải trẻ con như vậy, vẫn còn chơi loại trò chơi nhỏ này.”

Vẻ mặt hắn dịu dàng cười hướng về phía An Nhiên: “Tiểu Nhiên Nhiên, anh cho em ăn kẹo, có phải cũng coi anh như bạn trai của em hay không.” Nói lời này thì thôi, nội tâm của hắn -Tiểu Lục Nhược tà ác điên cuồng hét lên: “Nói mau, nếu không đại gia ta sẽ nhào nặn mặt của em!”

Đôi mắt sáng của An Nhiên bỗng dưng biến thành hình trăng lưỡi liềm xinh đẹp, cô kéo tay áo Nam Tịch Tuyệt, “Nam tử, nói với anh chuyện này.”

Nam Tịch Tuyệt cúi đầu, An Nhiên nhón chân lên, nhanh chóng mà vang dội in lên môi anh “Nhé”!

Lục Nhược che mắt xoay người đi: “Tôi cái gì cũng không nhìn thấy!”

Nam Tịch Tuyệt búng nhẹ lên trán An Nhiên , buồn cười: “Em a.” An Nhiên hả hê kéo anh, hắc hắc cười không ngừng, cố ý dùng mũi chân đá ống quần trắng như tuyết của Lục Nhược: “Em trai, chị dâu ta phải chăm sóc em thật tốt.”

Nam Tịch Tuyệt đi lấy xe , Lục Nhược u ám bắt bẻ quan sát An Nhiên, An Nhiên rốt cuộc cũng chỉ là một cô gái mới lớn, bị nhìn lâu cả người đều không được tự nhiên, “Anh làm gì thế?”

“Stop!” Lỗ mũi Lục Nhược hướng lên trời phun ra giọng điệu, “que diêm.”

“Anh nói ai đó?” An Nhiên ghét nhất người khác xoi mói thân thể mình. Phần lớn con gái phương Tây đều cao lớn hơn con gái phương Đông, hơn nữa ở phái nữ tượng trưng trên ngực ưu thế rõ ràng hơn. Mà cô vẫn còn trong thời kỳ phái triển, thân thể đã cao lên, có vẻ cao gầy hơn so với trước kia, nhưng cảm giác bộ ngực vẫn không có thay đổi gì, vẫn giậm chân ở cup B+.

“Liền nói em.” Đôi mắt Lục Nhược quét một vòng, rơi vào một cô gái sexy trên đường, liếm liếm môi, vẻ mặt háo sắc, “Thấy không, này ngực, này cái mông, chậc chậc, cái này mới phù hợp với khiếu thẩm mỹ của phái nam.” Khuôn mặt Lục Nhược tuấn tú hoa lệ đến chói mắt, ngũ quan tinh xảo, một đôi mắt biết phóng điện, vị mỹ nữ kia không khỏi hướng một ánh mắt quyến rũ về phía anh ta .

Lục Nhược khoa trương run run nửa người dưới: “Nhìn ánh mắt quyễn rũ kia không, chỉ một cái ánh mắt hướng đến đây, bản thiếu gia ngay cả xương cũng đã mềm ra rồi.”

An Nhiên khinh thường nói: “Anh bị thận hư à.”

“Em!” Lục Nhược hết sức không lễ phép dùng một ngón tay chỉ vào chóp mũi An Nhiên, “Lại dám đùa kiểu này? Em không nhìn lại mình xem, a, vóc người không tốt coi như xong, còn bưng bít kín như vậy, trời rất nóng lại mặc váy cao cổ, không chê thít chết sao?”

Nói xong, hắn lại gần, dùng hai ngón tay kéo cổ áo của cô ra, cúi đầu tùy ý đảo qua, nhất thời sắc mặt đại biến, lui về phía sau nửa bước: “Tôi. . . . . . Tôi cái gì cũng không nhìn thấy, thật, tôi thề!”

Lúc này Nam Tịch Tuyệt đã lái xe đến sau lưng Lục Nhược, “Cậu ở đây làm gì?”

Lục Nhược lắc đầu như băm tỏi, “Không có gì, không có gì.” Đồng thời hung ác trừng An Nhiên, không cho tố cáo!

An Nhiên mở cửa xe ngồi vào chỗ cạnh tay lái, chậm dãi thắt dây an toàn, từ kính chiếu hậu có thể nhìn thấy Lục Nhược đang lau mồ hôi, cô sờ sờ cổ của mình: “Hắn mới vừa rồi kéo áo của em, xem cổ em, cò