pacman, rainbows, and roller s
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324643

Bình chọn: 9.00/10/464 lượt.

tôi lại phải đi cùng với cậu?

– Ơ! Tôi cũng không biết luôn đấy!

– Xe riêng cậu đâu?

– Không liên quan cô?

– Cậu…! Dương Lạp tức muốn ói máu, tên khốn đó dám trả treo với cô.

– Đúng là nhỏ điên, tự nhiên cười cười như dở hơi! – Hiểu Vương cười đểu nhìn cô.

– Hơ, tên điên nào cũng đang cười kia? – Dương Lạp cũng vênh mặt nhìn lại hắn.

– Cô…!

– Ha ha ha ha ha ha ha ha…- Dương Lạp cười như vớ được chuyện hài.

Từ lúc đó, Hoàng Hiểu Vương với cô như địch thủ, không ai nói năng câu gì. Thật xung khắc. Dương Lạp bước vào lớp, ngó quanh không thấy Trân Trân đâu, lòng lo lắng, cô bước về chỗ. Bỗng một bàn tay vỗ mạnh vào vai cô:

– Hù!

– Tớ chẳng giật mình đâu! – Dương Lạp quay lại lè lưỡi với cô bạn thân.

– Á, chán thật! Mà Lạp Lạp này!

– Hử? Sao?

– Cậu phải giữ lời hứa đấy nhé, ngày mai được không? – Mắt Trân Trân sáng bừng lên.

– Lời hứa gì? – Dương Lạp tròn xoe mắt nhìn.

– Á nhỏ ngốc, giận cậu luôn đấy! – Trân Trân hờn dỗi bỏ người quay đi.

Dương Lạp ngồi đơ ra, cố nhớ xem mình đã hứa gì với Trân Trân. “ Thôi xong, sao mình lại quên mất chứ, đồ ngốc này.”

Dương Lạp chạy xuống chỗ Trân Trân, vừa bóp vai vừa nói nịnh cô:

– Ừ, mai nhé, mai nhé!

– Mai gì? – Trân Trân bĩu môi.

– Thì mai về nhà nhé! – Dương Lạp vẫn cố xoa dịu.

– Hơ! Cậu nhớ rồi à? Tưởng quên luôn rồi!

– Ừ! mình nhớ rồi, xin lỗi nhé! Sáng mai 8 giờ tại nhà ga nhé!

Dưới cuối lớp, Hoàng Hiểu Vương nhìn hai cô gái một cách khó hiểu.

……….

Sáng Chủ Nhật. Nắng bắt đầu len lỏi qua các kẽ lá cây hai bên đường, ánh sáng hiền hòa xoa dịu tâm can con người. Một vài cánh chim chao liệng trên bầu trời phố Nhị Hà. Không khí nhộn nhịp hẳn so với ngày hôm qua. Đúng là “ Sau cơn mưa trời lại rạng”, Dương Lạp đeo chiếc headphone màu xanh nhạt, tóc buộc đuôi ngựa bổng lên trông rất đáng yêu, cô đứng chờ Trân Trân tại nhà ga. Chiếc váy màu tím khẽ rung rung trong gió.

– Lạp Lạp, đợi lâu chưa?

Dương Lạp quay lại nhìn, cô bạn Trân Trân đang chạy hộc hộc tới.

– Sao muộn thế cậu?

– Tớ lỡ xe bus…! Trân Trân thở hổn hển phân bua với bạn.

– Thôi được rồi, lên tàu thôi!

Nói rồi, hai người mau chóng đi lên xe, khi đã yên vị, Dương Lạp hỏi Trân Trân:

– Cậu mang gì mà nhiều thế?

– Khoai tây, bim bim, sữa tươi, táo, ngũ cốc, kẹo mút…Nhiều nhiều lắm.

– Trời, sao nhiều thế?

– Toàn những thứ mà mẹ và bọn trẻ thích mà!- Giọng Trân Trân dịu lại.

– Ừ…! – Dương Lạp khẽ gật đầu.

Hôm nay Trân Trân ăn mặc rất giản dị, mái tóc ngắn vẫn buông xõa, từng lọn tóc quấn lấy nhau theo từng cơn gió ào tới. Chiếc áo sơ mi màu hồng với quần jean bó sát chân càng khiến cô bạn trông dịu dàng biết bao. Hai cô gái về thăm lại chỗ đã nuôi dưỡng họ: “ Trại trẻ mồ côi An Dương”- nơi đã ôm ấp bao kỉ niệm thơ ấu của hai thiên thần bé nhỏ.

Con đường ngày một hiện rõ với những cây hoa râm bụt đỏ rực hai bên, đường vẫn chẳng khác xưa là mấy, có lẽ chỉ thêm một hai thửa ruộng mạ xanh rờn. Trời hôm nay trong trẻo quá! Dương Lạp áp sát mặt vào cửa kính, cố tận hưởng cảm giác bên ngoài kia! Trên xe, hai người họ không nói với nhau được gì, dường như không có gì để bàn luận nữa.

Xe đã tới bến, hai cô gái bước xuống, làm đủ cách vặn mình cho giãn gân cốt. Không khí ở làng quê đúng là dễ chịu thật, cảm nhận được cả mùi vị của lúa chín!

– Giờ sao? – Trân Trân hỏi.

– Là sao? – Dương Lạp ngạc nhiên.

– Nhà mình nằm sâu tận trong núi, làm thế nào vào đó bây giờ? Không có xe cộ gì cả nữa chứ?

– À…ừ nhỉ?

Hai cô gái đứng ngẩn tò te một hồi lâu, hết nhìn nhau rồi lại cười, hệt hai kẻ ngốc.

– Hay đi bộ thôi! – Dương Lạp cất tiếng.

– Hả? Nổi không? – Trân Trân trố mắt ngạc nhiên.

– Giờ chỉ còn cách đó thôi cậu ạ! Chả nhẽ đứng đây mãi!

Sau đó, hai người đành đi bộ quãng đường dài vào trong núi, trong khi trời đã bắt đầu chạng vạng. Tối ở làng quê đến nhanh hơn hẳn thành phố, tiếng chim lạ kêu vang khắp nơi, Trân Trân nắm chặt tay Dương Lạp:

– Mình sợ quá!

– Sợ gì chứ? Chúng ta đi quen rồi cơ mà? – Dương Lạp quay sang trấn an bạn.

– Nhưng cũng lâu rồi! Tớ vẫn sợ! – Trân Trân run rẩy nắm chặt tay bạn.

Bước được đến lưng chừng núi, hai cô gái phải dừng chân lại bởi phía trước có một tốp thanh niên đang đứng chặn phía trước. Hơi hoảng sợ, Dương Lạp khẽ nép phía sau người Trân Trân.

– Ôi trời, cái gì thế này? – Một tên phì phèo điếu thuốc bước ra khỏi đám đó, hất hàm về phía hai cô gái.

– Cái gì thế? – Một tên khác quay ra hỏi.

– Không biết! Tự nhiên có hai cô em đi vào trong núi một mình.

– Lại đây xem nào hai cô em. – Một tên đầu quấn khăn đen giơ tay ngoắc gọi Dương Lạp và Trân Trân.

“ Lạp Lạp, bọn họ sao thế? Mình sợ!”

“ Tớ cũng thế…hic hic”

Hai người thì thầm sợ hãi. Cuối cùng, hai tên có vẻ to con ra lôi xềnh xệch hai cô gái vào trong. Tên cầm đầu trong đó nhấc cằm Dương Lạp lên, cười ngạo nghễ:

– Nhìn em có vẻ còn non lắm, người vùng nào thế? Sao lại vào núi một mình thế này?

– Tui là người vùng này đó, tui lên trại mồ côi An Dương.

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha….Cả lũ thanh niên cười lên sằng sặc.

– Ồ hay thật, lên đó làm tình nguyện hả? Em tên gì? Có muốn làm bạn