í kiến thức nào về âm nhạc, còn tỏ ra anh hát hay? Này, Diệc Văn, anh có nghe không, anh ta còn tỏ ra đắc ý?”
An Diệc Văn bịt miệng cô lại, nửa ôm cô ngồi xuống, “Anh Tử, chừa cho anh Nam Tử chút thể diện đi. Anh ấy. . . . . . đúng là không biết gì về âm nhạc, em tha cho anh ấy đi.”
Bùi Anh há miệng ra còn muốn nói điều gì đó, vậy mà, cánh môi mềm mại của cô đụng vào lòng bàn tay An Diệc Văn, không nhịn được. Anh khẽ nâng cằm Bùi Anh lên, cúi đầu liền hôn cô!
Một màn này lọt vào trong mắt mọi người, người đang che bụng cười chảy nước mắt An Diệc Bác cũng ngừng cười, hạt dưa trong tay Nhập Hồng rơi đầy đất, Nam Tĩnh thì trực tiếp đứng vụt lên, những người còn lại thì vỗ tay ầm ĩ.
“Diệc Văn. . . . . . Em. . . . . .” Bùi Anh muốn nói gì, lại bị An Diệc Văn giữ chặt hơn. Anh lấy áo khoác của mình che lên người cô, ngăn trở tầm mắt của mọi người, tiếp tục nụ hôn mất hồn kia.
Áo khoác nỉ ấm áp khô ráo, còn có mùi thuốc quen thuộc trên người An Diệc Văn, âm thanh ồn ào phía làm cho người ta đỏ mặt. Bùi Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, An Diệc Văn vậy mà rất khỏe, ôm cô rất chặt, không thể động đậy.
Thôi, Bùi Anh nhắm hai mắt lại. Hôm nay là sinh nhật của anh, trước mặt mọi người không thể không nể mặt. Cô không cố đẩy anh nữa, hàm răng khép chặt bày tỏ sự cự tuyệt của mình. Đầu lưỡi An Diệc Văn mấy lần cố gắng công phá, nhưng cuối cùng vẫn đành từ bỏ, chỉ là vẫn ngậm môi cô tỉ mỉ mút, không chịu buông ra.
Sau khi kết thúc, thừa dịp mọi người về hết, Bùi anh lôi lôi kéo kéo An Diệc Văn vào phòng nhỏ trong phòng vệ sinh nữ, sau khi tiến vào không nói hai lời liền đá anh một phát.
Ba Bùi Anh là quân nhân, một đá này cô dùng hết sức lực, đau đến nỗi An Diệc Văn ai u một tiếng ôm bắp chân gào thét.
“Còn dám kêu đau?” Bùi Anh làm bộ muốn tiếp tục đá, “Ai cho anh hôn em, hả? Người nào cho anh mượn lá gan vậy dám chiếm tiện nghi của em, chiếm tiện nghi của em!”
Cô vừa xấu hổ vừa tức, đấm đá bừa bãi trên lưng An Diệc Văn, bỗng dưng bị anh bắt lấy cổ tay. Bùi Anh sợ hết hồn, theo bản năng tránh né ánh mắt của anh, “Buông tay!”
“Anh Tử, ” An Diệc Văn thở một hơi thật sâu, “Anh nghiêm túc. . . . . . . Này, tối nay là anh đã quá đường đột. Thật xin lỗi.” Anh thuận thế kéo Bùi Anh vào trong ngực, “Anh thật sự rất thích em, làm bạn gái của anh đi, chúng ta, nếu em đồng ý. . . . . .” Giọng nói của anh có chút run rẩy, “Sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ kết hôn. Nếu em phải trở về Trung Quốc, anh sẽ về với em.”
Mặt Bùi Anh dán ngực anh, ở trong ngực anh lòng cô vô cùng rối loạn, ngay sau đó cô sợ hết hồn hết vía. Thậm chí cô có chút kinh hoảng đẩy anh ra, “Anh, anh để cho em suy nghĩ thật kỹ.”
Cô mở cánh cửa bên cạnh ra, cướp đường mà chạy.
An Diệc Bác đang chờ ở cửa chính, thấy vẻ mặt mệt mỏi của em trai, vỗ vỗ vai cậu trấn an: “Không có việc gì, anh cần em.”
Khóe miệng An Diệc Văn nâng lên một nụ cười: “Anh, cô ấy còn chưa cho em câu trả lời chắc chắn. . . . . . . Em có lòng tin. Nhất định Anh Tử có thể cảm nhận được sự chân thành của em.” Anh nhìn Nam Tĩnh, nụ cười sâu hơn, “Anh thấy đúng không, anh Nam Tử.”
Bữa tiệc sinh nhật này kết thúc trong không khí kỳ dị, chuyện tốt duy nhất đó là Nhập Hồng đã nói với An Diệc Văn, quyết định chuyển tới phòng trọ của An Diệc Bác. An Diệc Bác cũng buồn phiền, anh liền hóa buồn phiền thành tinh lực dùng trên giường, trừng phạt Nhập Hồng đủ đường.
Sau đó anh ta lại tiếp tục rầu rỉ, nửa nằm ở trên giường hút thuốc. Sau khi thiếp đi một lúc, Nhập Hồng tỉnh lại co rụt người vào trong chăn, che lỗ mũi: “Tắt thuốc lá đi, khó ngửi lắm.”
An Diệc Bác không tình nguyện dập thuốc, lần nữa nằm xuống, đôi tay xoa nắn cơ thể Nhập Hồng, “Em nói bây giờ nên làm gì?”
“Còn có thể làm sao? Đương nhiên là Anh Tử thích người nào thì ở bên người đó, không thể ép cuộc cô ấy.” Nhập Hồng suy nghĩ một chút, “Thật ra thì Diệc Văn và Anh Tử rất xứng đôi, cũng nghe thấy cùng anh tử còn rất xứng , tính tình cũng có thể bù đắp cho nhau. Anh Tử tính tình không tốt lắm, thì phải tìm người có thể chịu được cô ấy.”
“Nếu cô ấy thích Diệc Văn thì tốt rồi. Diệc Văn rất cứng đầu, Diệc Vũ đã như vậy, anh không thể để cho đứa em này cũng có chuyện.” An Diệc Bác ít khi thể hiện tâm tình yếu ớt như vậy.
Nhập Hồng an ủi anh ta: “Anh nghĩ quá nghiêm trọng thì phải?”
An Diệc Bác lắc đầu một cái, “Em không biết đâu,khi còn bé Diệc Văn tự bế, sau khi cha mẹ anh qua đời, có một đoạn thời gian cậu ấy ngay cả nói chuyện cũng không nói. Ai!”
Nhập Hồng nghe thấy tiếng thở dài này của anh ta thì trong lòng ê ẩm, xoay người ôm lấy anh ta, mười ngón tay mềm mại xoa nhẹ thắt lưng gầy gò rắn chắc của anh ta, đưa lên giúp anh xoa bóp sống lưng, dịu dàng an ủi: “Không có việc gì. Anh đã làm rất tốt rồi.”
An Diệc Bác xoay người lại đè Nhập Hồng xuống dưới lần nữa, “A Hồng, em thật tốt.” Chóp mũi anh cọ xát dọc theo cổ cô, “Em đối xử với Diệc Văn và Diệc Vũ cũng đều rất tốt……..Chờ em tốt nghiệp, chúng ta kết hôn đi.”
Nhập Hồng chủ động mở hai chân ra, để cho anh tiến vào, hai cánh tay ôm cổ của anh, nhỏ giọng nói: “Ừ.”
Lúc Bùi Anh nằ