g âm thầm theo dõi tôi.-”Muốn dứt điểm à!”.Một tâm trạng lo âu chạy dọc sống lưng. Cảm giác sợ hãi xuất hiện. Bị ăn đòn thì hiển nhiên có chút sợ, nhưng nó không đủ để gây cho thằng cứng đầu như tôi cảm giác như thế này. Đưa mắt qua nhìn thiên thần nhỏ bé, đây mới chính là -Sao vậy?-Ừ, không……không có gì?-Vậy thì nhanh lên, còn kịp cho buổi chiều.-Dung nở nụ cười mà đâu biết chính Nàng đã gợi ý cho tôi một lý do hoàn hảo.Buổi chiều, Noel, nếu tôi không tham gia? Chắc có lẽ ngoài đám anh em chiến hữu đang ào ào ngoài quán nước mía kia, Dung sẽ là người bực tức hơn cả.-Ờ, chiều……e rằng..!-E rằng sao..?-Dung bắt đầu hỏi khi có linh tính mách bảo.-T…không tham gia được!-Tại sao?-Không thích, thế thôi!Chẳng cần nói nhiều, với cá tính của Dung, việc trả lời theo kiểu đuối lí của tôi coi như đã va chạm ít nhiều tới Nàng. Đi với Dung, không thích, vậy chứng tỏ tôi đang có tâm tình nào khác, hoặc giả chăng, tôi đang đóng vai một thằng khơi trò rồi “ôm con bỏ chợ”, chẳng đáng mặt tí nào. Gương mặt thánh thiện của Dung từ từ chuyển qua lạnh ngắt. Bước chân luôn song hành với cái chân bị thương nay vội vã bước nhanh hơn. Cuối cùng Nàng bỏ tôi lại khoảng sân trường vắng lặng, bóng hình khuất sau dần cánh cổng trường. Coi như hoàn thành kế hoạch, tôi ra tay trước thằng Minh An để cho Dung khỏi liên lụy. Hậu quả ra sao thì tính sau.Chỉ chờ có thể, ba cái bóng sau tán cây cạnh phòng thư viện nhanh chóng bước ra. Cơ hội tốt với chúng nó. Hẳn nhiên trong thâm tâm ba thằng phục kích chắc sung sướng lắm,vì chính tôi đã gỡ bỏ cái rào cản mà thằng đẹp mã đầu têu đang e dè. Giáp mặt giữa sân trường vắng, ánh nắng chiếu rọi cả hai bên.Nó hếch hàm nhìn tôi, nụ cười âm hiểm nở trên môi:-Sao mày, vụ sáng nay tính sao?-Chẳng sao cả?-Mày còn chối hả!-……….!Nếu là tôi cách đây mấy tháng thôi, có lẽ những lời nói đáp lại đã diễn ra bất chấp kết quả ra sao. Nhưng tôi hôm nay, người đã cảm thấy mình lớn hơn một chút trong tình yêu với Dung không thèm đôi co với chúng. Có lẽ nào, tình yêu làm con người ta yếu mềm, hay là nó mang tới cho chúng ta những thứ bận tâm hơn cái sĩ diện hảo trong vụ đánh nhau.-Câm như hến thế?-Ý mày muốn sao?Nó xách cả hai bên cổ áo của tôi lên, hét thẳng vào mặt:-Mày thích sao, cái vụ sáng nay!Cái thằng đẹp mã có phần ẻo lả này nói nhiều thấy sợ. Con trai mà dây dưa, thích cãi võ mồm hơn là giải quyết nhanh gọn. Tôi im lặng cười nhạt, mặt né sang một bên để né “mưa xuân” từ miệng nó bay ra. Cái lí do bịa ra vụ sáng nay chứ tôi thừa biết, nó căm tôi vụ dám nẫng tay trên chuyện tình cảm với Dung lắm.Cánh tay nó đưa lên, tôi giật mình ngửa mặt về sau, nương theo hướng cú đấm mà né. Khẽ sượt qua mũi, hơi ê ẩm.-Coi như tao cảnh cáo mày, nhớ mặt tao đấy!Minh họa cho cú đấm của thằng Minh An là hai cái mặt cười tỏ vẻ sung sướng của hai thằng lớp bên cạnh. Mấy cái thằng đi theo để bảo vệ nó, phòng trường hợp tôi nổi đóa, đánh ngược lại thằng Minh An đây mà. Nhưng rất tiếc, sự có mặt của tụi nó là thừa thãi, tôi chỉ đứng, đưa tay quệt ngang cái mũi vừa bị cú đấm sượt qua. Không tỏ ra vẻ gì sẽ trả đòn. Bản mặt vẫn lầm lì nhìn từng thằng.Như ông sếp, nó khoát tay vẫy hai thằng vệ sĩ im lặng nãy giờ về theo nó. Cái tướng lết thết cái chân bị thương như kiểu nó còn bị nặng hơn tôi gấp vài lần. Hai thằng lính mới lớp hàng xóm còn quay lại ném cho tôi một cái nhìn thách thức.-”Tao không thèm chấp”.Nén cơn tức giận lại, tự mình mang theo tư tưởng lạc quan. Coi những gì xảy ra chỉ như một chuyện va chạm nhỏ bé thường ngày. Với tôi, nó chẳng đáng để mình phải bận lòng. Đánh nhau giữa sân trường nguy hiểm với hình thức kỉ luật. Và hơn nữa, tôi không muốn mình lết cái thân tàn này ra quán nước mía để gặp Dung với vài chỗ bầm tím, hoặc có vài vệt máu trên khuôn mặt. Những thứ chỉ đổi lại nước mắt và sự lo âu cho cô thiên thần bé nhỏ của tôi.Thứ mà tôi suy nghĩ nhiều là về cách giải quyết-”Khổ, con gái giận”!Bằng chứng là vừa ra tới quán nước mía là tôi nhận ngay một cú nhìn lạnh băng của Nàng. Cười khổ lắc đầu với ánh mắt tò mò của chúng bạn.-”Coi bộ chiều nay, nén đau thương mà đạp xe lên rồi!”Đọc tiếp Học sinh chuyển lớp – chương 99 CHAP 99: XE ĐẠP ĐÔITrở về nhà với cái chân thương tật, nhanh chóng chào Mẹ đang nấu ăn bữa trưa, tranh thủ phóng thẳng lên nhà trên chui tọt vào phòng. Gì chứ chìa cái chân sưng tấy ra trước mặt thân mẫu thế nào cũng ăn chửi té tát. Từ cửa phòng, luồn qua cánh cửa nhà trên, đi vòng xuống nhà tắm. Phải nói là cực khổ đủ bề.Vớ ngay chai thuốc bóp được chôm chỉa từ cái hũ thuốc lớn của Ba, đóng chặt cửa phòng, thở phào nhẹ nhõm rồi bóp lấy bóp để. Miệng lầm bầm khấn như thầy trừ tà:-”Chiều nay đừng có mưa nghe!”.-Vái ông trời chiều đừng mưa!May mắn là trong lúc dọn cơm, cắn răng ráng giữ tướng đi bình thường như mọi ngày, trong lúc ăn cũng nhờ cái bàn che đi ít nhiều nên Mẹ tôi cũng không để ý lắm. Buổi trưa diễn ra suôn sẻ.-Anh, có nhà không?-Chi vậy, đá banh à?-Ông anh cùng xóm hào hứng.-Banh bóng trưa cho nổ đầu à, việc khác!-Việc gì, mày nói đại đi, úp úp mở mở cái gì!-Giọng bên đầu dây ỉu xìu trông thấy