XtGem Forum catalog
Không thể quên em (Yulsic)

Không thể quên em (Yulsic)

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216020

Bình chọn: 9.5.00/10/1602 lượt.

êu cứu liên tục là chàng trai bị đạp kia, nằm cạnh cậu ta còn có một nữ sinh tóc tai rối bù cùng bộ đồng phục rách tả tơi.

Phía sau lưng cô nữ sinh tóc tém kia còn có bốn nữ sinh khác.

“Đồ thối tha, dám bắt cá hai tay, một chân đạp hai thuyền với bà đây a, ngoại tình hả!”, cô nữ sinh tóc tém gầm lên, “Được, cậu thích ngoại tình đúng không? Hôm nay bà đây sẽ thỏa mãn cho cậu, cho cậu ngoai tình hết cỡ! Các cậu, bẽ gãy hai chân hắn cho tôi, xem còn ngoại tình được bao lâu”.

“Tang Du, đừng mà”, cậu nam sinh nằm trên đất kêu gào van xin.

“Đừng cái đầu cậu, Giang Nam, bà đây hôm nay không phăng teo cậu thì cậu lại cười thầm. Bẻ gẫy chân hắn cho tôi, một góc trăm tám mươi độ!”

Thẩm Tiên Phi không đứng nhìn được nữa, nhấn bàn đạp lao vút lên, chặn ngay trước mặt mấy cô nữ sinh trung học ấy, cau mày nhìn họ.

Bốn nữ sinh kia nhìn thấy một anh chàng quá ư đẹp trai cưỡi xe đạp dừng ngay trước mặt họ với dáng điệu lạnh lùng tuyệt đỉnh, thì ai nấy đều quên bẵng việc phải bẻ gãy chân cậu nam sinh đang nằm dưới đất.

“Ê, mặc kệ anh là ai, tôi khuyên anh đừng có ăn no rửng mỡ lo chuyện thiên hạ, tránh ra!”, Tang Du đưa tay chụp lấy đầu xe của Thẩm Tiên Phi.

Nhìn cô nữ sinh có hành vi ngang ngược không hợp tí nào với dáng vẻ xinh đẹp ấy, Thẩm Tiên Phi cau mày lại theo thói quen, nói với hai cô cậu học sinh nằm dưới đất:”Còn không mau chạy đi”.

Hai học sinh kia lồm cồm bò dậy, chạy bán sống bán chết.

Thấy hai tên kia đã chạy mất, Tang Du gầm lên với chàng trai trước mặt:”Anh muốn ăn đấm thay cho bọn nó hả? Được, tôi sẽ toại nguyện cho anh!”, vừa nói, cô vừa đấm vào mặt Thẩm Tiên Phi.

Thẩm Tiên Phi phản ứng rất nhanh, tránh được cú đấm ấy.

Ngay sau đó, Tang Du lại xoay người đá thẳng vào ngực anh.

Lần này Thẩm Tiên Phi bị ăn một đá thật mạnh vào giữa ngực, đau đến nỗi mặt nhăn cả lại. Anh ngước mắt lên, trừng trừng nhìn vào cô nữ sinh trung học không biết lý lẽ kia, giận dữ:”Tôi đã gọi cảnh sát ròi, nếu cô còn dám cử động thì tôi sẽ đưa cô vào đồn cảnh sát đấy”.

“Tên khốn, anh muốn chết hả…”

Tang Du co chặt nấm đấm định đánh Thẩm Tiên Phi nữa, thì lúc ấy đầu ngõ xuất hiện một viên cảnh sát đang chạy về phía cô.

Bốn nữ sinh kia vội kéo tay Tang Du đang tức tối lại:”Chị Du, chúng ta đi thôi”.

Tang Du trợn mắt nhìn Thẩm Tiên Phi, cảnh cáo :”Tên khốn kia, hãy đợi đấy! Tôi nhất định sẽ đánh cho anh lượm răng đầy đất”. Vừa nói xong, cô đã bị mấy nữ sinh kéo đi.

Viên cảnh sát chạy đến thấy Thẩm Tiên Phi liền hỏi:”Lúc nãy đồn cảnh sát nhận được tin báo của hai học sinh trung học. Cậu bé, cậu cẫn ổn chứ? Có phải năm con nhóc lúc nãy bắt nạt cậu không? Mấy cái đứa này, ngày nào cũng gây chuyện ở khu vực gần đây. Đúng là có bố mẹ nuôi mà chẳng được dạy dỗ”.

Thẩm Tiên Phi ôm ngực bị đá đau, lắc đầu.

Anh không rõ bây giờ là thời buổi nào, mà nữ sinh trung học lại hênh hoang tới mức đó, đánh nhau, hút thuốc, yêu đương, còn đánh ghen, trả thù vì bạn trai “ngọai tình” nữa.

Hôm nay xem như anh xui xẻo

Nhớ ra còn phải đi dạy thêm, anh vội chào chú cảnh sát rồi cưỡi xe lao vút đi.

Về đến nhà, Tang Du ôm đầy một bụng tức quăng người lên sofa, cứ nhớ đến tên Giang Nam khốn nạn kia dám ngoại tình là lửa giận trong cô đã bốc lên phừng phừng. Mà ngoại tình cũng không tìm ra đứa nào hay hơn, lại chọn ngay con bé trên người chả được mấy lạng thịt, đúng là quá sỉ nhục Tang Du cô rồi.

Mà đáng ghét nhất là cô còn chưa kịp dạy dỗ đôi “gian phu dâm phụ” kia, thì một tên con trai cao lớn lại từ đâu nhảy ra cản trở việc tốt của cô. Trông thì cũng khá bảnh đấy, nhưng lại thích lo chuyện thiên hạ!

Hừ, dù cô có phải đào ba tất đất lên cũng phải tìm cho ra tên ấy, đập cho hắn một trận, xem sau này hắn còn dám lo chuyện thiên hạ nữa không.

Má Ngô thấy Tang Du từ khi bước vào cửa, sắc mặt đã hầm hầm thì vội vàng rót một ly nước đưa cho cô để hạ hỏa, sau đó lặng lẽ đứng một bên.

Càng nghĩ càng tức, Tang Du chụp lấy ly nước nốc một hơi.

Lúc ấy trên lầu vang lên tiếng vật gì đó bị ném mạnh, tiếp sau là tiếng gào khóc của một phụ nữ, Tang Du nghi ngại quay đầu nhìn lên lầu hai, cau mày hỏi má Ngô:”Sao thế? Hôm nay bà ấy chơi mạt chược bị thua, hay là mặt bị ai tẩy trang rồi? ”.

“Tiểu thư, lúc nãy Tang tiên sinh đột ngột về nhà kéo Tang phu nhân lên lầu, cũng không biết hai người nói những gì mà không lâu sau Tang phu nhân đã chửi mắng ghê lắm”, má Ngô đáp.

Tang Du nhướn mày.

Ông bố Tang Chấn Dương thường xuyên không về nhà mà hôm nay lại về giữa ban ngày thế này, chắc là sao Chổi sắp đâm vào trái đất rồi. Còn bà mẹ Triệu Trác Thanh ngoài lúc ở lý bên bàn mạt chược thì chỉ có mặt ở thẩm mỹ viện, nếu thời điểm này mà ở nhà thì đúng là sét đánh giữa trời quang.

Lúc này, hai người có thể “nói chuyện riêng” trong phòng ngủ trên lầu lâu như thế, còn khiến bà mẹ cô la hét đập phá đồ đạc, ngẫm ra thì chính là cảnh đẹp sét giữa trời quang sau khi sao Chổi đâm vào trái đất.

Tuy trong long luôn chế diễu ông bố bà mẹ “tuyệt đỉnh” của mình, nhưng cô biết chắc chắn đã xảy ra chuyện gì lớn rồi, nên nhảy ra khỏi sofa, ba chân bốn cẳng phóng lên cầu tha