Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3219881
Bình chọn: 9.5.00/10/1988 lượt.
ta có một số nguồn hàng mà Lâm Gia Mộc cũng không biết.
Vương An Ni ngồi trên sofa, vẻ mặt hơi hụt hẵng. Theo dõi chính chồng mình tuyệt đối không phải một chuyện vui vẻ gì. Lâm Gia Mộc lấy một chia nước cho cô ta.
“Cô có nước nóng không?”.
“Có”.
“Tôi muốn uống trà”.
“Được”. Vương An Ni vốn vẫn thích uống đồ nóng, chỉ uống nước đóng chai chưa mở nắp là thói quen sau khi trúng độc. Lâm Gia Mộc biết cô ta nói muốn uống trà ở đây chính là để tỏ ý tin tưởng mình.
Vương An Ni uống một ngụm trà: “Chuyện gia đình tôi đúng là buồn cười”.
“Không giấu cô, những chuyện thế này chúng tôi đã thấy quá nhiều. Tình hình của cô chưa phải nghiêm trọng nhất”.
“Ờ… Cũng tại tôi nghĩ nhiều quá”. Vương An Ni thở dài: “Không phải tôi làm bộ làm tịch, có tiền thật sự không có gì hay ho. Cứ như anh chị thế này là vừa đẹp”.
“Chúng tôi ấy à? Vừa mở mắt ra đã phải ra sức kiếm tiền, ra sức bon chen…”. Lâm Gia Mộc uống một ngụm trà: “Tôi chỉ mong được như cô thôi”.
“Vậy thì đổi đi”. Nói xong, Vương An Ni bật cười: “Mẹ tôi…”.
“Mẹ cô không sao đâu”.
“Bà ấy không sao thì tốt”. Vương An Ni dừng lại một lát rồi nói: “Cô có thẻ luật sư không?”.
“Có”.
“Có thể thảo một bản di chúc giúp tôi không? Sau khi tôi chết tất cả tài sản thuộc về mẹ tôi. Nếu mẹ tôi chết trước tôi thì tất cả tài sản của tôi sẽ được quyên góp cho tổ chức từ thiện. Lát nữa tôi sẽ đưa danh sách các tổ chức này cho cô”.
“Được”. Lâm Gia Mộc gật đầu: “Vì sao cô không sinh con?”.
“Lúc trẻ là vì tôi muốn giữ dáng, hai năm trước cũng đã từng có thai nhưng không giữ được. Bác sĩ nói tôi bị u nang buồng trứng, đã điều trị khỏi rồi nhưng vẫn chưa có con”. Bây giờ nghĩ lại mới thấy có con thật tốt, mặc dù bố nó là Thời Tất Thành nhưng dù sao mình cũng có người kế tục huyết thống, không đến mức lúc chết vẫn không cam lòng như vậy.
“Cô trúng độc không nặng, chỉ cần điều trị đúng cách”.
“Tránh được vỏ dưa biết đâu lại gặp vỏ dừa. Hơn nữa người hại mình lại là người cùng chung chăn gối, tôi cũng chỉ đề phòng trường hợp xấu nhất thôi”.
Khoảng một tiếng sau Trịnh Đạc mới về, chiếc túi mang theo người căng phồng. Anh ta lấy rất nhiều thứ trong túi ra nhưng đều đặt sang một bên, cuối cùng lấy một chiếc hộp để tận dưới cùng, mở hộp lấy ra mấy chiếc thẻ có kích cỡ giống như thẻ nhớ điện thoại ra.
“Cô tìm cách cắm cái này vào điện thoại của hắn”. Anh ta chỉ đưa cho Vương An Ni một chiếc thẻ: “Cái để ở nhà cô thì chính cô làm”.
“Thế những cái còn lại?”.
“Tôi sẽ tìm cách lắp được. Bình thường hắn thích đi chiếc xe nào?”.
“Hắn thích chiếc Jaguar nhất”.
“Không, Jaguar nổi bật quá. Lần trước cô nhìn thấy chiếc xe nào ở bên ngoài khách sạn”.
“À, là chiếc A6 hắn để ở công ty”.
“Hắn không đi xe này về nhà à?”.
“Không thường xuyên. Bình thường hắn thích đi chiếc Jaguar nhập nguyên chiếc nhất, A6 toàn để ở bãi đỗ xe ngầm của công ty”.
“Ờ, tôi biết rồi. Biển số xe bao nhiêu?”.
Vương An Ni đọc biển số xe, Trịnh Đạc ghi vào cuốn sổ nhỏ luôn mang theo người.
“Bên chỗ bố tôi…”.
“Chưa làm gì được cô thì Tiêu Vũ sẽ chưa động đến bố cô đâu”. Nếu không loại bỏ được Vương An Ni thì hại Vương Hữu Tài cũng chỉ làm Thời Tất Thành được lợi, chắc chắn Tiêu Vũ sẽ không phạm sai lầm như vậy. Ngược lại bên này Thời Tất Thành không dùng thủ đoạn nóng vội với Vương An Ni cũng là vì nếu Vương An Ni chết thì người có lợi là Tiêu Vũ.
“Lần trước tôi bảo lấy bàn chải đánh răng của Vương Đông Quân, cô làm được chưa?”. Việc gấp trước mắt là làm rõ Vương Đông Quân rốt cuộc là con ai, nếu như là con của Thời Tất Thành thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.
“Chưa, tôi không có lý do gì để đi vào phòng nó, nhưng tôi sẽ nghĩ cách”. Nói tới đây Vương An Ni bật cười: “Lúc nó mới ra đời, tôi ra sức thuyết phục bố tôi xét nghiệm DNA. Tiêu Vũ lại nói cô ta trong sạch, nếu xét nghiệm DNA chứng tỏ bố tôi không tin tưởng cô ta. Nếu không còn tin nhau nữa thì cũng không cần sống với nhau làm gì, cô ta sẽ mang con đi… Bố tôi tin cô ta… Bây giờ…”.
“Bây giờ tôi cũng khuyên cô đừng hy vọng gì nhiều. Tiêu Vũ không giống một người sẽ để cho người khác có cơ hội lật tấy dễ dàng như vậy”.
Vương An Ni mím môi không nói tiếp nữa.
Thời Tất Thành có cảm giác như ai đó đang nhìn mình, nhưng xoay người lại thì không thấy ai. Hắn lên xe, khởi động máy, chốc chốc lại nhìn gương chiếu hậu, đằng sau không có gì cả… Hắn thở dài một hơi, có lẽ là hắn đã suy nghĩ quá nhiều, nhưng dạo này hắn luôn cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu, hình như có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Hắn nhìn đồng hồ một chút, còn ba mươi phút nữa mới tới giờ hẹn gặp Tiêu Vũ. Hắn chạy mấy vòng, lại tấp vào một quán trà, uống một cốc trà thảo mộc rồi mới đi tiếp. Bất kể hắn đi thế nào thì trong gương chiếu hậu cũng không có chiếc xe nào lạ ngoài các loại taxi sơn xanh sơn đỏ. Có lẽ đúng là vì thần kinh hắn quá căng thẳng.
Hắn lái xe vào bãi đỗ xe ngầm dưới một tòa chung cư, không đi thang máy mà thay một chiếc áo khoác, đeo kinh đen vào rồi đi bộ lên khỏi bãi đổ xe, rẽ mấy lượt rồi đi vào một tòa nhà khác thoạt nhìn rất thông thường. Vào thang máy lên tầng 11, dừng lạ