u trách nhiệm về pháp luật, anh mới biết quá khứ ấy nhưng từ sâu thẳm trái tim, anh rất muốn biết về sau đã xảy ra chuyện gì. Lần nào nghe trộm hồi ức của Tang Du trong phòng khám, thấy gương mặt đau khổ của cô, tim anh cũng nhói đau.
Giáo sư Châu nói: “Ừ, có thể rất nhanh sẽ hồi phục, cũng có thể mãi mãi không hồi phục được. Nhưng tiếp xúc nhiều với người ấy, cố nhớ lại quá khứ sẽ có lợi cho bệnh tình của cậu, không chừng ngày mai sẽ nhớ ra ngay, về mặt này thì tôi có thể phải thỉnh giáo Tiểu Mục rồi”.
“Cảm ơn giáo sư Châu, phiền giáo sư quá.”
“Chàng trai, chúc cậu may mắn”, Giáo sư Châu vỗ nhẹ vào vai Thẩm Tiên Phi.
Ra khỏi phòng khám, Thẩm Tiên Phi lặng lẽ không nói.
A Mục đuổi theo, khoác vai anh, đùa cợt: “Nhà thiết kế Thẩm ơi, có cần tư vấn không? Nể tình là bạn học lâu năm, giảm 20% cho cậu”.
“Buồn cười lắm à?”, Thẩm Tiên Phi lạnh lùng.
A Mục nhún vai: “Haizzz, theo những hiện tượng đó thì điều duy nhất có thể giải thích là năm đó cậu yêu rất mãnh liệt và đau khổ, giữa cậu và cô ấy có lẽ có khúc mắc gì đó không giải quyết được nên cậu mới lựa chọn lãng quên. Từ nội dung ‘tâm sự’ mà Tang Du kể thì tôi có thể chắc chắn trăm phần trăm là cô ấy vẫn còn tình cảm với cậu. Bây giờ đã chứng thực cậu quên quãng thời gian đó rồi, vậy tiếp theo cậu sẽ làm thế nào? Nói cô ấy biết cậu mất trí nhớ chứ?”.
Thẩm Tiên Phi càng im lặng.
Hôm nay trước khi đến bệnh viện, anh đã lên mạng tìm kiếm thông tin có liên quan đến chứng mất trí nhớ của mình, không ngờ anh lại thật sự chọn lãng quên. Mọi người anh đều nhớ, chỉ quên mỗi cô. Quên lãng cô và những chuyện có liên quan đến cô, là tiềm thức anh đã chọn cách trốn chạy, tránh né cô… Tại sao phải trốn tránh cô… Anh không dám nghĩ theo hướng A Mục nói, anh yêu quá mãnh liệt, quá đau khổ… A Mục lại nói: “Có cần nói với cô ấy là cậu mất trí nhớ không? Chưa biết chừng bệnh cô ấy không cần thuốc cũng tự lành đấy”.
Thẩm Tiên Phi khựng lại, sắc mặt trắng bệch nhìn A Mục, bất ngờ mất bình tĩnh gầm lên: “Nói cô ấy biết? Tôi phải nói thế nào? Bây giờ tôi chạy đến bảo rằng: ‘Tang Du, anh mất trí nhớ, mà lại là mất trí mang tính chọn lựa. Thẩm Tiên Phi này nhớ mọi người, mọi việc, nhưng chỉ quên có một mình em, không nhớ những chuyện có liên quan đến em. Bởi anh muốn trốn tránh em nên vì tự bảo vệ mình anh đã quên hết ký ức về em. Những lời em nói với bác sĩ tâm lý anh cũng nghe hết rồi, em luôn không quên được anh, nếu đã có quá khứ như vậy thì chúng ta bắt đầu lại nhé.’ Bảo tôi nói thế à?! Phải không?! Cô ấy có thể chấp nhận chuyện tôi nhớ tất cả nhưng lại quên cô ấy không?! Cô ấy đang vật vã bên bờ vực đau khổ, có phải tôi nên đâm cô ấy một nhát dao nữa không? Mẹ kiếp, tôi phải nói với cô ấy thế sao?”.
Thẩm Tiên Phi điên cuồng đá mạnh vào gốc cây bên cạnh.
“A Phi, cậu bình tĩnh”, A Mục giật bắn mình trước biểu hiện của Thẩm Tiên Phi, vội vàng ngăn anh lại. Lần đầu thấy Thẩm Tiên Phi như thế là khi bạn học mắng anh là con trai của gia đình tù tội, chuyện đã qua lâu rồi, A Mục lại nhìn thấy A Phi mất bình tĩnh như vậy.
Thẩm Tiên Phi cảm thấy rất nực cười, bắt đầu tự cười nhạo chính mình, thì ra bản thân là kẻ nhu nhược, vì trốn tránh mà khiến một người con gái tổn thương suốt năm năm trời và nguyên nhân buồn cười nhất là có thể anh đã quá yêu cô gái đó.
Quá yêu… Anh vôn không xứng với chữ đó.
“Mẹ kiếp, từ đầu chí cuối tôi chỉ là một thằng yếu đuối, lại để một người con gái phải chịu đựng nỗi đau khổ một mình”, Thẩm Tiên Phi hất tay A Mục, giận dữ đi về phía bãi đậu xe.
A Mục đút hai tay vào túi quần, nhìn bóng người bạn thân khuất dần, bất giác thở dài, xem ra anh phải nghiên cứu tâm lý học tình yêu, như thế có lẽ mới giúp được hai người đáng thương ấy.
Từ khi Tang Du tiếp quản Tang thị, ngày nào cô cũng bận tối tăm mặt mũi, thường xuyên quên ăn trưa, nên bất đắc dĩ phải nhờ Viên Nhuận Chi mua thật nhiều mì tôm để trong văn phòng. Công trình xây dựng khách sạn Hoàng Đình đã khởi công, cô càng bận rộn hơn, hôm nay cô lại quên xuống nhà ăn dùng bữa, đến tận hai giờ chiều mới nấu mì tôm ăn.
Đang ăn thì Viên Nhuận Chi gõ cửa: “Tổng giám đốc Tang, có một người bí ẩn tặng ‘hoa’ cho chị”. Viên Nhuận Chi nhìn chậu hoa xương rồng trong tay, cô cảm thấy nên gọi nó là bonsai thì đúng hơn.
“Tặng hoa? Hoa gì?”, Tang Du ngẩng lên nhìn chậu hoa xương rồng nhỏ trong tay Viên Nhuận Chi, “Ai rảnh rỗi thế? Đi tặng thứ này bao giờ”.
“Không biết. Có thiệp đây ạ”, Viên Nhuận Chi đặt chậu cây lên bàn Tang Du, đưa thiệp cho cô.
Mở ra xem, nét chữ trên đó rất mạnh mẽ:
Thuở ban đầu Thượng đế tạo ra vạn vật, xương rồng là thứ mêm yếu nhất thế gian. Dưới những cái gai bao bọc mạnh mẽ là những giọt lệ màu xanh yếu mềm. Ngôn ngữ của xương rồng, là sự kiên cường cô độc.
Ký tên: Mark.
Viên Nhuận Chi tỏ vẻ bí ẩn: “Kiên cường cô độc? Người tên Mark tặng hoa cho chị chắc là quen chị đây”.
“Thần kinh, người này là ai? Không quen, mang ra ngoài vứt đi”, Tang Du ném thẳng tấm thiệp vào sọt rác.
Người gì biến thái thế? Lại còn tặng xương rồng cho cô, rồi còn câu ngôn ngữ của hoa nữa, muốn nói gì