âu! Đan trả lời ánh mắt vẫn dõi ra phía bên ngoài cửa sổ. Đèn đỏ khiến Quân giảm tốc độ rồi dừng lại. Một chiếc BMW màu đen cũng trờ tới và đậu sát bên cạnh xe Quân. Đan đưa mắt nhìn người con trai đang cầm lái. Vẻ mặt điển trai nhưng lại rất lạnh lùng và suy tư bỗng dưng lại khiến Đan cảm thấy một chút gì đó khá quen thuộc. Cô gái ngồi bên cạnh chàng trai bỗng đưa mắt sang nhìn chàng trai vẻ mặt ủ rũ rồi bất chợt cô gái bắt gặp Đan cũng đang nhìn anh ta thì cũng là lúc đèn giao thông chuyển sang màu xanh. Quân lại nhấn ga cho xe chạy tiếp.
An Vi bàng hoàng nhìn theo chiếc xe đó. Hình ảnh cô gái trên tấm hình mà Thạc Hy đưa cho cô mở cuộc tìm kím khiến cô không thể nào quên được. Vẫn khuôn mặt đó, ánh mắt ấy đã chiếm trọn trái tim Thạc Hy và khiến cô đau khổ là người đó sao? Tại sao cô ta lại đi cùng một chàng trai khác? Tại sao cô ta không quay về tìm Thạc Hy? Hàng vạn câu hỏi hiện lên nhưng vẫn chưa có lời giải đáp khiến An Vi bức rức không yên. Nhất định cô phải tìm cho ra lời giải cho bài toán này nghĩ rồi cô lại đưa mắt nhìn Thạc Hy rồi thở dài. Mà cũng đúng thôi có trách thì cũng phải tự trách bản thân mình khi bỗng dưng lại đem trái tim dành hết cho kẻ máu lạnh kia để giờ đây ngồi bên cạnh Thạc Hy mà không gian lại ngột ngạt đến không thể thở nổi. An Vi khẽ nói:
_Anh dừng lại ở đây được rồi!
Thạc Hy vẫn không quay sang nhìn An Vi anh hỏi:
_Đến rồi à?
_Đoạn đường còn lại em sẽ tự đi xe về!
_Uhm!!
Thạc Hy đáp gọn lỏn rồi dần đậu xe lại bên đường. An Vi đẩy cửa xe rồi bước xuống cô mỉm cười chào Thạc Hy rồi bước đi. Thạc Hy đưa mắt nhìn theo dáng An Vi tính chạy ra đuổi theo nhưng lại thôi anh nhấn ga và chạy đi. Cảm thấy một chút gì đó thật xót xa.
…………………………..
“Coz I don’t need my eyes
If they can’t see you
And I don’t need my hands
If we can’t touch
No I don’t need my lips
If they can’t kiss you baby
They’re only showing me
What I don’t wanna see
They only tell me that I miss you too much.”
Bên ngoài trời vẫn mưa tầm tã như trút. Đan nắm chặt cái ipod trong tay và ngồi trên chiếc ghế gỗ nhìn ra ngoài cửa sổ. Vài giọt mưa đọng lại trên tấm kính khiến không gian dường như lắng đọng lại. Đan đưa tay đặt lên tấm kính. Cô khẽ thở hắt ra tự hỏi sao cô lại cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó thật khó tả. Đôi chân chỉ muốn chạy đi thật nhanh để tìm một cái gì đó nhưng lại không biết mình cần tìm cái gì.
_Em dậy chưa? Quân gõ cửa phòng rồi hỏi.
Đan tiến đến mở cửa rồi mỉm cười:
_Có việc gì vậy anh?
Quân mỉm cười:
_Em mau thay đồ đi hôm nay anh sẽ đưa em đến một bữa tiệc! Nói rồi Quân quay đi xuống nhà đợi còn Đan thì đóng cửa phòng lại và thay đồ.
……………………………
Một bữa tiệc vào cái thời tiết này thật khiến người ta cảm thấy không mấy thoải mái. Đan chọn một bộ đầm màu nude khá đơn giản nhưng lại khiến nước da trắng của cô nổi bật hẳn lên. Quân dừng xe lại trước cổng một nhà hàng khá sang trọng. Anh bước đến cánh cửa phía bên chỗ Đan ngồi vừa dịu dàng dìu tay cô bước đi. Dưới ánh đèn vàng rực rỡ Đan như nổi bật giữa một rừng hoa. Cảm nhận được có vài cặp mắt đang dõi theo cô khiến Đan có trở nên rụt rè. Quân dịu dàng hỏi:
_Em sao vậy?
_À, em không sao đâu! Vừa nói Đan vừa bước theo Quân đến chỗ bàn tiệc. Quân kéo ghế cho Đan ngồi xuống khi Đan đã yên vị trên ghế anh cúi xuống hôn vào vầng trán cô rồi nói:
_Đợi anh một chút nhe! Nói rồi Quân dợm bước đi.
_Chị là bạn gái của anh Quân phải không? Một cô gái khá xinh xắn bước đến cạnh Đan rồi nói. Đan nhìn cô gái mỉm cười rồi gật đầu. Cô gái thở hắt ra vẻ mặt thất vọng vô cùng xong cô gái đưa bàn tay ra bắt tay với Đan:
_Chào chị, em tên Phương Nghi, em là em gái của bạn thân anh Quân!
Đan vội đứng lên rồi đưa tay bắt lấy bàn tay của Phương Nghi cô nói:
_Chị là Thiên Đan!!
Sau màn chào hỏi thế là Phương Nghi ngồi phịch xuống ghế vẻ mặt ủ rũ:
_Thế là em hết hi vọng rồi!
Đan thoáng ngạc nhiên nhìn Phương Nghi nhưng nhìn thái độ của cô nhóc này thì chắc Đan cũng hiểu được lí do rồi.
_Em thích anh Quân à?
Đôi mắt Phương Nghi rực sáng lên như chỉ mong Đan đoán trúng ý cô nhóc. Phương Nghi vội nói:
_Không phải thích, mà là rất thích!
Đan mỉm cười:
_Thế anh ấy có biết không?
Phương Nghi lắc đầu thểu não:
_Biết chứ nhưng anh ấy bảo chỉ em xem như là em gái thôi!
Đan đưa tay lên vỗ nhè nhẹ vào tay cô nhóc an ủi:
_Em có tin vào tình yêu của mình không?
Phương Nghi ngước đôi mắt to tròn lên nhìn Đan thì cũng là lúc đèn điện phụt tắt. Tất cả ánh đèn đều dồn về phía sân khấu và anh chàng MC đang đứng trên đó:
_Xin chào tất cả mọi người và xin được bắt đầu buổi tiệc doanh nhân ngày hôm nay! Lời nói của anh chàng MC vừa kết thúc thì mọi người đều đồng loạt vỗ tay. Chờ cho tiếng vỗ tay kết thúc anh chàng MC mới cất giọng nói tiếp:
_Đầu tiên xin mời mọi người hãy thưởng thức và hòa mình vào giai điệu bài nhạc do nhạc sĩ X trình bày! Anh chàng MC nói dứt câu thì một tràng vỗ tay lại kéo đến rồi tắt dần cho đến khi tiếng nhạc cất lên. Mọi người bắt đầu chia ra từng cặp quấn lấy nhau và bắt đầu hòa mình vào điệu nhạc. Đan quay sang nhìn Phư
