thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi, “Anh, không có sao chứ?”
Hô hấp của anh có chút thô, chỉ là ôm cô, gương mặt dán tại cổ cô như có như không liếm. An Nhiên giơ tay lên, vòng chắc anh, trấn an vỗ vỗ lưng của anh.
Nam Tịch Tuyệt ôm eo của cô bế cô ngồi lên đùi mình, cúi đầu hôn lên vành tai nhạy cảm của cô, càng thêm ôm chặt thân thể mềm mại người con gái trong ngực.
Nhiệt tình của anh làm cho cô có chút không chống đỡ được, vội vội vàng vàng đi sờ chén nước, đưa cho anh: “Uống nước đi.”
Nam Tịch Tuyệt phát ra thanh âm hàm hồ, An Nhiên tò mò không biết là anh có muốn hay không. Nụ hôn của anh ở bên tai cô lưu luyến không đi, khiến cô cảm thấy hôn mê.
“Đút anh.” Anh nói.
An Nhiên đem chén nước đút tới bên miệng anh.
“Ngốc.” Anh lầu bầu một tiếng, cúi đầu, uống một hớp lớn, sau đó chặn miệng của An Nhiên lại.
Cho đến khi An Nhiên nuốt xuống ngụm nước mà anh đẩy vào, Nam Tịch Tuyệt mới hài lòng rời khỏi môi cô, liếm liếm khóe miệng còn dính nước, “Hiểu không?”
Toàn thân An Nhiên như nhũn ra, cô chưa bao giờ biết, một cái hôn cũng có thể sắc ^ tình như vậy, đầu lưỡi đưa đẩy truy đuổi tràn đầy tính ám hiệu, khơi lên kích động ẩn sâu trong thân thể .
Nếu như không phải do rượu cồn, Nam Tịch Tuyệt sẽ không nhanh như vậy, chỉ là tối nay, anh có chút không đợi kịp, muốn dạy cho cô nhiều hơn.
Cô giạng chân ngồi trên đùi anh, không chút nào ý thức được loại tư thế mập mờ cùng nguy hiểm này. Tay anh đặt ngang hông cô từ phía dưới làn váy tham lam tiến vào, giữ chặt cái mông vểnh lên của cô. Ngoài dự đoán cảm giác rất tốt, anh hài lòng phát ra tiếng than nhẹ.
Cả người An Nhiên khẩn trương cứng đờ, không biết nên hay không nên ngăn cản hành động của anh. Có phải có chút quá nhanh hay không? Không không, cô lắc đầu một cái, cùng anh ở chung một chỗ, như thế nào đều được.
“Không thích?” Nhìn cô lắc đầu, anh dừng lại động tác vuốt ve .
“Không phải.” An Nhiên ôm cổ của anh, vùi đầu đến vào cổ anh, “. . . . . . Thích.”
Khi ngón tay anh mang theo vết chai sạn chạm lên hai đỉnh phấn hồng mềm mại thì An Nhiên khó nhịn mà phát ra tiếng rên rỉ. Anh nhẹ nhàng cố ý trêu chọc, đưa tới thân thể cô run rẩy. Cô bởi vì ngượng ngùng mà cố ý áp chế thanh âm vang lên bên tai, giống như ở trong tim anh, biểu hiện của thân thể anh chính là biểu hiện ra khát vọng đối với cô.
Nụ hôn cực nóng dọc theo gáy của cô trượt xuống, khe khẽ đẩy đẩy cô ra một chút, chui ở trước ngực cô, cách một tầng áo thật mỏng, trêu trọc mà hôn lên ngực cô.
An Nhiên nhỏ giọng rên rỉ giống như khóc thút thít, cô luống cuống ôm chặt anh, cắn môi tận lực áp chế kích động muốn thét chói tai.
Anh không hài lòng, muốn nhiều hơn. Anh chính là đang mượn hơi rượu, còn có bóng đêm che giấu mà khi dễ cô. Không biết từ lúc nào, trong giấc mơ của anh đều có cô xuất hiện, khiến anh cả người đầm đìa mồ hôi tỉnh dậy sau giấc mộng dây dưa phiền loạn, anh thậm chí còn hận mình, làm sao lại có loại tư tưởng kia đối với cô! Thân mật chạm tới, hôn, vuốt ve, anh hưng phấn cơ hồ không cách nào kiềm giữ được.
An Nhiên cũng hiểu biết chút ít, tự nhiên cũng biết cái đang chĩa vào mình ở phía dưới là cái gì. Nam Tịch Tuyệt hình như là cố ý, nắm chặt hông của cô, khiến cô càng dán chặt vào thân thể của anh, ma sát, còn có nhỏ nhẹ va chạm.
Cô lo lắng nghe động tĩnh trong nhà, chỉ sợ Nhập Hồng hoặc là An Diệc Bác đột nhiên xuống lầu. Cửa phòng khách đột nhiên mở ra.
Cô lo lắng nghe động tĩnh trong nhà, chỉ sợ Nhập Hồng hoặc là An Diệc Bác đột nhiên xuống lầu. Đột nhiên cửa phòng khách mở ra.
Là Khâu Thiếu Trạch, hắn không mở đèn, chỉ dừng lại ở cửa ra vào một lúc sau đó đi lên lầu, tiếng bước chân nặng nề mà chậm chạp.
An Nhiên thật vất vả mới khuyên được Nam Tịch Tuyệt trở về phòng khách ngủ, lại bị anh đè xuống giường”Cợt nhã” một phen mới có thể thoát thân. Cô che khuôn mặt đang đỏ lên của mình chạy lên lầu, không tự chủ nhớ tới lúc vừa rồi, anh cứ như vậy làm với cô, mặc dù cách quần áo, nhưng. . . . . .
Khuôn mặt Khâu Thiếu Trạch lạnh tanh đang chờ cô ở cửa phòng: “Thật đúng là đói khát, chỉ mới xác định quan hệ được có hai ngày.”
An Nhiên chỉnh lại quần áo ngủ có nhiều nếp nhăn trên người: “Chuyện của tôi không cần anh quan tâm!”
“Hừ, ” Khâu Thiếu Trạch một tay đút túi quần, chậm rãi đi về hướng phòng của hắn, “Chỉ là làm phiền em, lần sau làm thì tìm nơi bí mật một chút. Mặt mũi này, em không muốn, nhưng tôi còn muốn đấy.”
An Nhiên hận nhất chính là điểm này của Khâu Thiếu Trạch, mỗi lần ở thời điểm cô vui mừng, hắn lại luôn luôn thích dội nước lã. Hắn cũng chỉ là người ngoài, tại sao lại nói với cô mấy thứ này ?
Sáng sớm hôm sau, An Nhiên từ trên giường bò dậy, ở trong tủ quần áo bới nửa ngày mới tìm được cái váy cao cổ không có tay, sau khi mặc xong, soi gương nhìn chung quanh, xác nhận che lại được dấu hôn trên cổ, lúc này mới có chút nhăn nhó xuống lầu.
Nam Tịch Tuyệt đang ăn điểm tâm, tóc vẫn còn ướt, chắc là mới vừa tắm rửa qua, anh đã thay áo sơ mi trắng, trông rát mát mẻ.
An Nhiên ngồi vào bên cạnh anh, lỗ tai nóng lên, nhỏ giọng hỏi: “Anh còn đau đầu kh