n Phong, đột nhiên Phong không biết từ nơi nào biến ra một bó hoa hồng, đi tới trước mặt tôi, quỳ một chân trên đất. Đem hoa hồng đưa đến trước mặt tôi ôn nhu nói “Thần, tớ thích cậu, làm bạn gái của tớ nha” nhìn tôi bối rối không biết làm sao, mọi người liền ồn ào “Đồng ý, đồng ý, đồng ý” nhìn Phong trong mắt nhu tình, Anh khuôn mặt cô đơn ra khỏi biệt thự, thật xin lỗi, Anh, tôi cũng rất yêu anh ấy. Tha thứ tôi.Chậm rãi nhận lấy bó hoa tươi trên tay anh gật đầu “Tớ đồng ý” cố ý chậm chạp nói. Cả nhóm ồn ào nói “kiss, kiss, kiss ” ” không cần đi, tớ” tôi còn chưa nói hết, đã bị Phong chặn ngang kéo vào trong lòng. Nhìn anh đầu dần dần thấp xuống, từ từ nhắm mắt lại. Đôi môi ấm áp dính sát vào môi tôi, anh cũng không hôn sâu, ở trên môi dừng lại trong chốc lát rồi rời đi, mở mắt ra, trong lòng đột nhiên có chút mất mác. (anchan: haizz chỉ môi chạm môi thôi hả, đây mà là hôn à? rõ ràng là thịt chạm thịt) CHƯƠNG 8“Cốc cốc ” ” vào đi” .“Còn chưa ngủ” Phong đi tới bên giường ngồi xuống, nhìn tôi ngồi ở bên giường, đưa tay vuốt mái tóc dài của tôi.“Ân, ngủ không được, cái người thần bí kia vừa gửi tin nhắn đến” tôi tựa trên vai anh “Tớ cảm thấy càng ngày càng bất an, tớ sợ sẽ phát sinh chuyện gì, đặc biệt là người bên cạnh tớ, tớ lo lắng” .“Hư” ra dấu im lặng “Đừng suy nghĩ bậy, có tớ đây, ngoan, ngủ đi” đưa tay vén lên góc chăn, đem tôi ôm bỏ vào trong chăn, đắp kín mền, nhìn tôi “Cùng nhau ngủ nha” gật đầu, mở chăn ngủ ở bên cạnh tôi, tôi kéo tay anh, tự mình cuốn rúc vào trong ngực anh, anh nghiêng qua ôm chầm tôi, thay tôi tấn lại góc chăn, hai người nhìn nhau, ai cũng không có suy nghĩ gì nhắm mắt ngủ! .“Phong, cậu thật sự yêu thích tớ sao” .“Ân” kiên định gật đầu.“Tớ và cậu ở chung một chỗ hình như không tốt” .“Tại sao?” .“Bởi vì có rất nhiều người thích cậu a, xem ra Anh cũng rất thích cậu, mặc dù cậu chỉ xem cô ấy như em gái. Mà tớ xác thực nếu đem cậu chiếm cho riêng mình, trên thế giới sẽ có thật nhiều người vì cậu mà tự sát nha” .“Đứa ngốc” vò đầu tôi.“Tớ nghe được những lời cậu nói trước giường bệnh” .Tôi nghe được rất nhiều a, đúng là câu kia a, Phong nghi hoặc nhìn tôi “Thật ra thì tớ không xem cậu như bạn bè bình thường, cậu nói tớ là tiểu yêu tinh thích làm khổ người, cậu còn nói chờ tớ tỉnh sẻ tỏ tình với tớ hơn nữa còn không thể cự tuyệt cậu, cậu còn trộm đi nụ hôn đầu của người ta” vừa nói vừa khóc “Ô… Tớ bị tổn thất lớn a” Phong cúi đầu hôn khô nước mắt của tôi, a, bị dọa đến, mở to mắt lăng lăng nhìn Phong nhắm hai mắt hôn nước mắt trên mặt tôi, Phong ngẩng đầu “Cậu không biết hôn môi thì phải nhắm mắt lại sao?” Hôn môi? Ánh mắt mở lớn hơn nữa, Phong cười nhắm mắt lại chậm rãi hôn môi tôi, đồng thời vươn tay che kín đôi mắt đang trợn trừng của tôi, nhắm mắt lại lẳng lặng hưởng thụ nụ hôn của Phong, tay không tự chủ vây quanh cổ anh! Dần dần làm nụ hôn này sâu thêm. Cho đến khi hai người cảm giác hô hấp không được mới buông ra! Đầu tựa vào cổ tôi thở hổn hển! .“Thần, tớ yêu cậu, rất yêu rất yêu cậu, trên thế giới không người nào có thể chia lìa chúng ta” o(∩_∩ )o. . . Thật hạnh phúc nga, chỉ là hạnh phúc như vậy sẽ lâu dài sao? Tôi không xác định.Ngày kế.“Thần, dậy đi. Hôm nay chúng ta đi” Phỉ không gõ cửa liền xông vào “Cậu các, các cậu làm sao lại ngủ ở chung một chỗ a” ân, động đất hả, tôi dụi mắt còn không biết đã xảy ra chuyện gì, Phong buồn cười nhìn Phỉ “Phỉ, có cần thiết ngạc nhiên như vậy không?” Đứng dậy đi tới phòng rửa mặt.“Ân, Phỉ a, sao sớm như vậy a, có chuyện gì sao?” Tôi ngáp nói. Phỉ kịp phản ứng ngồi vào bên giường “Thần, tối hôm qua cậu ngủ chung với Phong a?” Gật đầu, có cái gì kỳ quái sao? “Trời ạ, các cậu cũng quá phóng khoáng đi” .“Cái gì a, cậu nghĩ đến đâu rồi, tớ không quen giường, ngủ không được, cho nên Phong mới ngủ chung với tớ” . CHƯƠNG 8 (2)“Nhưng là, việc cậu không quen giường với việc ngủ chung với Phong có quan hệ gì đến nhau” .“Ân, hình như là không có quan hệ gì nha” tôi quẩn bách vò đầu, đúng lúc Phong vừa ra ngoài “Thần, đến phiên cậu” .Rửa mặt xong sau xuống lầu “Mọi người, chào buổi sáng” .“Không còn là buổi sáng nữa, (*__* ) hì hì… , tối hôm qua” Mộng mập mờ hướng tôi và Phong nháy mắt mấy cái, cái nhỏ Phỉ nhiều chuyện này.“Các cậu nghĩ đến đâu rồi, một đám người tư tưởng xấu xa ” vùi đầu ăn điểm tâm, không để ý tới mọi người.“Đúng rồi, Phỉ, sáng nay cậu nói gì a, nói chúng ta đi đâu” .“Nga, chúng tớ thương lượng cùng đi leo núi Phú Sĩ, các cậu có đi hay không a!” .“Làm ơn, núi Phú Sĩ có cái gì chơi a, thật nhàm chán, trên núi cái gì cũng không có, còn lạnh như vậy, tớ không đi” .“Không có a, chơi vui mà, có thể trượt tuyết nha, cùng đi nha, Thần, làm ơn mà” Phỉ lôi kéo tay tôi lay động .Tôi hất tay cô ấy ra, chà xát cánh tay “A, thật buồn nôn nha” .Hạo nhìn tôi nhún nhún vai cười bất đắc dĩ: xin lỗi, tớ cũng không quản được cô ấy.“Nói gì a, Thần, muốn ăn đập” vừa nói liền vung quả đấm hướng tôi xông tới, hai chúng tôi liền ở trong đại sảnh trình diễn cuộc chiến truy đuổi “Hừ, Thần, cậu đứng lại đó cho tớ, đừng để tớ bắt được cậu ” “ai u, cô gái nhã