ũng được, mấy hôm nữa là Thất Tịch, lễ Tình nhân của Trung Quốc, tự cậu nghĩ đi”, Tăng Tử Ngạo ngáp một một cái “Tôi không gượng nổi nữa, ngủ trước đây”.
Mùng bảy tháng bảy, lễ Tình nhân của Trung Quốc? Chẳng phải cũng vừa khéo là sinh nhật chim ngố hay sao? Đã sắp đến lễ Tình nhân rồi à?
Tang Du lật tờ lịch, quả đúng thế, còn mười ngày nữa.
A, những ngày thế này con gái sẽ phải nhớ kỹ hay sao? Cái tên Tăng Tử Ngạo này sao lại còn lãng mạn hơn cả một cô gái như cô nữa.
Lễ Tình nhân Trung Quốc! Sinh nhật! Chim ngố đúng là biết chọn ngày sinh thật.
Trong phòng tắm, Tang Du cứ suy nghĩ mãi, phải tạo ra bầu không khí lãng mạn để tỏ tình lại với Thẩm Tiên Phi như thế nào đây?
Chương 27: Thiên Thần Và Kẻ Tâm Thần
Tăng Tử Ngạo là kẻ sành sỏi, nói khó nghe hơn là một cao thủ tình trường.
Mùng bảy, anh bị Tang Du lôi ra ngoài, tư vấn xem phải mua quà gì. Anh tỏ ra gian manh, chọn cho Tang Du một bộ quần áo lót cặp đôi, kết quả là bị Tang Du đánh cho một trận tơi bời, cuối cùng phải đưa Tang Du vào cửa hàng bán nến thơm.
Nhìn những lọ nến xin đẹp thơm nồng, Tang Du thắc mắc “Thứ này để làm gì, có ăn được đâu”.
“Tang Du, cậu là con gái à? Nến là để thắp, ai cho cậu ăn?”, Tăng Tử Ngạo cau mày, chê bai cô.
“Bữa tối thắp nến?”
“Vẫn chưa ngốc đến độ hết thuốc chữa.” Tăng Tử Ngạo chọn cho cô một đống nến cao có, thấp có, to có, nhỏ có, “Có biết làm beefsteak không? Trông bộ dạng chưa từng nhúng tay vào việc bếp núc như cậu là biết không làm nổi rồi. Cho dù cậu có học thì tối nay cũng chẳng kịp, lát nữa tôi đặt sẵn cho cậu. Phụ nữ, rảnh rang thì đi học nấu nướng đi, có một câu phải nhớ kỹ, muốn nắm giữ trái tim đàn ông thì nhất định phải nắm giữ dạ dày của họ đã. Cậu đúng là hết cứu được rồi”.
“Tăng Tử Ngạo, mấy hôm trước cậu bị đánh chưa đủ hả? Tôi không ngại ‘mát xa’ thật kỹ cho cậu trước khi trải qua đêm Thất Tịch với chim ngố đâu.”
Vẻ mặt như méo xệch, Tăng Tử Ngạo lườm cô rồi chỉ vào túi quà bên cạnh quầy thu ngân, “Cao thủ, cậu có thể trả tiền rồi đấy”.
Xem như cậu biết điều, Tang Du trừng mắt.
Trả tiền xong, hai người ra khỏi cửa hàng nến. Có lẽ do trực giác của phụ nữ, Tang Du nghiêng đầu nhìn về hướng cửa hàng đối diện, một cô gái cao ráo mảnh dẻ đang trừng trừng nhìn mình và Tăng Tử Ngạo.
Cô huých tay vào người Tăng Tử Ngạo: “Này, có phải tôi cản trở vận đào hoa của cậu không? Nhìn kìa, người đẹp đối diện đang nhìn chúng ta đó”.
Tăng Tử Ngạo nhìn theo, thấy cô em gái Tăng Tử Kiều đang đứng bên kia đường, sực nhớ tối qua mình đã nhận lời hôm nay sẽ đi dạo phố mua đồ với cô, vì cô thất tình nên phải đi mua sắm đẩ xả stress.
Anh nhíu mày, giải thích với Tang Du: “Đừng nói bậy, đó là em gái tôi”.
“Em gái? Nhìn quen quá, hình như đã gặp ở đâu rồi?”
“Ừ, nó từng làm người mẫu ảnh cho tạp chí GS”.
“Thảo nào… Tăng Tử Ngạo, gen di truyền nhà cậu tốt thật, em gái cậu đẹp quá”.
“Dưới sự huấn luyện của tô, cậu cũng không kém nó đâu”, Tăng Tử Ngạo cười, nhìn Tang Du, “Đợi tôi, đến nói với nó một tiếng đã”.
Tăng Tử Ngạo định băng qua đường thì ngờ đâu Tăng Tử Kiều đã quay người bỏ đi. Khựng lại, anh đứng đó nhìn theo bóng cô em đi xa dần, cảm thấy xấu hổ vì mình đã thất hứa.
“Ủa, hình như em gái cậu giận rồi”, Tang Du đuổi theo.
“Không sao, nó còn trẻ con lắm, tối qua tôi hứa sẽ đi dạo với nó, kết quả là thất hứa rồi”.
Tang Du quan sát Tăng Tử Ngạo thật chăm chú: “Tôi phát hiện ra cậu rất có tiềm năng làm cha đấy”.
“Thế à? Cục cưng của bố, chúng ta phải đi mua món khác rồi.” Tăng Tử Ngạo khoác vai Tang Du, bất chấp sự vùng vẫy quyết liệt của cô, anh giữ chặt cô rồi đi vào một cửa hàng khác.
Suốt buổi chiều Thẩm Tiên Phi đều ở nhà để vẽ thiết kế, thậm chí còn không buồn ra khỏi phòng.
Hôm qua anh bất ngờ khi nhận được thông báo thực tập của Hoàng Đình, điều đó khiến anh sung sướng như điên. Trên thông báo ghi rõ, khi đến làm việc phải giao một bộ thiết kế, nên hôm nay anh nhốt mình trong nhà để thực hiện.
“Cạch” một tiếng, đèn trên bàn bật sáng, anh mới ngừng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen như mực tự lúc nào, bụng cũng hơi đói, nhờ ánh đèn bên ngoài, anh nhìn đồng hồ, đã bảy rưỡi tối.
Đứng lên mở cửa phòng, bên ngoài tối om, anh bất giác cau mày.
Hình như cả ngày hôm nay không nghe tiếng cô, xem ra cô không ở nhà rồi.
Từ buổi tối hôm đó sau khi cãi nhau, anh luôn trốn tránh cô, sợ rằng hai người chạm mặt sẽ ngại ngùng. Cô cũng biết ý, không còn lượn lờ trước mặt anh hệt hồn ma như trước.
Không biết là anh trốn hay là cô tránh anh.
Trong lòng có chút cay đắng, anh đến gần cửa bật công tắc mấy lần mà đèn phòng khác cũng không sáng. Ngẫm nghĩ một lúc rồi anh quay về phòng lấy đèn pin, ra ngoài, đến bảng điện ngoài cầu thang kiểm tra, quả nhiên đã đứt dây cầu chì.
Lại vào nhà, anh lấy dụng cụ rồi ra đó, kéo cầu dao xuống rồi bắt đầu thay cầu chì. Thay xong anh đẩy cầu dao lên, đứng ở hành lang, ngẩn ngơ.
Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của anh, anh gọi điện về cho mẹ, xin lỗi vì không thể về thăm bà được, mẹ anh nghe điện thoại rất vui vẻ, còn nói cứng: Về làm gì, nhắc mẹ đã phả