Insane
Hướng dẫn xử lý rác thải

Hướng dẫn xử lý rác thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219283

Bình chọn: 7.00/10/1928 lượt.

quen biết rất nhiều quan chức”.

“Cháu biết ông ấy. Nếu cô tin cháu thì tốt nhất bỏ ít tiền mời ông ta đi. Nếu là vụ án bình thường thì nhờ ông ta được, nhưng vụ này ồn ào như vậy, những quan hệ đó của ông ta chẳng những không có tác dụng gì mà ngược lại còn có hại. Càng không cần phải nói ông ta luôn thích chơi trội, đã từng có lần bất chấp lợi ích của thân chủ để mình được nổi tiếng. Nhưng loại tiểu nhân này không thể đắc tội được. Cô vừa nói tiền không phải vấn đề, vậy cô nhất định phải chi cho ông ta vừa ý. Còn một người khác thì cần thành tâm, cô dùng tiền chưa chắc đã mời được ông ấy”.

“Ai?”.

Lâm Gia Mộc lấy ra một tấm danh thiếp: “Vị luật sư họ Lam này là giáo sư dạy cháu ở trường luật, là một người có uy tín trong giới luật học trong nước, dạo này đã đăng một số luận văn khoa học bàn về việc dư luận quấy nhiễu tư pháp, tạo thành tiếng vang không nhỏ. Vụ án này cô nhờ ông ấy sẽ rất có lợi, nhưng muốn nhờ ông ấy nếu chỉ có tiền là không đủ, còn phải có lòng thành”.

Bà Lục liên tục gật đầu: “Để cứu con trai tôi, tôi sẽ thành tâm trăm phần trăm”. Kỳ thực bà ta cũng đã nghe người ta nói về luật sư Lam này, nhưng những người đó đều nói đã nhiều năm luật sư Lam không nhận bào chữa, chỉ chuyên tâm nghiên cứu lý luận: “Có điều… vị luật sư Lam này hình như đã nhiều năm không nhận bào chữa”.

“Thế này đi, để cháu thử liên lạc với ông ấy, nếu ông ấy có hứng thú thì cháu sẽ sắp xếp cho cô và ông ấy gặp mặt. Cháu cảm thấy vụ án của Thiên Phóng rất điển hình, khả năng ông ấy nhận vụ này là rất lớn”.

“Cảm ơn, cảm ơn chị”. Có lẽ là vì nhìn thấy hy vọng, trên gương mặt bà Lục cũng dần dần có thần thái hơn. Dạo này bà ta thật sự bị dư luận trên mạng giày vò quá mức, thậm chí có một số người còn dán những bài báo lên cửa công ty nhà họ Lục, đập xe sang đậu trong bãi đỗ xe. Càng không cần phải nói chồng bà ta dường như đã tin vụ án này là Lục Thiên Phóng làm, tất cả mọi cố gắng đều chỉ để giữ mạng Lục Thiên Phóng.

Nhưng bà ta vẫn cho rằng con trai vô tội, đối với bà ta thì có thể tìm được một người ủng hộ tin tưởng mình thật sự là quan trọng.

“Nhưng mà, cô Lục, cô cũng phải chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất. Với độ nóng của vụ án này, nếu không có bằng chứng vững như thép thì Thiên Phóng rất khó thoát tội được”.

Trái tim vừa mới hơi ấm áp của bà Lục lập tức lại lạnh đi. Đã làm ăn bao nhiêu năm, bà ta quá hiểu tác phong của các quan chức: “Tôi biết. Nhưng tôi cũng biết con trai tôi chưa bao giờ làm chuyện xấu, tôi không thể trơ mắt nhìn nó bị oan uổng”.

Nói xong bà ta lấy một chiếc thẻ ngân hàng ra: “Đây là thẻ phụ của tôi, mật khẩu là sinh nhật con trai tôi, 930507. Anh chị không cần tiết kiệm tiền cho tôi, chỉ cần có thể cứu được con trai tôi, tôi sẵn sàng khuynh gia bại sản”.

Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc đưa mắt nhìn nhau, nhận lấy thẻ ngân hàng nhưng không đưa hợp đồng ủy thác ra cho bà ta ký tên

Q.13 – Chương 4: Quần Chúng Phẫn Nộ

Trích lời Gia Mộc: Dư luận vốn đã đáng sợ, mạng internet lại chắp thêm cánh cho dư luận làm nó biến thành quái thú.

Tuổi tác cao dần, bà Trương Nhã Lan cũng càng ngày càng ít ngủ. Lúc ở nhà đi thể dục sáng, nói chuyện hay tranh luận với chồng cũng coi như là có chuyện để làm. Nhưng ở thành phố A lạ người lạ đất, bà nhất thời không có cách gì gia nhập vào đội khiêu vũ quảng trường gần đó, sáng sớm mỗi ngày sau khi dậy chuẩn bị bữa sáng xong chỉ có thể bật máy tính chơi bài hoặc tán gẫu qua mạng với bạn, đến khoảng bảy rưỡi mang đồ ăn sáng xuống tầng dưới cho con gái và “con rể” ăn. Lâm Gia Mộc bây giờ tuần nào cũng có khoảng năm ngày không ở nhà mà ở nhà Trịnh Đạc. Mặc dù Trương Nhã Lan rất mừng khi thấy tình cảm của hai người bọn họ càng ngày càng tốt nhưng vẫn lo chuyện con gái không chịu kết hôn. Nhưng chồng bà nói đúng, Gia Mộc vốn tính bướng bỉnh, nếu cứ ép cô chỉ khiến cô bật lại. Bây giờ Trịnh Đạc xem ra rất đáng tin, bà vẫn nên đóng vai bà mẹ vợ rộng lượng quan tâm, chịu khó vun đắp tình cảm mới được.

Sáng sớm hôm nay lúc tán gẫu với chồng, chồng bà gửi cho bà một liên kết: “Bà đọc tin tức này xem, bà có nghe nói về chuyện này không?”.

Trương Nhã Lan mở liên kết ra xem và lập tức bị thu hút, sau khi xem xong đập bàn đứng dậy: “Bọn con nhà giàu này thật quá đáng, người ta con nhà lành mà bị giày xéo như vậy, đám cảnh sát làm gì mà còn không xét xử? Cái gì mà không đủ bằng chứng? Bằng chứng đã rõ thế cơ mà!”.

Vì vừa xem một tin tức như vậy, lúc mang đồ ăn sáng xuống tầng dưới, bà vẫn còn trong cơn giận. Uông Tư Điềm giúp bày bát đũa thuận miệng hỏi một câu: “Sao bác lại tức giận như vậy? Ai trêu chọc bác à?”.

Một câu này chọc đúng chỗ ngứa của Trương Nhã Lan: “Không ai trêu chọc bác hết. Chỉ là bác không hiểu, sự đời sao lại biến thành như vậy, có tiền có thế là có thể tùy tiện ức hiếp người lương thiện…”. Sau đó là nội dung khoảng hơn năm ngàn chữ, từ bản thân vụ án của Lục Thiên Phóng nói đến quá khứ, lại nói đến tương lai, nói tiếp đến giá trị cuộc đời…

“Một cô gái tốt như vậy, bác đọc những bài viết của bạn học nó mà muốn rơi nước mắt. Cháu nói xem, cái