Không thể quên em (Yulsic)

Không thể quên em (Yulsic)

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216900

Bình chọn: 7.00/10/1690 lượt.

màn hình kết nối cuộc gọi đã ngắt. Anh vội vàng gọi lại, bên kia vẳng đến, “Thuê bao quý khác vừa gọi hiện đã tắt máy”.

“Khỉ thật”, Thẩm Tiên Phi rủa một tiếng, đi qua đi lại trong phòng khách.

Không lâu sau, anh đã lao ra ngoài.

“Tại sao năm năm trước anh không thèm giải thích đã bỏ đi Anh? Bây giờ về rồi, tại sao anh vẫn không giải thích cho em, tại sao vẫn dùng mật mã đó? Thẩm Tiên Phi, anh nói đi chứ, tại sao?!”, Tang Du gần như hét đến khản giọng, đồng thời cô lại nghe tiếng vang lên chuông báo hiệu tắt máy, cô điên loạn ném di động lên ghế ngồi. Khó khăn lắm mới vứt bỏ tự trọng và kiêu ngạo để hỏi anh, thế mà di động của cô lại hết pin.

Cô luôn mong đợi, đợi anh giải thích, cho dù đợi năm năm cô cũng cam lòng. Không, chẳng có gì cả. Từ khi anh về, cho đến khi gặp lại cô, tối qua rồi tối nay, anh vẫn chẳng nói gì.

Tóm lại muốn cô phải làm như thế nào đây?

Năm năm trước, cô có thể bồng bột, có thể điên cuồng, có thể bất chấp tất cả, muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói nhưng giờ đây cô đã bị thời gian rút cạn chỉ còn lại thể xác, sự bồng bột và nông nổi thời trẻ đã bị bào mòn rồi.

Cô còn đợi chờ gì nữa? Số điện thoại Chi Chi đưa cho cô, cô vẫn giữ trong máy, miệng thì nói mãi mãi không muốn gặp lại người đàn ông đó nhưng cô lại không quên được anh mà tìm đến bác sĩ tâm lý.

Kiếp này cô đã mắc nợ ai? Mẹ cô vì muốn trả thù, muốn thay cô giữ lại Tang thị đã phí công sắp đặt một vụ tai nạn xe, còn dụ dỗ bố cô cùng đi đến con đường tử vong, bỏ lại mình cô trên thế gian này.

Lẽ nào sự điên cuồng thời trẻ lại đổi lấy nỗi cô độc và đơn chiếc như bây giờ.

Nhắm nghiền mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc, khi nắm tay buông ra, cô chạm phải một chiếc áo mềm mại. Quay sang, cô thấy áo khoác ngoài và cả cà vạt của Thẩm Tiên Phi.

Túm lấy, cô giận dữ định ném ra ngoài xe, lão Ngô thấy thế vội vàng kêu lên: “Tiểu thư, cô ném ra ngoài sẽ có thể gây tai nạn đấy”.

Đóng cửa sổ lại, cô ném áo lên ghế trước rồi nói: “Lúc dừng xe chú vứt ngay cho cháu”

Chương 45: Mất Trí Mang Tính Chọn Lựa

Đêm ấy sau khi Thẩm Tiên Phi ra ngoài, anh gọi xe đến thẳng căn nhà nhỏ kia, bấm chuông gần mười lăm phút cũng không thấy Tang Du mở cửa, cuối cùng bị hàng xóm mắng đuổi đi, anh mới nhận ra cô không về đây.

Nhìn Thẩm Tiên Phi cứ ngồi thẫn thờ, A Mục chạm vào anh, “Đang nghĩ gì thế? Sắp có kết quả rồi”.

Thẩm Tiên Phi giật mình, nhìn Giáo sư Châu, chủ nhiệm khoa mặc áo blouse trắng ngồi xuống bàn, đưa một tấm phim chụp CT treo trên tường, bật đèn rồi chỉ vào đó: “Nhìn tấm phim này, đây có dấu vết đã từng chịu va đập, theo tình trạng mà cậu nói thì không loại trừ khả năng não bộ bị tổn thương dẫn đến mất trí nhớ. Thẩm tiên sinh, cậu có thể xác định thời gian đầu cậu bị thương không?”.

“Khoảng năm năm trước, quãng thời gian trước khi tôi ra nước ngoài, tôi gặp một đám côn đồ cướp của nên đã đánh nhau với chúng. Tình hình cụ thể thì… có lẽ do thời gian quá lâu nên không có ấn tượng sâu sắc. Khi tỉnh dậy thì tôi đã nằm trong bệnh viện, đầu băng kín rồi. Lúc đó sau khi tỉnh lại, tôi không nhận ra có gì khác thường. Bác sĩ nói vết thương của tôi không có gì đáng ngại, khoảng một tuần sau là có thể ra viện. Lúc đó visa đã làm xong, mọi thủ tục đều hoàn thành, vì đầu bị thương nên tôi còn tìm bác sĩ để viết giấy chứng minh, cam kết rõ với công ty hàng không, sau đó ra nước ngoài, căn bản không nghĩ rằng mình lại có khả năng mất trí nhớ”, Thẩm Tiên Phi nhíu mày.

Ngẫm nghĩ, Giáo sư Châu nói: “Theo tình trạng bệnh của cậu thì phù hợp với sự mất trí mang tính lựa chọn mà chúng tôi thường nói”.

“Mất trí mang tính lựa chọn?”

“Đúng, chuyện này bác sĩ Mục chắc biết rõ”, Giáo sư Châu đáp.

A Mục đằng hắng rồi vỗ vai Thẩm Tiên Phi, nghiêm túc nói: “Là thế này, từ góc độ tâm lý học, hiện tượng này được gọi là sự lãng quên con người. Quên lãng được giải thích bởi bốn loại lý luận là lý luận suy thoát, lý luận can thiệp, lý luận đè nén và lý luận đồng hóa, mà lý luận đè nén trong đó cho rằng lãng quên là vì chúng ta không muốn nhớ lại nỗi đau hoặc những quá khứ đáng sợ mà tạo nên”.

Nheo mắt lại, Thẩm Tiên Phi nhìn A Mục, hỏi: “Bác sĩ Mục có thể nói ngắn gọn hơn?”.

Giáo sư Châu cười nói: “Đơn giản là khi một người chịu phải sự kích thích bên ngoài hoặc não bộ bị va đập mạnh, trung khu ký ức trong đại não vì để bảo vệ bản thân hoặc để tránh những kích thích mà đã chọn lựa che giấu những ký ức đau khổ, cũng tức là, trong tiềm thức đã chọn lãng quên một số người hoặc vật mà bản thân không muốn nhớ hoặc muốn trốn tránh”.

Trong tiềm thức đã chọn lãng quên một số người hoặc vật mà bản thân không muốn nhớ hoặc muốn trốn tránh.

Ấn vào huyệt thái dương, Thẩm Tiên Phi cau mày nhìn Giáo sư Châu, rồi lại nhìn A Mục: “Cũng có nghĩa là năm năm trước có thể tôi đã bị kích thích rồi gặp đúng bọn cướp đó, não bộ bị tổn thương, do đó để trốn tránh, tôi chọn cách lãng quên?”.

Giáo sư Châu gật đầu.

Trái tim Thẩm Tiên Phi nặng trĩu.

“Giáo sư Châu, tôi muốn hỏi… tôi có thể phục hồi lại ký ức đó không?” Tuy cưỡng bức A Mục vi phạm đạo đức nghề nghiệp và chị


Polaroid