tất cả người của Xuân Mãn lâu sẽ chôn theo nàng. Nàng chọn đi.
Thì ra hắn cố tình giấu mặt để đùa giỡn cô, biết cô sẽ hành động như vậy nhưng hắn không ngăn cản, chỉ chờ đến khi cô sắp được toại nguyện thì nói ra một câu đem đôi cánh của cô bẻ gãy hoàn toàn. Hắn biết cô sẽ không vì bản thân mình mà bắt người khác hy sinh vì vậy lấy tính mạng người trong Xuân Mãn lâu để đe dọa, hắn quá mức tàn nhẫn rồi.
– Tốt nhất nàng nên ngoan ngoãn nghe lời, đừng khiến ta nổi giận nếu không ta không chắc rằng mình sẽ làm gì đối với đám người đó.
Nói xong Phong Mạc Vũ phất áo rời khỏi trả lại vẻ yên tĩnh nguyên thủy cho căn phòng. Tiểu Hồng đã quá quen thuộc với âm thanh tĩnh lặng chết chóc này, cô còn có thể làm gì khác? Trên thế gian đau khổ nhất chính là không có quyền quyết định ngay cả quyền được chết cũng không có bởi tính mạng bản thân vốn đã không thuộc về mình.
Cô sống trong Vân vương phủ như một kẻ mất hồn, mặc cho người ta sai khiến. Muốn cô cười cô sẽ cười, muốn cô khóc cô sẽ khóc, muốn cô làm công cụ ấm giường cô cũng không phản đối. Chẳng sao cả, vì một trái tim đã chết sẽ không bị bất cứ điều gì làm tổn thương nữa, điều duy nhất cô mong đợi đó chính là ngày Phong Mạc Vũ tuyên bố chán ghét cô, đuổi cô ra khỏi Vân vương phủ, khi ấy cô sẽ không ngần ngại mà ba quỳ chín lạy cảm ơn hắn.
– Tiểu Hồng, nàng đã dùng bữa sáng chưa?
– Rồi.
– Chuỗi vòng ngọc ta tặng nàng có thích không?
– Thích.
– Nàng lâu rồi không ra khỏi phòng, hôm nay ta dẫn nàng đến hoa viên thưởng hoa.
– Được.
Tiểu Hồng chỉ đáp lại Phong Mạc Vũ những từ ngắn gọn, cũng chẳng quan tâm đó có thực với lòng mình không. Bởi lẽ cô biết sẽ chẳng được sống như mình mong muốn, vì vậy chống đối lại chỉ là điều ngu ngốc. Cô tin tưởng rằng với biểu hiện của mình hắn sẽ nhanh chóng mất hứng thú với mình thôi, và cô mong chờ ngày đó.
Sự xuất hiện của Tiểu Hồng cùng Phong Mạc Vũ ngoài hoa viên khiến bao kẻ hạ nhân tò mò, họ có nghe đồn vương gia mang về một nữ nhân lại còn là kỹ nữ lầu xanh nhưng cô ta chưa bao giờ bước ra khỏi phòng, vì vậy ngoài người hầu vương phái đến bên cạnh cô thì chưa một ai nhìn thấy dung nhan của vị cô nương này. Ban đầu có nhiều lời bàn tán, phỏng đoán vị cô nương này xinh đẹp đến mức nào mà khiến vương gia rung động. Hôm nay lần đầu tiên xuất hiện ở hoa viên khiến bọn hạ nhân kéo đến không ít, xem xong ai cũng lắc đầu thở dài.
“Hazz, cô ta có điểm gì đặc biệt mà khiến vương rung động, nhan sắc còn kém xa Đinh Uyển Uyển, sắc mặt còn kém tươi tựa người bệnh nữa. So bề gia thế thì khác nhau một trời một vực, một người là thiên kim phủ thượng thư, một kẻ là kỹ nữ Xuân Mãn lâu”.
– Tiểu Hồng, tặng nàng bông mẫu đơn này, để ta cài lên tóc cho nàng.
– Cảm ơn.
Hành động của Phong Mạc Vũ khiến bao kẻ khác ganh tỵ, họ chưa từng nhìn thấy vương ôn nhu như vậy bao giờ. Họ không can tâm, thà là Đinh Uyển Uyển thì không nói, nhưng cô nương này có gì hơn bọn họ, tại sao lại có thể khiến vương để tâm.
Một tên thuộc hạ cấp tốc tiến vào dáng bộ hết sức khẩn trương.
– Vương, thái hậu truyền người vào cung.
Sắc mặt hắn trầm xuống, có chuyện gì xảy ra mà thái hậu cho truyền gấp như vậy? xem ra hắn không vào cung không được. Hắn quay sang nhìn nữ nhân bên cạnh vẻ mặt thoáng có chút tiếc nuối.
– Tiểu Hồng, ta có việc phải vào cung, nàng chờ ta trở về nhé.
Tiểu Hồng không đáp lại, chỉ lặng im nhìn hắn rời đi. Sau khi hắn rời khỏi lập tức những hạ nhân xung quanh nhìn cô với ánh mắt khinh thường. “Loại kỹ nữ lầu xanh như cô ta sớm muộn gì cũng bị vương đuổi ra khỏi phủ, xem lúc đó cô ta thê thảm đến mức nào”.
Đinh Uyển Uyển núp ở bên ngoài cửa phủ, đợi sau khi Phong Mạc Vũ rời khỏi mới dám bước vào. Nội gián cô cài bên Vân vương phủ vừa thông báo hôm nay con tiện nữ Xuân Mãn lâu đã bước ra khỏi phòng cùng Phong Mạc Vũ dạo ngoài hoa viên, sớm đã coi thường nhưng vẫn muốn đích thân nhìn dung nhan để xem cô ta có điểm gì hơn người.
Tiểu Hồng không muốn lưu lại nơi này, định quay trở về phòng của mình thì bị một người chặn ngang giữa lối. Cô ta mặc bộ xiêm y màu đỏ lộng lẫy, trên người toát ra khí chất vương giả cao ngạo, nhưng không thể phủ nhận nhan sắc này rất có mị lực dụ hoặc nam nhân. Tiểu Hồng không muốn đôi co, trực tiếp vòng qua đường khác nhưng Đinh Uyển Uyển lại không chịu buông tha.
– Ai da, ai đây, là Tiểu Hồng cô nương của Xuân Mãn lâu sao, cô việc gì phải lẩn tránh nhanh như vậy, mau ngồi xuống đây trò chuyện với bổn tiểu thư một chút.
Giọng Đinh Uyển Uyển nồng nặc mùi ghen ghét, nghĩ thế nào cũng không tin được đây là giọng điệu của một vị tiểu thư đài các. Tiểu Hồng chán ghét không muốn tiếp tục dây dưa với loại người này.
– Xin cô nương nhường đường, ta hơi mệt muốn nghỉ ngơi.
Đinh Uyển Uyển nổi trận lôi đình, một con kỹ nữ lầu xanh cũng dám từ chối nói chuyện với cô sao, để xem lần này trị cô ta như thế nào. Đinh Uyển Uyển không nói thêm câu nào, trực tiếp đưa bàn tay lên định tát Tiểu Hồng một cái nhưng bàn tay chưa kịp chạm vào người đối diện đã bị bắt lấy.
Tiểu Hồng tuy võ công không giỏi nhưng đối phó với loại tiể