XtGem Forum catalog
Kẻ Cướp Tình Yêu

Kẻ Cướp Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322551

Bình chọn: 8.00/10/255 lượt.

ng anh vẫn muốn thử. Anh không muốn mất cô dù thế nào đi nữa. Anh biết Đan đang rất sợ hãi nhưng một chút nữa thôi cô sẽ nhớ ra và anh sẽ đến cạnh cô không bao giờ rời xa cô nữa nhưng đột nhiên tiếng Đan im bặt. Thêm vào đó anh còn nghe được một vài tiếng động khác. Linh tính có chuyện không hay anh vội móc điện thoại ra soi đèn về phía cô nhưng anh chỉ thoáng thấy hai cái bóng đen đang bước rất nhanh ra tới cửa. Anh vội chạy theo thì vấp phải vật gì đó té nhào xuống đất. Anh vội đứng lên và chạy theo hai cái bóng đen đó nhưng khi ra tới cổng thì hai kẻ đó đã leo lên chiếc Honda Civic đen đậu sẵn trước cổng. Thạc Hy vội nhớ bảng số xe rồi chạy đến chỗ đậu xe. Anh nhấn ga vọt nhanh theo chiếc xe của hai kẻ bắt cóc. Với tài lái xe điêu luyện của mình thì sau một đoạn tăng tốc thì cuối cùng cũng đuổi kịp chiếc Honda Civic ban nãy. Anh vội nhấn ga bám sát theo.

Trên chiếc Honda Civic bầu không khí sặc mùi thuốc lá. Một tên mặt mày dữ tơn đang quát tên lái xe:

_Đồ ngu, mày phải cản đường xe nó lại mới chạy được hiểu không??

Tên lái xe không nói gì lách xe sang một bên ép đường Thạc Hy rồi vọt ga chạy nhanh hơn vừa chạy hắn vừa lạng lách để Thạc Hy không vọt lên trước được. Tên mặt mày dữ tợn ban nãy lại quát lên:

_Đồ ngu, cắt đuôi hắn đi!

Tên lái xe nhấn ga hết cỡ vọt đi. Tên ngồi ngoài sau giọng gầm gừ:

_Để bị tóm cổ thì có mà ngồi nhà đá mọt gong đấy con!

Tên lái xe dường như toát mồ hôi hột khi vừa bị Thạc Hy bám càng mà còn vừa bị hai thằng ngoài sau khủng bố tinh thần. Hắn nhấn ga hết cỡ để vọt đi nhẳm cắt đuôi Thạc Hy. Nhưng Thạc Hy không hề nao núng. Anh nghĩ nếu cứ bám mãi theo chúng với tốc độ như thế này thì sẽ rất nguy hiểm nên anh vờ giảm ga xuống rồi bám theo sau để chúng không biết. Không thấy Thạc Hy đuổi theo nữa nên tên lái xe dần giảm ga lại rồi chạy vào một con đường nhựa khá nhỏ. Chạy một quãng xa nữa thì chúng dừng lại trước một căn biệt thự khá lớn. Hai tên ngoài sau vội vác Đan lên rồi di chuyển vào biệt thự. Thạc Hy cũng đậu xe lại rồi đứng ở xa quan sát động tĩnh.

Hoàng hôn dần buông xuống, ánh chiều tà dần tắt đi. Thạc Hy vẫn đậu xe và chờ đợi. Vẫn chưa thấy bất kì động tĩnh gì của bọn bắt cóc. Anh lấy điện thoại ra và gọi cho Hải Minh. Anh chàng thấy số Thạc Hy thì vội nghe máy:

_Có chuyện gì vậy anh bạn??

Thạc Hy liền nói:

_Đan bị bắt cóc. Bây giờ chúng đang giữ cô ấy ở một căn biệt thự bên ngoài khu vực Thảo Điền. Tôi đang ở đây. Tôi đang cần cậu giúp!

Hải Minh vội nói:

_Được rồi, tôi đến ngay!

Đan dần mở mắt sau một hồi ngủ li bì chính xác là bị chụp thuốc mê. Cô nhận ra mình đang bị nhốt trong một căn phòng nhỏ trông như một cái kho đựng đồ vừa cũ kĩ vừa dơ bẩn. Cô không biết mình đã ngất đi bao lâu rồi. Bây giờ cô cảm thấy đầu óc choáng váng đến độ không còn đủ minh mẫn nữa nhưng trước hết cô phải cố gắng trấn tĩnh và tìm cách thoát khỏi chỗ này. Lại một mảng ký ức nữa vụt qua khiến đầu Đan nhức lên như muốn nổ tung cô dùng hai tay ôm chặt lấy đầu mình. Hình như cô cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như vậy. Khu vui chơi, vụ bắt cóc phải rồi trước kia cô cũng đã từng bị như thế. Từng mảng ký ức rời rạc đang dần được nối lại một cách đứt quảng. Cô nhớ đến Thạc Hy. Trong những mãng ký ức của cô đều đầy ắp hình ảnh của anh. Phải rồi nếu như thế thì hẳn anh rất quan trọng với cô chứ không đơn thuẩn chỉ là một tình yêu. Đan vẫn dùng hai tay ôm chặt lấy đầu mình, Ký ức ùa về ào ạt đến ngạt thở. Cô cảm thấy dường như không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô ngã xuống sàn nhà rồi ngất lịm đi

Cánh cửa nhà kho mở tung hai tên bắt cóc ban nãy bước vào và vác Đan lên vai. Một gã dáng vẻ mập mạp béo ú nhưng mặt mày thì lại vô cùng bặm trợn, hung dữ hắn cất giọng ồm ôm như con sói:

_Lũ ngu tụi bây chụp thuốc quá liều tới giờ con nhỏ con say thuốc, con nhỏ mà có gì thì tụi bây đừng hòng có tiền đấy!

Gã nhỏ thó con mặt mũi trông có vẻ lanh lợi hơn hắn trả lời điệu bộ khép nép e dè pha chút ranh mãnh:

_Tụi em chỉ chụp có một ít thôi mà sếp, một lát nữa con nhỏ sẽ tỉnh ngay thôi ấy mà!

Gã mập ú gườm tên nhỏ thó con một cái rồi thôi. Dừng lại ở phòng khách gã mập ú hạ Đan xuống rồi đặt cô ngồi yên vị trên một cái ghế. Một lát sau, một chiếc Mescedes cũng màu đen bóng dừng lại trước cửa biệt thự. Một cô gái từ trong xe bước xuống và đi thẳng vào trong. Vẻ mặt khá dữ dằn. Cô ta quắc mắc nhìn gã đang đứng gác cổng cất giọng the thé:

_Con nhỏ đó đâu!

Gã gác cổng trịnh trọng nói:

_Thưa cô, con nhỏ đó đang ở trong phòng khách!

Cô ta nở nụ cười thâm hiểm rồi bước vào trong. Gã mập mạp thấy cô liền mỉm cười nói:

_ Món hàng của cô ở đây!

Cô ta nhếch miệng cười rồi bước đến ngồi xuống đối diện Đan là bộ ghế sofa màu nâu gỗ cô ta cất giọng lạnh lùng:

_Trói nó lại rồi tạt nước cho nó tỉnh!

Gã mập mạp quắc mắt nhìn gã nhỏ thó con. Không cần nói gì gã nhỏ thó con cũng tự hiểu nhiệm vụ của mình. Gã vội dùng dây dù cột chặt lấy hai tay và chân Đan vào ghế rồi xách một xô nước lạnh ra tạt vào mặt Đan. Bị một xô nước lạnh tạt vào mặt giật mình Đan mở mắt nhìn gã trân trân rồi đưa mắt nhìn qua