Kẻ Cướp Tình Yêu

Kẻ Cướp Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323474

Bình chọn: 9.00/10/347 lượt.

c giường trải gra trắng muốt đôi mắt khép hờ vẻ mặt khá thanh thản nhưng lại khá xanh xao, nhợt nhạt. Có phải người phụ nữ ấy là mẹ cô?? Đan vội đứng bật dậy xô bật cửa và chạy xuống phòng khách. Thiên Quốc đang thả người trên ghế sofa đôi mắt ho7oi khép lại vẻ mệt mỏi. Trên tay là điếu thuốc đang hút dang dở. Nghe tiếng Đan chạy rần rần Thiên Quốc dần mở mắt ra nhìn:

_Có chuyện gì vậy Đan?

Đan ngồi xuống cạnh Thiên Quốc và đưa tấm hình lên cho Thiên Quốc xem cô vội nói:

_Đây là ảnh của nhà mình phải không anh?

Thiên Quốc cầm tấm ảnh trên tay, ánh mắt anh sắt lại khi nhìn người đàn ông trong hình rồi nói:

_Đây là ba, còn đây là mẹ, em và anh!

Đan vội lấy lại tấm hình rồi hỏi tiếp:

_Đây là mẹ sao?? nói rồi cô ngước đôi mắt ươn ướt lên nhìn Thiên Quốc:

_Tại sao mẹ lại mất vậy anh??

Thiên Quốc lại đưa điếu thuốc lên miệng hút một hơi rồi nhè nhẹ nhả khói thuốc ra. Anh đang băn khăn liệu anh có nên kể lại sự thật cho Đan nghe hay làm như vậy sẽ chỉ khiến Đan sống trong hận thù? Nhưng sự thật sẽ mãi là sự thật và không điều gì có thể làm thay đổi được nó.

_Mẹ đã tự vẫn!

Đan thảng thốt đưa hai tay lên bịt miệng để mình không phải hét lên. Thiên Quốc trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp:

_Mẹ chúng ta là một người đàn bà đức hạnh nhưng điều đó không đủ để níu kéo ông chồng bội bạc quay về với gia đình. Chính vì không chịu được nỗi đau và sự nhục nhã đó nên mẹ đã chọn cho mình lối thoát cuối cùng!

Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt Đan khiến mắt cô nhòe đi. Cô xụt xịt hỏi:

_Thế còn ba? Ông ấy ở đâu?

Thiên Quốc lại đưa điếu thuốc lên miệng kéo thêm một hơi dài rồi tiện tay dụi dụi vào cái gạt tàn để trên bàn cay đắng nói:

_Ông ấy đi nước ngoài với cô bồ trẻ rồi!

Đan ngồi lặng đi. Đôi mắt cô vẫn nhìn chăm chăm vào điếu thuốc vừa bị Thiên Quốc dụi tắt ngấm. Cô hỏi bâng quơ:

_Song Nhi là ai?

Thiên Quốc chợt sững người ra nhìn Đan anh không ngờ Đan lại nhắc đến tên cô gái ấy ngay lúc này. Khóe miệng anh nhếch lên cay đắng:

_Cô ta là cô bồ trẻ của ông ấy đấy!

Đan sững người nhìn Thiên Quốc. Không phải nói thì cũng có thể đoán được Đan ngỡ ngàng đến độ nào. Nhưng câu trả lời của Thiên Quốc không đủ giải đáp khúc mắc trong lòng cô. Cô ngập ngừng vài giây rồi hỏi tiếp:

_Anh và Song Nhi có quan hệ gì?

Thiên Quốc không còn ngạc nhiên nữa mà thay vào đó là nụ cười ngạo nghễu đến đáng sợ:

_Chẳng có quan hệ gì cả, anh về phòng đây em cũng ngủ sớm đi! Nói rồi Thiên Quốc đứng dậy và đi thẳng lên phòng mình. Còn Đan thì đưa mắt nhìn theo bóng Thiên Quốc.

Cánh cửa phòng đóng lại Thiên Quốc thả người ngồi xuống giường. Hai tay anh chống lên đầu gối ánh mắt nhìn đăm đăm xuống nền gạch.

_Phải rồi, mình và cô ta chẳng còn gì nữa. Phải quên thôi!

Thiên Quốc cứ ngồi lặng đi trong cái màn đêm hờ hững không biết là bao lâu nhưng cái không gian lạnh lẽo ấy khiến người khác phải cảm thấy rùng mình.

Đan dần mở mắt sau một giấc ngủ dài rồi chợt nhận ra mình đã ngủ quên trên ghế sofa từ lúc nào. Có ai đó đã đắp mền giữ ấm cho cô nên cô không cảm thấy lạnh mà ngủ luôn một mạch tới sáng. Thấy Đan ngồi dậy bà ** mỉm cười:

_Cô Đan dậy rồi à?

_Anh Thiên Quốc đâu rồi **?

Bà ** đang loay hoay nhặt rau nghe Đan hỏi thì ngẩng đầu lên nhìn rồi trả lời:

_Cậu chủ đi làm rồi đến chiều mới về, cậu dặn tôi ở nhà chăm sóc cô cần thận!

Đan cười xòa:

_Tôi không sao đâu với lại tôi đâu còn là con nít nữa, hôm nay tôi ra ngoài chơi nhe **!

Bà ** lo lắng hỏi:

_Cô khỏe hẳn chưa mà đòi đi chơi?

Đan nhanh nhẩu nói:

_Tôi khỏe lắm ** à, tôi đi nhé!! nói rồi Đan phóng tót lên phòng lấy đồ đạc và ra ngoài.

Đan bước chậm rãi trên con đường khá tấp nập người qua lại sầm uất. Cô dừng chân bên một cửa hàng cofee có cái tên khá ngọt ngào SWEET COFFEE. Đan bước vào bên trong quán và chọn một cái bàn gần cửa sổ để nhìn ra phía bên ngoài. Trong tiếng nhạc du dương Đan say sưa nhâm nhi tách cà phê đen thơm lừng. Dòng người đi qua lại bên ngoài tấp nập nhộn nhịp khác hẳn không khí bên trong quán ảm đạm và sâu lắng theo từng giai điệu của bài hát.

“………………”

If only you could see the tears

In the world you left behind

If only you could heal my heart

Just one more time

Even when I close my eyes

There’s an image of your face

And once again I come to realize

You’re a loss I can’t replace

Soledad, it’s a keeping for the lonely

Since the day that you were gone

Why did you leave me, Soledad?

In my heart you were the only

And your memory lives on

Why did you leave me, Soledad?

Walking down the streets of Nothingville

Where our love was young and free

Can’t believe just why an empty place

It has come to be

I would give my life away

If it could only be the same

‘Cause I can’t still the voice inside of me

That is calling out your name

Soledad, it’s a keeping for the lonely

Since the day that you were gone

Why did you leave me, Soledad?

In my heart you were the only

And your memory lives on

Why did you leave me, Soledad?

Time will never change

The things you’ve told me

After all we’re meant to be

Love will b


Disneyland 1972 Love the old s